Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT
21.2.09
TO KILL A MOCKINGBIRD ( GIẾT CON CHIM NHẠI ) - Harper Lee
( Tiếp )
Chiếc mũ cũ , kiểu mùa hè của cô Maudie lấp lánh ánh tuyết. Cô cúi xuống mấy bụi cây nhỏ, đang dùng mấy cái bao che phủ.
-Để giữ cho chúng được ấm áp - cô Maudie đáp - Nếu đêm nay lạnh giá, những cây được che phủ này sẽ chết cóng . Cháu rõ chữa ?
-Rõ rồi ạ . Cô Maudie ơi ?
-Gì thế cháu ?
-Cô có thể cho cháu và Sói con một ít tuyết ở sân nhà cô ,có được không ạ ?
-Trời ơi , lấy tất cả đi ! Ở trong nhà có cái thúng cũ đấy, mang ra mà hót tuyết - mắt cô Maudie hơi nheo lại - Này Jem Finch, cháu định dùng tuyết ở sân nhà cô để làm gì ?
-Rồi cô sẽ thấy - Jem trả lời . Chúng tôi có sức chuyển thật nhiều tuyết ở sân nhà cô Maudie sang sân nhà chúng tôi.
Tôi hỏi :
-Chúng mình làm gì , anh Jem ?
-Rồi em sẽ thấy . Bây giờ , chúng mình lấy cái thúng này để chuyển tất cả tuyết ở sân sau ra sân trước , Nhưng dù sao em cũng chỉ được giẫm chân lên những vết chân cũ thôi nhé.
-Chúng mình sẽ đắp một đứa bé con bằng tuyết , có phải không anh Jem ?
-Không , một người lớn thực sự cơ,. Chúng mình phải làm việc vất vả đấy , nào .
Jem chạy ra sân sau , bắt đầu đào đất rất nhanh , hất những con giun sang một bên. Jem chất đầy đất vào thúng , chuyển ra sân trước được năm thúng đất.
Khi chúng tôi đã có được năm thúng đất và hai thúng tuyết , Jem bảo chúng tôi bắt tay vào việc đắp người tuyết.
Jem vun một đống đất bùn , khẽ đập đập vào, rồi đắp thêm đất , cuối cùng đã làm được cái thân người tuyết . Tôi nói :
-Anh Jem này, em chưa bao giờ nghe thấy có một người tuyết da đen.
-Người tuyết sẽ không đen được lâu dài - Jem lẩm bẩm.
Jem lấy mấy cành cây ở sân sau .rồi uốn cong lại làm thành những cái xương và đắp đất bùn lên.
-Trông giống như cô Stephanie hai tay chống nạnh - tôi nhận xét - bụng to quá, tay hơi nhỏ.
-Anh sẽ làm to thêm - Jem vẩy nước lên cái tượng đất bùn đó và đắp thêm đất bùn. Jem nhìn cái hình đó, nghĩ ngợi một lát , rồi đắp cái bụng xệ ra ở phía dưới thắt lưng. Jem nhìn tôi, mắt nhấp nháy :
-Ông Avery trông giống như một người tuyết , phải không Sói con ?
Jem bắt đầu lấy tuyết đắp lên bức tượng đó. Jem chỉ cho phép tôi đắp tuyết vào lưng tượng, còn dành cho mình đắp phía trước. Tượng ông Avery dần dần trở thành hình trắng xoá.
Jem dùng mấy mẩu gỗ đẻ làm mắt, mũi, mồm, khuy áo , cuối cùng đã tạo được một ông Avery đang giận dữ. Thêm vào một cái gậy , thế là hoàn thành. Jem lùi lại đứng ngắm tác phẩm của mình.
-Đẹp lắm, anh Jem nhỉ ? - tôi nhận xét.
-Đúng là đẹp đấy, phải không ? - Jem ngượng nghịu nói.
Hai anh em tôi không đợi đến lúc cha chúng tôi về nhà ăn cơm, chúng tôi gọi dây nói bảo là chúng tôi có một thứ rất ngạc nhiên chờ ông trở về nhà xem. Cha tôi hình như rất ngạc nhiên khi nhìn thấy hầu như cả cái sân sau đã được chuyển sang sân trước, nhưng cha tôi nói là chúng tôi đã làm một việc tốt. Cha tôi bảo Jem :
-Bố không biết con định làm gì, nhưng từ bây giờ trở đi. bố không bao giờ phải lo lắng về con nữa. Jem ạ , lúc nào con cũng có một dự kiến.
Nghe lời khen đó, Jem đỏ tai , nhưng Jem vội ngước mắt lên khi thấy cha chúng tôi lùi lại . Cha tôi nhìn người tuyết một lúc , ông nhếch mép cười , rồi cười to :
-Jem này, bố không biết sau này con sẽ làm nghề gì ... kỹ sư , luật sư, hay hoạ sĩ vẽ chân dung. Nhưng con dã đắp một người tuyết rất khôi hài ở sân. Chúng ta không cải trang được cho anh bạn này. Con làm gì, bố cũng chẳng lo lắng lắm đâu. Nhưng con không được đắp những tượng khôi hài về các bác hàng xóm.
-Đó không phải là một tượng khôi hài - Jem cãi - Nó chỉ giống ông ấy thôi mà.
-Ông Avery không nghĩ thế đâu.
-Con làm sao mà biết được .
Jem chạy ngang qua phố, biến vào trong sân sau nhà cô Maudie , rồi lại quay ra tay cầm cái mũ của cô Maudie. Jem đặt cái mũ lê nđầu người tuyết và đặt cái chổi vào chỗ cánh tay khuỳnh lại. Cha tôi khen là trông hay lắm.
Cô Maudie mở cửa trước , bước ra cổng. Cô đưa mắt qua đường phố , nhìn chúng tôi. Bỗng cô nhăn mặt hét :
-Jem Finch , đồ quỷ sứ , mang trả cô cái mũ đi !
Jem nhìn cha tôi, cha tôi lắc đâu :
-Cô Maudie chỉ hét ầm ĩ thế thôi. Cô ấy xúc cảm thực sự với tác phẩm của con đấy.
Buổi chiều tuyết ngừng rơi , nhiệt độ xuống thấp . Chị Calpurnia chăm sóc cho mấy cái lò sưởi trong nhà lúc nào cũng cháy hồng, nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy lạnh . Tối hôm đó, lúc về đến nhà cha chúng tôi hỏi chị Calpurnia có muốn ở lại nhà chúng tôi đêm nay không. Chị Cal ngước nhìn trần nhà cao , cửa sổ rộng , bèn nói là ở nhà chị có lẽ ấm hơn. Cha tôi lái xe đưa chị về nhà ...
Trước khi tôi đi ngủ , cha tôi cho thêm than vào lò sưởi ở phòng tôi. Cha tôi bảo rằng hàn thử biểu chỉ mười sáu độ dưới không, và đó là đêm lạnh nhất trong đời cha tôi và người tuyết ở ngoài trời sẽ đông cứng lại rất tuyệt .
******************************************************
Hình như chỉ mấy phút sau tôi đã tỉnh dậy , có ai đang lay tôi.
-Sáng rồi à ?
-Dậy đi con.
Cha tôi đang cầm quần áo của tôi trong tay :
-Con mặc quần áo vào trước đã.
Jem đứng cạnh cha chúng tôi. Jem đang dùng một tay giữ chiếc áo ngoài kín lại, còn tay kia đút túi. Trông Jem có vẻ là lạ.
-Mau lên con - cha tôi giục - giày và tất của con đây.
Tôi xỏ tất , đi giày . Tôi hỏi :
-Sáng rồi ạ ?
-Không , còn lâu mới sáng. Mau lên con.
Cuối cùng tôi nhận ra chắc có chuyện gì bất thường.
-Bố ơi , có chuyện gì xảy ra thế ?
Lúc đó , cha tôi không trả lời.
Như những con chim biết là nên bay đi đâu khi trời đổ mưa, tôi biết là có chuyện gì đó xảy ra trong khu phố chúng tôi. Những tiếng động khe khẽ làm tôi sợ hãi.
Tôi hỏi :
-Ở nhà ai thế bố ?
-Nhà cô Maudie - cha tôi dịu dàng đáp.
Nhìn ra cửa trước, chúng tôi thấy lửa cháy phát ra từ các cửa sổ buồng ăn nhà cô Maudie. Còi cứu hoả của thị trấn nổi lên, vẫn tiếp tục rít.
-Hai con lắng nghe bố nhé. Đi ra đứng trước cửa nhà bác Radley . Đứng cách xa đường cái ,nghe rõ không ?
-Bố ơi - Jem hỏi - chúng con có phải chạy đồ đạc đi không ?
-Chưa phải làm . Con cứ làm như bố vừa bảo đã. Chạy đi nào. Để ý đến Sói con nhé. Phải luôn luôn ở bên cạnh Sói con.
Cha tppo đẩy chúng tôi một cái cái về hướng đến nhà ông Radley. Chúng tôi đứng quan sát đường phố đầy những người và ô tô, trong khi đó ngọn lửa lặng lẽ lan tràn khắp nhà cô Maudie.
-Taị sao họ lại không nhanh tay lên nhỉ , tại sao họ lại không nhanh tay lên nhỉ ... - Jem lẩm bẩm.
Chúng tôi thấy ngay được lí do. Chiếc xe cứu hoả cổ lỗ , bị liệt máy vì trời lạnh , đang được một đám đông đẩy từ trạm cứu hoả đến.
-Trời ơi , anh Jem ...
Jem quàng tay ôm lấy tôi :
-Suỵt , Sói con . Bây giờ không phải là lúc lo lắng .
Dân chúng ở Maycomb, ăn mặc đủ các kiểu, đang khuân đồ đạc ra khỏi nhà cô Maudie , chuyển vào một cái sân ở bên kia đường phố. Tôi thấy cha tôi đang chuyển cái ghế xích đu nặng bằng gỗ sồi của cô Maudie, tôi đang nghĩ rằng cha tôi làm một việc rất hay, vì đã cứu được một thứ mà cô Maudie quý nhất.
Thỉnh thoảng , chúng tôi lại nghe thấy có tiếng hét to. Rồi ở một cửa sổ trên gác bỗng xuất hiện khuôn mặt ông Avery. Ông Avery đẩy một cái thảm ra ngoài cửa sổ cho rơi xuống đường phố và ném các thứ đồ đạc xuống cho đến lúc có nhiều người hét ấm lên :
-Xuống đi , bác Dick ! Cầu thang đang cháy đấy ! Chạy ngay khỏi chỗ đó, bác Avery !
Ông Avery bắt đầu trèo qua cửa sổ.
-Sói con này, ông ấy không thể qua ... - Jem thì thầm - Trời ơi ...
Tôi rúc đầu vào nách Jem, không nhìn nữa cho đến khi Jem hét lên :
-Thoát được rồi , kìa Sói con ! Ông ấy an toàn rồi !
Tôi ngước mắt lên , nhìn thấy ông Avery đang leo qua vòm cửa .
Đột nhiên , tôi nhận thấy mọi người tản ra khỏi nhà cô Maudie, kéo nhau về phía nhà chúng tôi. Họ không chuyển đồ đạc nữa. Lửa đã cháy lên tầng thứ hai và lan lên cả mái : các khuôn cửa sổ in màu đen sẫm lên nền màu da cam vàng rực.
-Sói con , xem kìa - Jem bảo tôi.
Khói đang bốc cuồn cuộn trên mái nhà chúng tôi và nhà cô Rachel ; người ta đang đẩy chiếc xe cứu hoả về phía đó. Phía sau chúng tôi, chiếc xe cứu hoả từ Abbottsville chạy đến, đang rít lên ở chỗ ngoặt , rồi đỗ ngay trước nhà chúng tôi.
-Cuốn sách Tom Swift không phải là của em , mà là của Dill ... - tôi nói.
-Đừng lo , Sói con ạ , chưa phải là lúc lo đâu - Jem bảo - Nhìn kìa.
Cha tôi đứng giữa một nhóm các bác hàng xóm , hai tay đút túi tựa như đang xem đá bóng. Cô Maudie đứng bên cạnh.
-Em xem kia, bố không hề lo lắng gì cả - Jem nói.
-Tại sao bố không trèo lên nóc nhà nhỉ ?
-Bố nhiều tuổi rồi, bố sẽ ngã gãy cổ mất.
-Có lẽ chúng ta phải bảo bố chuyển đồ đạc ra khỏi nhà , anh Jem nhỉ ?
-Đừng có xen vào , bố biết là đến lúc nào cần phải làm thế.
Chiếc xe cứu hoả của Abbottsville bắt đầu phun nước vào nhà chúng tôi, tôi thấy người tuyết của chúng tôi biến thành màu đen và mỗi lúc một gầy đi, rồi gục hẳn xuống, chiếc mũ mùa hè của cô Maudie vẫn đội trên đầu. Tôi không nhìn thấy cái chổi đâu cả.
Ngôi nhà của cô Maudie sụp xuống . Lửa bùng lên từ khắp mọi nơi. Nhiều người đứng trên các mái nhà xung quanh , đang đập tàn lưả bay sang.
Sau khi trời đã hửng sáng , mọi người bắt đầu giải tán , lúc đầu từng người một , về sau từng nhóm. Người ta đẩy chiếc xe cứu hoả của thị trấn Maycomb trả về trạm cứu hoả, chiếc xe cứu hoả của Abbottsville rời đi, còn chiếc xe thứ ba vẫn ở lại. Hôm sau , chúng tôi mới biết là chiếc xe đó từ Clark''s Ferry, cách sáu mươi dặm , chạy đến.
Jem và tôi đi ngang qua đường phố. Cô Maudie đang đứng nhìn cái hố đen ngòm ở sân nhà cô. Cha tôi lắc đầu , bảo chúng tôi rằng cô Maudie chẳng muốn nói năng gì cả. Cha tôi đưa chúng tôi về nhà, tay nắm vai chúng tôi dẫn qua đường phố phủ tuyết. Cha tôi kể là cô Maudie tạm thời ở nhà cô Stephanie.