( Tiếp )
-Các con có muốn uống nước chocolate nóng không ? - Cha tôi hỏi. Tôi rùng mình khi cha tôi nhóm lửa ở bếp lò. Lúc chúng tôi uống nước chocolate , tôi thấy cha tôi đang nhìn tôi.
-Bố đã bảo con và anh Jem phải đứng cùng một chỗ cơ mà - cha tôi bảo tôi.
-Dạ , chúng con đã làm đúng như thế. Chúng con đứng ...
-Vậy thì chăn này là của ai ?
-Cái chăn ?
-Đúng thế , bé con ạ , cái chăn này . Không phải là chăn của nhà chúng ta .
Tôi nhìn xuống , thấy hai tay mình đang giữ chặt một cái chăn len nâu phủ trên vai tôi.
-Bố ơi ... con không biết ... con ...
Tôi quay lại phía Jem để chờ Jem giải đáp, nhưng Jem còn bối rối hơn tôi. Jem nói rằng không biết tại sao lại có cái chăn đó nằm trên vai tôi, hai anh em tôi đã làm đúng theo lời cha bảo , chúng tôi đứng ở trước cổng nhà ông Radley , cách xa mọi người , chúng tôi không hề nhích đi đâu một bước nào . Jem lẩm bẩm :
-Ông Nathan ở chỗ đám cháy , con đã nhìn thấy ông ấy, con đã nhìn thấy ông ấy, ông ấy khuân cái thảm đó ... bố ơi , con thề ...
-Được rồi Jem ạ - cha tôi từ từ nhăn mặt - Ông Nathan cũng như tất cả mọi người ở Maycomb đêm nay đều ra khỏi nhà. Jem ạ , bố nghĩ rằng phải lấy giấy bọc lại. Con mang giấy gói lại đấy chúng ta sẽ ...
-Không phải bố ạ !
Jem hình như loạn trí, tuôn ra mọi điều bí mật của chúng tôi, bất chấp cả sự an toàn của tôi và của cả bản thân Jem. Jem kể ra tất cả mọi chuyện , nào cái hốc ở cây sồi, nào cái quần dài , tất cả mọi việc.
-Bố ạ , ông Nathan đã trát xi măng vào cái gốc cây đó, ông ấy làm thế để chúng con không lấy được những thứ ở chỗ đó nữa. Con nghĩ là bác Arthur bị điên như người ta thường nói , nhưng bố ơi , con thề là bác ấy không hề bao giờ muốn làm hại chúng con, bác ấy không hề làm gì chúng con cả. Vào đêm hôm đó, bác Arthur có thể đã cắt cổ con, nhưng trái lại. bác ấy lại vá quần cho con ... bác ấy không bao giờ muốn làm hại chúng con , bố ơi ...
-Được rồi Jem ạ - cha tôi nói hết sức dịu dàng làm xúc động. Tôi cho là cha tôi không nắm được lời nào Jem đã thốt ra, vì cha tôi chỉ nói như sau :" con nói đúng đấy. Chúng ta nên giữ lại cái chăn này thì tốt hơn . Đến một ngày nào đó , có lẽ Sói con có thể sẽ cảm ơn người đã phủ cái chăn này lên vai nó ".
-Cám ơn ai cơ ạ ? - Tôi hỏi.
-Ngoáo ộp Radley. Con mải xem đám cháy nên đã không nhận ra bác ấy phủ cái chăn lên vai con.
Nghe thấy thế, tôi không hề thấy hoảng hốt.
-Em thử nghĩ mà xem , Sói con ạ - Jem bảo tôi - nếu em ngoảnh lại, thì em đã nhìn thấy bác ấy.
Buổi trưa, chị Calpurnia đánh thức chúng tôi dậy. Cha tôi bảo rằng cho chúng tôi nghỉ học hôm nay, bởi vì sau một đêm không ngủ, chúng tôi có đến trường cũng chẳng nhớ được gì. Chị Calpurnia bảo hai anh em tôi phải cố dọn sachh cái sân trước.
Chiếc mũ mùa hè của cô Maudie nằm dưới một lớp tuyết mỏng. Chúng tôi phải đào đất lên mới lấy được cái chổi của cô . Chúng tôi thấy cô Maudie ở sân sau nhà cô ấy, đang nhìn những cây đỗ quyên bị chết cóng.
-Thưa cô Maudie , chúng cháu mang trả cô những thứ này - Jem nói - Chúng cháu xin lỗi cô .
Cô Maudie nhìn xung quanh , mấy vết nhăn cũ hiện lên trên khuôn mặt cô :
-Lúc nào cô cũng mong có một căn nhà nhỏ , Jem Finch ạ. Cháu thấy đấy, bây giờ cô có nhiều đất hơn để trồng đỗ quyên !
-Cô không buồn chứ , phải không cô Maudie ? - Tôi ngạc nhiên hỏi. Cha tôi bảo rằng ngôi nhà hầu như là toàn bộ tài sản của cô.
-Buồn ư hả bé Jean ? Hừ, cô ghét căn nhà cũ đó lắm. Đã đến một trăm lần cô định cho nó một mồi lửa, cô chỉ sợ là họ sẽ bắt giam cô.
-Nhưng ...
-Cháu đừng thương hại cô , Jean Louise Finch ạ . Có nhiều cách làm mà cháu không biết đâu. Ờ , cô sẽ xây một căn nhà nhỏ và nhận hai người khách trọ và ... cô sẽ có mảnh vườn đẹp nhất bang Alabama.
Jem và tôi đưa mắt nhìn nhau.
-Cô Maudie ơi , đám cháy bắt đầu như thế nào ? - Jem hỏi.
-Cô chưa biết , Jem ạ . Chắc hải là phải bắt đầu từ trong bếp. Đêm qua, cô đã đốt lửa sưởi cho cây cối trồng trong các chậu hoa . À , cô đã nghe là đêm qua cháu có một người bạn bất ngờ , phải không Jean Louise ?
-Làm sao cô lại biết cơ ạ ?
-Lúc bố cháu đi làm vào sáng nay , ông đã kể cho cô . Cô nói thật tình là rất thích đứng ở bên cạnh cháu lúc đó. Cô thế nào cũng quay lại nhìn.
Cô Maudie làm tôi bối rối .Mặc dù trong lúc mất hầu như toàn bộ tài sản, mảnh vườn yêu quí đã tan nát , thế mà cô Maudie vẫn rất chú ý đến những việc riêng của Jem và của tôi.
Cô Maudie nói :
-Điều duy nhất cô lo lắng trong tối qua là đám cháy sẽ gây ra những sự nguy hiểm lôi thôi . Các nhà lân cận có thể bị cháy hết. Ông Avery sẽ phải nằm liệt giường một tuần . Cii đã bải ông Avery nhiều tuổi quá, đừng có làm những việc đó.
Trời vẫn còn sáng. Khí trời lạnh và trong trẻo. Chúng tôi nghe thấy tiếng chuông đồng hồ ở toà án điểm . Mũi cô Maudie có một màu mà từ trước tôi chưa hề thấy . Tôi hỏi , thì cô trả lời :
-Cô ở ngoài trời từ lúc sáu giờ. Có lẽ bây giờ nó bị cóng lại đấy - Cô Maudie giơ hai bàn tay ra . Trên hai bàn tay in nhiều vết xước , bám đầy đất cát , máu khô lại màu nâu.
-Cô đã làm hỏng hai bàn tay - Jem nói - Tại sao cô không nhờ một bác da đen giúp đỡ. Cháu hoặc Sói con cũng có thể giúp cô cơ mà.
Cô Maudie nói :
-Cảm ơn các cháu . Nhưng các cháu cũng có những việc phải làm ở đó - cô Maudie chỉ sân nhà chúng tôi.
-Cô định nói đến người tuyết ? Tôi hỏi - Chúng cháu chỉ một loáng là dọn xong thôi .
Cô Maudie nhìn tôi , môi cô thầm rung. Thình lình , cô đưa hai tay lên đầu , rồi cười . Lúc chúng tôi ra về, cô vẫn đang cười.
Jem bảo rằng không hiểu cô Maudie làm sao.
Cecil Jacobs tuyên bố ở trường : bố cái Sói con Pinch bảo vệ người da đen. Tôi không chịu điều đó , tôi hỏi Jem :
-Nó nói thế nghĩa là thế nào , anh Jem nhỉ ?
-Không biết . Em hỏi bố , bố sẽ bảo.
-Bố bảo vệ dân da đen, có phải không hả bố ? - Tôi hỏi cha tôi vào tối hôm đó .
-Tất nhiên là bố bào chữa cho người da đen. Đừng nói là dân da đen, Sói con ạ. Đó là những người dân bình thường.
-Tất cả những đứa trong trường đều gọi thế.
-Từ nay trở đi, có thể là tất cả mọi đứa đều gọi thế, chỉ trừ một mình ...
-Nếu bố không muốn con gọi như thế, tại sao bố lại cho con đến trường học làm gì ?
Cha tôi nhìn tôi, trong cặp mắt hiện lên những ánh vui. Cha tôi hiểu rằng, bất chấp sự thoả thuận giữa hai cha con chúng tôi, tôi luôn muốn tìm cách tránh đến trường học hành.
-Tất cả các luật sư đều bào chữa cho người da đen, có phải không , bố nhỉ ?
-Tất nhiên , các luật sư đều làm thế, Sói con ạ.
-Thế sao Cecil lại gọi bố là người bảo vệ dân da đen ? Nó làm như là bố làm một việc xấu xa ấy .
Cha tôi thở dài :
-Bố đang bào chữa cho một người da đen ... anh ấy tên là Tom Robinson. Anh ấy đi lễ cùng một nhà thờ với chị Calpurnia , chị Calpurnia biết rất rõ gia đình anh Tom Robinson . Chị ấy nói rằng họ là những người lương thiện . Sói con này, con hãy còn bé, chưa hiểu được một số việc đâu . Ở thị trấn này, có một số người bảo là bố không nên dính vào việc bào chữa cho anh da đen đó . Đó là một trường hợp đặc biệt ... trường hợp này chưa đem ra xử , phải đợi đến phiên xử mùa hè. Ông chánh án John Taylor rất tốt , đã đồng ý để cho hoãn lại .
-Nếu bố không nên bào chữa cho anh ấy , tại sao bố lại làm việc đó ?
-Vì một số lý do. Lý do chủ yếu là nếu bố không nhận thì bố không thể giữ được vai trò chủ yếu của bố ở thị trấn này , bố không thể đại diện cho quận này ở hội đồng lập pháp được , bố cũng chẳng có thể bảo con và Jem nghe lời nữa.
-Bố định nói là nếu bố không bào chữa cho anh da đen đó , thì anh Jem và con không nghe lời bố nữa, phải không ạ ?
-Đúng thế !
-Taị sao lại thế hả bố ?
-Bởi vì khi đó bố sẽ chẳng bao giờ yêu cầu hai con nghe lời bố nữa. Sói con này ,trong đời mình, mỗi luật sư đều gặp ít nhất một trường hợp tác động mạnh đến bản thân mình. Bố nghĩ rằng đó là trường hợp này của bố . Con có thể nghe thấy một số lời nói bẩn thỉu về chuyện này ; nhưng con hãy cố làm một điều này vì bố nhé : con cứ ngẩng cao đầu lên và hạ nắm đấm xuống. Lại gần đây , Sói con - cha tôi ôm lấy tôi và nhẹ nhàng đung đưa người tôi - Con hãy cố gắng dùng trí óc chiến đấu để thay đổi ... đó là một việc tốt đẹp , ngay cả khi con không muốn học hành nữa ...
Mang ý nghĩ đó trong óc, tôi đối mặt với Cecil Jacobs ở sân trường vào ngày hôm sau :
-Này , cậu sẽ "rút lui " cái ý kiến đó chứ ?
-mày thử động đến tao trước xem ? - Nó hét lên - Mọi người đều bảo cha mày làm một việc ô nhục , và bảo thằng da đen ấy đáng bị treo cổ !
Tôi muốn xông vào đánh nhau , nhưng nhớ tới lời cha tôi đã dặn , tôi bèn hạ nắm đấm xuống , bỏ đi.
Sói con là một đứa hèn ! - tôi nghe thấy lời hét đó. Đó là lần đầu tiên tôi từ bỏ một trận đánh nhau .
Bởi vì nếu đánh nhau với Cecil , tôi sẽ làm cha tôi thất vọng .Cha tôi rất ít khi yêu cầu tôi và jem làm một việc gì vì cha tôi, nên vì ông tôi có bị gọi là một đứa hèn cũng chẳng sao. Tôi giữ vẻ "cao thượng" trong ba tuần lễ. Rồi lễ Noel đến, và một chuyện phiền phức xảy ra.
Jem và tôi đón lễ Noel với cảm giác vui buồn lẫn lộn. Vui là ở cây Noel và chú Jack Finch. Năm nào cũng vâỵ ,tối hôm Noel, chúng tôi đón chú Jack ở nhà ga thị trấn Maycomb, chú Jack thường nghỉ một tuần ở nhà chúng tôi.
Buồn là ở cô Alexandra và thằng Francis . Cô Alexandra là em cha tôi. Tôi cho là phải tính thêm cả chú Jimi - chồng cô Alexandra vào nữa, nhưng vì suốt trong đời tôi , tôi chưa hề thấy chú Jimi nói với tôi một lời nào, chỉ trừ có một lần bảo tôi :" Xê ra khỏi hàng rào ! " , vì vậy tôi không thấy có lí do nào để chú ý tới chú Jimi cả. Hai vợ chồng chú Jimi có một người con tên là Henry . Henry và vợ thường mang đứa con trai tên là Francis đến chơi nhà bố mẹ vào dịp lễ Noel.
Ngày lễ Noel thì không có thể nào bắt được cha tôi ở nhà. Tôi nhớ rằng lễ Noel nào chúng tôi cũng tới nghỉ ở Bến tàu Finch . Thật ra cái tài nấu nướng của cô Alexandra đã đền bù cho việc tôi phải sống một ngày với thằng Francis . Francis Hancock hơn tôi một tuổi, tôi không ưa nó, bởi vì nó thích tất cả những thứ tôi ghét, và lại không thích những trò chơi giản dị của tôi.
Chúng tôi đợi chú Jack ở nhà ga. Khi chú từ chuyến tàu tối Noel nhảy xuống, một người làm trên tàu chuyển cho chú ấy hai cái gói dài. Jem và tôi bao giờ cũng cho việc cha tôi và chú Jack hôn má nhau là một việc ngộ nghĩnh. Đó là hai người đàn ông duy nhất hôn nhau mà chúng tôi thấy ở trên đời này. Chú Jack bắt tay Jem và tung tôi lên trời , nhưng không quá cao. Cú Jack thấp hơn cha tôi một cái đầu . Chú ấy là con út trong gia đình ,ít tuổi hơn cả cô Alexandra.
Chú Jack là một trong mấy người bác sĩ không làm cho tôi khiếp sợ, bởi vì chú ấy không làm việc như những bác sĩ khác. Bất cứ khi nào giúp hai anh em chúng tôi những việc nhỏ bé, như lấy một cái gai ở chân chẳng hạn , chú Jack cũng bảo cho chúng tôi biết chính xác là chú ấy sẽ làm như thế nào, chúng tôi sẽ bị đau ra sao , chú Jack cũng thường giải thích về những dụng cụ chú ấy sử dụng . Một lần vào lễ Noel tôi bị một cái gai nằm trong bàn chân, tôi trốn vào góc nhà không cho ai đến gần. Lúc nắm được tôi, chú Jack kể một câu chuyện làm cho tôi phá lên cười . Tôi hỏi chú Jack xem đến khi nào thì chú ấy lấy cái gai ra khỏi chân tôi. chú Jack bèn giơ ra một cái gai dính máu và bảo tôi là đã rút ra trong lúc tôi mải cười.
-Chú Jack ơi, hai cái gói gì thế ạ ? - Tôi hỏi lúc thấy người làm trên tàu chuyển cho chú hai cái gói dài.
-Không phải là việc của cháu .
Jem hỏi thăm :
-Con Rose Aylmer thế nào hả chú ?
Rose Aylmer là tên con mèo cái của chú Jack . Đó là một con mèo vàng rất đẹp. Chú Jack bảo con mèo đó là một trong mấy " phụ nữ mà chú luôn chịu đựng được. Chú Jack rút trong túi áo ra mấy bức ảnh. Chúng tôi ngắm nghía , và tôi đưa ra nhận xét :
-Nó có vẻ béo ra .
-Chú cũng nghĩ thế. Nó ăn tất cả những cái tai cắt rời ra ở nhà thương.
-Một chuyện quỷ quái - tôi thốt lên .
-Chú xin lỗi cháu nhé ?
Cha tôi bảo :
-Chú Jack ạ, đừng có chú ý đến con bé ấy. Chị Cal bảo là một tuần nay nó rủa bậy luôn miệng.
Chú jack rướn lông mày, không nói gì . Nhưng sau khi ăn bữa tối , chú Jack bảo tôi :
-Hiện nay, cháu thích nói những chữ như "quỷ quái , con khỉ , con tiều " lắm phải không ? Chú còn ở đây một tuần , trong thời gian ở đây, chú không muốn nghe thấy cháu nói những lời ấy. Sói con này, cháu cứ tiếp tục nói như thế, thì sẽ gặp những chuyện không hay đâu. Cháu có muốn sau này trở thành một người đàn bà lịch sự không ?
Tôi đáp là không thích lắm.
-Tất nhiên, cháu muốn thế chứ. Bây giờ , chúng ta ra chỗ cây Noel đi.
Chúng tôi trang trí cây Noel cho đến tận lúc đi ngủ. Đêm đó,. tôi mơ tới hai cái gói dài dành cho Jem và tôi. Sáng hôm sau , hai anh em tôi chạy ra mở hai gói đó. Đó là món quà mà cha tôi đã viết thư cho chú Jack bảo mua cho chúng tôi. Hai anh em chúng tôi rất ao ước món quà này.
-Anh sẽ phải dạy cho hai cháu cách bắn súng - chú Jack bảo cha tôi.
-Đó là phần việc của chú - cha tôi trả lời.
Cha tôi rất khó khăn mới bắt được chúng tôi rời khỏi cây Noel. Cha tôi không cho hai anh em chúng tôi mang súng hơi tới Bến tàu Finch ( tôi đã nghĩ tới việc phải bắn thằng Francis ). Cha tôi bảo rằng nếu chúng tôi làm ai giật mình ngã thì ông sẽ thu lấy hai khẩu súng mãi mãi.
Chúng tôi tới Bến tàu Finch . Cô Alexandra ôm hôn chú Jack , thằng Francis cũng ôm hôn chú Jack , còn chú Jimi chỉ lặng lẽ bắt tay chú Jack. Hai anh em tôi đưa những món quà của chúng tôi cho thằng Francis , nó cũng tặng lại chúng tôi một món quà. Jem đi theo mấy người lớn, để tôi ở lại với thằng cháu họ lên tám.
-Đằng ấy được những quà Noel gì ? - Tôi hỏi một cách lịch sự.
-Tất cả những thứ tớ mong ước - Francis trả lời. Nó mong ước được một cái quần soóc , một cái cặp da đỏ , năm sơmi và một cà vạt.
-Tuyệt nhỉ . Hai anh em tớ được hai khẩu súng hơi -rồi tôi bịa thêm - Jem được một bộ đồ hoá học .
-Một đồ chơi à ?
-Không , một bộ đồ thực sự. Jem sẽ làm cho tớ một thứ mực vô hình, tớ sẽ dùng để viết thư cho Dill .
Francis hỏi công dụng của thứ mực vô hình đó như thế nào. Tôi trả lời :
-Ồ , nếu đằng ấy nhận được một bức thư cảu tớ mà không thấy gì trong đó , thì đằng ấy có thể biết mặt Dill được không ?
Francis là đứa hay gây rắc rối nhấn trần đời.Vì nó sống ở Mobile , nên nó không thể mách những chuyện liên quan đến tôi cho các giáo viên ở trường tôi được, nhưng nó thường kể tất cả chuyện nó lượm lặt được cho cô Alexandra , rồi đến lượt cô Alexandra kể lại cho cha tôi .
Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT