Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

11.3.17

Khu vườn nội tại



Thế nào, hôm nay mình thế nào? Là phụ nữ, có chồng có con là những việc nhất định phải làm trong đời à. Nếu có tí nhan sắc và giữ được nét xuân, ôi dào cuộc đời lắm người chữ nghĩa địa vị (cũng) sẽ cay nghiệt ngoa ngoắt quen thói má hồng đánh ghen bảo: không chồng không con thì trẻ trung xinh đẹp để làm cái gì; hay là nghiệt khẩu: dạng kén cá chọn canh cho lắm, đôi ba tuổi nữa loanh quanh lại vớ phải đống kức... Nếu mà lại kém nhan sắc, tính tình ảm đạm hoặc chành chọe thì thiên hạ có bao nhiêu của ngon vật lạ để chửi để tọc mạch để ném về phía bạn thì bạn sẽ nhận đủ cả. Thế nếu mình lựa chọn không chồng không con cái thì tức là mình đang đi một con đường bệnh họan dở hơi phỏng, trong khi khu vườn nội tại của mình hết sức bình lặng. Tưng bừng tiệc, đàn người người gảy, rượu ta ta uống, uống liệu đã vơi bớt rượu của mình, mà đã lo bình rượu cô độc của thế gian :). Khu vườn mình đang yên bình như thế, tốt hơn hết là cứ đóng cửa bỏ mặc loài ngừơi ngoài kia tò mò đoán định tọc mạch, còn nắng mưa bão táp là chuyện của trời, tàn phai là chuyện của thời gian, nếu không có tàn phai thì rốt cuộc thời gian là vô nghĩa phải không. Chuyện gì cũng vậy, bệnh tật, tàn phai, sang hèn, vinh quang, buồn vui sướng khổ... trong kiếp nhân sinh là chuyện thường tình thế thôi mà.


Bạn có hay một mình tự nói chuyện như tôi không
Việc ở một mình này nhất thiết nên có một lát trong ngày à
Như thế người ta gọi là cô đơn
Cô đơn xấu à, hay đẹp, lợi hay hại, có làm ta hóa điên không
....
Nếu bạn thích đánh đu chơi bời với tiếng nói, con chữ trong đầu mình thì có thể tập truyện ngắn Ngày mười tháng mười hai của nhà văn Mỹ George Saunders là một lựa chọn khai vị không tồi. Chỉ gồm 10 truyện ngắn với dung lượng rất vừa phải, tôi kết thúc nó khoảng 10-12 ngày trước, tôi đọc vì muốn kiểm chứng. Cho linh cảm người đọc của mình. Cô A cứ khen thì kiểu gì tôi đọc cũng thấy không trôi được, mà nếu cô ấy bảo đọc không hiểu, thì tức là tôi đọc có thể ổn; chỉ cần qua truyện ngắn đầu tiên thì tôi hiểu ngay tại sao cô A không hiểu, vì đây là phong cách viết nhiều tiếng nói nội tâm, các nhân vật thích trò chuyện trong tâm trí họ bằng những tiếng nói bí mật, bằng những tưởng tượng, những hoài niệm hay những đoán định tương lai và nếu ngừơi đọc chọn đọc vào thời điểm căng thẳng không yên được, hay đơn giản bạn là đối tượng ưa đọc cái gì cầm nắm trong tay được, ưa ăn xổi thì kiểu gì cũng nhiễu loạn, đọc tới gần hết sẽ phải dở lại đọc lướt từ đầu và giữa chừng, đọc gần hết và bị nhầm các nhân vật...
10 truyện ngắn với giọng văn thay đổi lúc trẻ thơ-gìa nua, lúc tuyệt vọng-phơi phới, lúc tò mò-lo lắng khi vui tươi; thậm chí ngay trong một truyện ngắn tác gỉa chuyển giọng các nhân vật, cắt lát các tình tiết cũng rất nhanh; không gian - thời gian của truyện vừa như ngay lúc này vừa vị lai; cách triển khai diễn tiến câu chuyện xoáy vào các chi tiết rất đỗi thường ngày, có thể nói bắt gặp nó trong mỗi gia đình, mỗi cá nhân. Khi đi được 1/3 tập truyện tôi bị thuyết phục rằng thật là phí nếu bỏ qua tập truyện này; đi được 2/3 thì gặp phải tính tất yếu của (gần như tất cả) các tập truyện ngắn: là có những truyện thực sự yếu ớt, lỏng lẻo, bị đuối so với các truyện khác; đi đến hết tập truyện thì cảm nhận rõ ràng nhất là tại sao luôn cảm thấy bị thiêu thiếu, hụt hẫng; phải ngồi nghĩ một lúc, điểm lại từ đầu các truyện ngắn thì mới chẹp miệng tiếc rẻ được đấy; mỉm cười vì nhận ra được rằng, George Saunders thật sự đặc sắc trong các chi tiết nhỏ, độc thoại nội tâm với các tưởng tượng, triển khai câu chuyện... nhưng tất cả bị đuối hoàn toàn ở cuối mỗi truyện, người ta gọi cuối truyện là một dạng nước đi kết, nước kết mà nhạt thì không làm sao mà thỏa mãn nổi, kiểu gì cũng như thiếu hụt một loại gia vị đặc trưng không thể thiếu, nhất định phải có của món ăn 
Cá nhân mình thích truyện Những cây cột, Cún con, Nhật ký cô gái Semplica, Nhà. Truyện ngắn mình tiếc nhất là Thoát khỏi đầu nhện vì cái kết vô cùng đuối của nó. Giọng văn dịch thích nhất trong nhóm dịch 4 người là Triều Dương.




8.3.17

Người có ở đó không ạ



Khoảng năm 2010-2011 có một quyển sách về tình yêu thương của (các) Đấng trên cao với con người cũng như việc con người nhìn nhận có (các) Đấng tồn tại hay không trong đời, rất chìm trong thị trường sách VN: Nơi trái tim hội ngộ (The Shack) của WM. Paul Young. Tôi cũng như phần lớn nhân lọai, vào những lúc tuyệt vọng thường tự hỏi (Các) Đấng trên cao (Đức Phật, Chúa...) có thật hay không? Và Người có thật thì tại sao lại để những nỗi đau này đến với nhân loại. Mỗi khi ở một mình, tôi hay nghe Hallelujah và khe khẽ hát như trò chuyện cùng ai đó và gần như thống thiết tiếng kêu yếu ớt rằng: Người có thật, Người luôn ở đó còn nỗi đau con người của con thì hiện hữu lúc này và nó luôn ở đây; có một khoảng cách và độ vênh, Người có kế hoạch gì khi để nỗi đau này đến...

Đọc quyển sách này vào năm ấy, năm 2012 là cách tôi nhắc nhở mình rằng dù minh triết hay ngu muội, có độc lập và làm chủ đời mình theo cách nào đi chăng nữa thì đứng trước Người, tôi cũng thật nhỏ bé, ngạo mạn, nhiều sai lầm và đến đây thì điều kêu than bỗng trở nên thừa thãi, nỗi đau mà tôi phải gồng gánh là ở chính mình mà ra, Người luôn ở gần nhưng ta có để Người bước vào đời ta hay không mà thôi, chỉ cần mở cánh cửa thì lúc đó, các Đấng là sự yêu thương, vỗ về an ủi, chữa lành và tha thứ. Cũng chính từ ấy, với lòng yêu kính Đấng nào đấy trong mình, tôi biết chấp nhận và qui thuận thế giới.

Hôm nay tính đi xem phim nên mới biết ngoài rạp đang chiếu The Shack, mà tìm sách thì không thấy, tra danh mục sách ở dropbox cũng không có mà chắc chắn là mua từ hồi nó mới xb và ế chỏng, không biết ông bà nào đang cầm sách của em hay là mất xừ nó rồi. Có nên xem phim này không ta :)

26.2.17

Bựa Mèo [2]



Nghe đồn rằng bọn ở với chó mèo lâu ngày sẽ nhiễm bệnh Bựa Chó Bựa Mèo nếu không được dùng thuốc phơi nhiễm bệnh[…]. Biểu hiện bệnh là thường thích đồ cọc cạch: đi tất cọc cạch, đi giày cọc cạch, nếu quần mỗi ống một màu thì bọn nóa cũng chơi luôn không ngán; thứ nữa là thích quần áo kẻ vằn vện như anh em nhà Daltons vì bọn chúng cứ nghĩ mặc như thế thì sẽ khoác lên người bộ lông vằn vện của chóa của mều (một cảm giác vô cùng khoan khoái mềm mại dễ chịu), dù thật, nhìn cbn, mèo khác gì bộ quần áo tù, hay áo mà đã kẻ ngang thì nhất định quần phải kẻ sọc mũ kẻ caro còn tất phải chấm bi giày phải cọc cạch hoặc trộn lên thành bộ quần áo nham nham nhở nhở bôi bác choe choét (cbn chứ, một bọn rồ thứ thiệt); và biểu hiện cuối cùng là biểu hiện phổ biến và đặc trưng nhất, đó là mặt lúc nào cũng ngu như thằng mèo đứng giữa trong ảnh, tức là đại ka đang cáu chởi: tiên nhân chúng mài, bố bảo trật tự xếp hàng không chen lấn cơ mà, thì bọn Bựa thường thường mẹt vưỡn ngu như độ C của lõi mặt zời và ngoạc mỏ gào to: đại ka, đại ka, đại ka chởi em ợ... Nhìn chung những biểu hiện bên ngoài diễn ra tương đối dễ nhận. Còn về tâm lý, ban đầu thường có tính chu kỳ như trầm cảm mùa xuân (kiểu vài ngày zời nồm), nhưng càng về lâu dài tần suất càng cao dẫn đến trầm cảm bốn mùa hoặc trầm cảm quanh năm (không bỏ thừa ngày mèo nào); bên cạnh đó chen ngang bằng những cơn hưng cảm như phê cần, ai da da phê pha tăng động như chơi cỏ. Có thể nói, ở người, đây là rối loạn lưỡng cực còn ở chó mèo tạm ghi là tài-liệu-sức-khỏe-tâm-thần-chưa-công-bố-của-bệnh-Bựa Chó Bựa Mèo 
[...] thuốc phơi nhiễm Bựa Chó Bựa Mèo: thuốc đơn giản thôi, tuần hoặc tháng lấy vài lần quay về với bọn Bựa Nhân hoặc một bọn đông đông nào đấy đủ đông để mất khả năng tư duy]


22.2.17

Bựa Mèo [1]




- Đốm 1: anh, Vàng nó có báu vật 2 viên ngọc rồng sung sướng
- Đốm 2: nó là thằng dị biệt, bất khả trị, tổ tiên chúng ta từng như thế, những anh hùng hảo hán thời Miêu Quốc
- Đốm 1: em vẫn không hiểu, ngọc rồng sung sướng để làm gì?
- Đốm 2: Đệch, mài hỏi ngu vice car dice, để đáp trả thế giới chứ còn zề nữa
- Đốm 1: như loài người chĩa ngón tay thối lên zời?
- Đốm 2: cbn, anh từng ngây ngô như mài, thường hỏi những câu thừa

Another brick in the wall



Vết bớt màu cà phê sữa là quyển thứ ba trong series thám tử Erlendur Sveinsson nhưng là quyển đầu tiên được dịch sang tiếng Anh của nhà văn Iceland Arnaldur Indridason. Và như vậy, tôi đọc bị phộc tu một chút, Bụi lý chua máu tôi đọc cách đây mấy tháng là quyển ngay sau Vết bớt màu cà phê sữa :). Tôi chưa tìm hiểu về series này, nhưng hình như mỗi tập, tác gỉa đều chú trọng khai thác sâu vào một chủ đề, vấn đề xã hội họăc một loại tội phạm/tội ác; ở Vết bớt màu cà phê sữa là tội phạm hiếp dâm, quấy rối lạm dụng tình dục, ở Bụi lý chua máu là bạo lực trong gia đình, bạo hành phụ nữ và trẻ em. Và tất nhiên đằng sau nó là những hậu quả, hệ lụy nên cả hai tập này đều có độ lùi thời gian rõ rệt so với hiện tại (30-40 năm), tác gỉa khai thác mảnh đất quá khứ với nhiều tầng sâu câu chuyện để tìm và đưa ra sáng toàn bộ sự thật. Sự thật ấy khi được phơi bày thì không mang tầm vóc của một vụ án lớn nhưng nó đào tới sâu gốc rễ của câu chuyện, của những vấn đề mà xã hội càng hiện đại đang ngày càng phải đối mặt nhiều hơn. Nó không chỉ là sự thật một vụ án, nó còn là sự nghiệt ngã khi hệ lụy, nguồn gốc tội ác đẩy những đứa trẻ lớn lên trong bạo lực, sinh ra từ một vụ hiếp dâm, là con của kẻ hiếp dâm hủy hoại tâm hồn và thể xác của chính mình như giết chết một mầm mống bệnh hoạn.
Vết bớt màu cà phê sữa - cafe au lait: thuật ngữ trong y học để chỉ triệu chứng dưới da xuất hiện những đốm, bớt hoặc u dưới da màu cà phê sữa. Một triệu chứng phổ biến trong giai đoạn đầu của u xơ thần kinh - một bệnh di truyền do alen trội trên nhiễm sắc thể (NST) số 17 hoặc 22 tùy type bệnh, tỉ lệ 1/33000, 1/40000 trên toàn thế giới (là một bệnh hiếm gặp, chi tiết này rất quan trọng, là chìa khóa để có hướng điều tra, để nạn nhân là nạn nhân và thủ phạm là thủ phạm)
Vết bớt màu cà phê sữa mở đầu vào luôn trọng tâm, thám tử Erlendur tới Reykjavík điều tra án mạng, nạn nhân là một người đàn ông 69 tuổi làm nghề lái xe tải tên là Holberg, bị đánh rất mạnh vào đầu bởi một chiếc gạt tàn. Bên cạnh xác chết là mẩu giấy trên đó có viết "Tôi là ông ấy" và bức ảnh chụp ngôi mộ của một bé gái đã qua đời từ hơn 30 năm trước. Những sợi dây liên kết giữa hiện tại của nạn nhân và quá khứ bị khiếu kiện nhưng không đủ bằng chứng để kết án tội hiếp dâm, cũng như các mối quan hệ của nạn nhân, chồng chéo nhiều câu hỏi được đặt ra, và sự bất đồng quan điểm gỉa thuyết vụ án giữa Erlendur và 2 đồng nghiệp Sigurdur Óli, Elínborg khiến các nhân vật cũng như người đọc cảm thấy rối tinh, mơ hồ như có một cái gì đấy ở đây, thực sự nó vẫn ở đây mà không tìm cách tóm được một đầu mút của sợi dây dẫn đến sự thật. Nhưng cũng chính từ sự mơ hồ ấy mà khi các mảnh ghép tìm được đúng mảng màu cuả nó thì chúng được ráp nối khớp nhau thành một chỉnh thể, hiện ra một chuỗi các bức tranh xuyên suốt từ quá khứ 40 năm trước đến hiện tại 2001 được vén màn
Đến lần thứ hai đọc Arnaldur Indridason tôi mới dám khẳng định rằng thám tử Erlendur đại diện cho quan điểm pháp luật và công lý bằng cách nào đó phải tìm được thế cân bằng, cho dù là những tội ác, những bộ xương, những xác chết, vụ mất tích có bao nhiêu thời gian đã qua đi, kẻ chết đáng phải chết thì giết người vẫn là giết người, tội ác vẫn là tội ác, không có đáng hay không đáng, không có vay trả hay cào bằng sang nhau, bởi với vị thám tử này thì bản thân cuộc sống là hỗn hợp của hai thành tố thiên đường-địa ngục, thiện-ác, phải-trái, đúng-sai. Dù đọc bị đảo lộn trật tự series nhưng cảm tình của tôi với thám tử Erlendur tiếp tục có chiều hướng đi lên :), không còn cái cảm giác bất ngờ về ông thám tử luôn bị chìm trong bão tuyết, bị ám ảnh bởi những vụ mất tích, những giấc mơ, về chuyện ông hay buồn hay rút lui vào bên trong vì dù sao cũng là lần thứ hai gặp ổng rồi (đến đây xin khẳng định ông này đúng gout anh hùng điều tra phá án của tôi nhé: ngẫn nặng chứ không phải hơi hơi như tập Bụi lý chua máu). Tôi có cảm giác series về thám tử Erlendur được định nhịp điệu chậm nên tác gỉa dành tương đối dung lượng mỗi vụ án để chèn về cuộc sống riêng của Erlendur với tư cách, cương vị một người cha: bỏ rơi các con từ lúc 1-2 tuổi, là một thám tử nhưng con gái nghiện ngầy ngật không phanh..., tôi rất thích cách tác gỉa xây dựng hình ảnh người cha cho Erlendur, dù hành động có thế nào thì ông vẫn không ngừng suy tư về việc làm cha mẹ, cha và con gái, mẹ và con gái, cha và con trai, về những đứa trẻ được sinh ra chẳng ai mong muốn cũng như những đứa trẻ đã chết trong cộng đồng nhỏ bé Iceland này, nơi mà mọi người dường như có liên quan hoặc liên hệ với nhau
"Bố nghĩ là chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến bố. Bố nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng được tất cả những chuyện này. Bố nghĩ rằng mình có thể mặc áo giáp để chống lại nó qua nhiều năm và có thể nhìn đống rác rưởi từ xa như thể nó không phải là việc của bố, và cố gắng gĩư cho kỳ được ý thức của mình. Nhưng chẳng có khoảng cách nào cả. Và cũng chẳng có áo giáp nào cả. Chẳng ai đủ mạnh mẽ. Sự ghê tởm bám lấy bố như một linh hồn ma quỷ, nó len lỏi vào trong tâm trí bố và không để bố yên cho đến khi bố tin rằng cái đống rác rưởi ấy là bản thân cuộc sống, vì bố đã quên đi cách sống của những người bình thường. Vụ này là như vậy đấy. Giống như một linh hồn ma quỷ bị thả ra để xới tung tâm trí bố lên và kết cục là nó khiến bố bị tê liệt. Tất cả vụ này là một vũng bùn lầy mênh mông đáng kinh tởm"

Cơ sở dữ liệu di truyền học, cây phả hệ là những gì nguyên sơ nhất cho ta biết ta hình thành từ đâu, nó cũng là những bí mật xưa cũ của mỗi gia đình, những bi kịch, nỗi đau, cái chết, số phận mỗi cá nhân, nó là một Jar City (sinh viên y khoa Iceland gọi căn phòng người ta gĩư các bộ phận được lấy từ các bệnh viện, bảo quản chúng trong dung dịch phoóc môn nhằm mục đích giảng dạy là Jar City). Như một cô bé 7 tuổi trong truyện nằm trên giường bệnh hỏi bố mình rằng, tại sao chúng ta lại có mắt hả bố, ông bố trả lời chúng ta có mắt để nhìn, và ngay sau câu trả lời, cô bé sửa lại, chúng ta có nó để chúng ta có thể khóc.
Gốc rễ sự thật không phải để nhìn, mà để thấy, thấy nó và biết đau.

Mở ngoặc […]
[tôi nhất định phải kể ngoài lề như này: bệnh u xơ thần kinh trong truyện chỉ gây tử vong cho cá thể nữ, còn nam thì không hoặc gìa mới có biểu hiện bệnh, cá thể nam đẻ con gái thì con gái lại mắc bệnh và tử vong. Tôi vin vào việc chỉ cá thể nữ tử vong còn cá thể nam mang gen bệnh mà quy nó di truyền có liên quan giới tính; nên tôi mới húc đầu vào đá tìm hiểu về u xơ thần kinh cũng như chiều hướng, cơ chế di truyền của nó do truyện có sự lặp lại đều tăm tắp, nào là tự đọc tài liệu, nào là tranh luận xủng xoẻng xoong thủng chảo thủng mí bạn, chúng tôi đưa ra kết luận bệnh u xơ thần kinh không di truyền NST giới tính, mà như thế thì truyện chém gió à, tác gỉa chém gío à. Chí chóe nói nhau cả chiều, rôì sáng sau nhờ anh bạn cắt cúp đoạn giải thích ở bản tiếng Anh của truyện, rôì phải viện đến bạn đi gặp chuyên gia ở trung tâm nghiên cứu gen, chạy lên khoa ngoại hỏi... và kết luận u xơ thần kinh di truyền NST thường tính trạng trội. Tôi ngậm ngùi là vô tình mà tất cả những trường hợp trong truyện biểu hiện bệnh u xơ thần kinh có dấu hiệu vết bớt cà phê đều rơi vào các bé gái, chứ chả phải giới tính cái khỉ gì, coi như bài toán của tác gỉa cho thiếu dữ kiện, lỏng lẻo nên lời giải không thuyết phục tôi mấy.
Nhưng tôi bị điêng mà, đây người ta gọi là bệnh điêng của con Lốc, kéo theo ông bạn cũng bị điêng theo, ngồi xủng xoẻng tranh luận đến mức ông bố phải ngạc nhiên là có bao giờ thấy thằng T nó nói to như thế đâu. Tối hôm ấy khi đã nghĩ cbn, ngồi note quyển sách này đi, để còn đọc quyển khác, dừng cả tuần rồi thì lúc ngồi note lại quyển này, dở sách các trang oánh dấu mới biết mình quên đi chi tiết then chốt, chỉ có 2 dòng chữ thần thánh gần cuối sách đã khớp tất cả các khúc mắc, các kiến thức và bài toán, lời giải của tác gỉa. Vậy mà Lốc cứ làm um lên, làm ông bạn phải mày mò nghiên cứu u xơ thần kinh có mấy type, type nào thì bệnh não, type nào thì thính gíac... nếu chú ý chỉ 2 dòng then chốt này thôi thì chả mất thời gian như thế rồi. Chân thành ăn năn *mắt nhấp nhánh chớp chớp Tôn Ngộ Không*
Nhưng không sao, chúng ta còn tò mò về thế giới, còn muốn tìm hiểu về nó, còn muốn đặt câu hỏi là chúng ta còn tươi trẻ, AQ tí đuê; chả nhờ zẩm như thế mà đọc cả đống chữ về u xơ thần kinh đấy thây]


14.2.17

Khoa học chẳng khó




Trẻ con bạn nào cũng hiếu kỳ về thế giới xung quanh với muôn vàn câu hỏi "Tại sao?" mà nhiều khi chính người lớn cũng rơi vào thế bí vì những câu hỏi "Tại sao" ấy :)
Gợi ý với các bác bộ 10 quyển Khoa học chẳng khó nhé :)
<3 .="" a="" b="" bi="" c="" ch="" chi="" cho="" chu="" chung="" cu="" d="" di="" duy="" g="" gi="" h="" hi="" i="" k="" kh="" khoa="" lai="" li="" lu="" m="" minh="" n="" ng="" nh="" nhi="" nho="" o="" p="" ph="" quan="" r="" s="" sao="" sau="" sinh="" suy="" t="" th="" thi="" ti="" tr="" tranh="" trong="" tuy="" u="" v="" vi="">Bộ sách gợi ý cho lứa tuổi 5+ với mục đích gieo xuống những hạt mầm khoa học, chuẩn bị cho trẻ cuộc sống chung với thiên nhiên, nên các cụ cứ vô tư đuê, U70-80 vẫn chiến tốt, miễn là vẫn còn sự tò mò về thế giới xung quanh, vẫn còn chưa biết cách sống ở Trái Đất thì vẫn cứ là đọc được nhé :p
Tôi mua bộ này dịp Dọn kho đón Tết của NN, rất nhiều người ngạc nhiên sao con điêng này mua mấy cái bộ lòe loẹt sắc màu làm gì :p. Trời thương tôi thật các cụ ạ, tự nhiên càng gìa tôi lại càng tò mò về hành tinh tôi đang sống, bỗng dưng tôi lại muốn biết về các hành tinh, ngôi sao, tinh vân, vũ trụ, loài vật ngủ đông như nào, ngủ đông có mơ ngủ không, nhịp tim thân nhiệt còn bao nhiêu khi ngủ, con gì ăn gì ăn gì, loài ăn thịt là như nào, vòng tuần hoàn của nước ra sao, sao lại có núi lửa, sao lại có suối nước nóng, hoa ra quả ra hạt là thế nào, củ cà rốt là rễ cây á, chim di trú làm gì, sao chim không định cư, chim bé tí thì sao cũng biết di trú, ngựa mang thai bao lâu, ngựa chỉ có một ngón chân thôi à, trời sắp mưa hay nắng vân vân và vân vân
Và tự nhiên là, đọc xong bộ sách này, tôi thấy mình trẻ ra vì vẫn còn bừng bừng tò mò về thế giới và hẳn là cải lão hoàn (nhi) đồng chỉ bởi như một đứa trẻ biết thêm được một tí về thế giới xung quanh và nó huyênh hoang rằng mình tài giỏi hơn ngày hôm qua hẳn một ít.
Tôi rất vui ihihihihi

Bộ 10 quyển, tôi đọc thấy nó có tính xuyên suốt á, các cụ mua đủ và đúng nha, đừng mua nhầm. Tác gỉa và họa sĩ minh họa đây ạ (cách diễn giải và minh họa qúa tuyệt, không nêu tên của họ thì thật quá lỗi)
Tác gỉa: Francoise Laurent, Michel Francesconi, Adele Tariel, Marguerite Tiberti, Christelle Huet-Gomez, Anne-Claire Leveque
Minh họa: Capucine Mazille, Celine Manillier, Emmanuelle Houssais, Jerome Peyrat

12.2.17

Hoan lạc bựa nhân



Mong ước này không dưới 2 người đã nghe em nói:
Em mong có một cái nhà biệt lập nho nhỏ, không cần tiện nghi, chỉ cần có chỗ ngủ và chỗ tắm táp poo pee (tất nhiên là phải tắm phải poo pee rồi). Ở trong cái nhà í, là một lũ khật khùng khật khưỡng, lầy và bựa nhưng rất vô tư thoải mái không chỉ với cái bựa cái lầy của mình mà với cả những kẻ còn lại, không phân biệt zai gái gìa trẻ, miễn sao vui vẻ với cái lầy cái bựa là được, đường đường chính chính sống, cái gì cũng cùng nhau mỗi người một tí đùm bọc sống, cho dù có đi chơi gái trả tiền cũng cùng nhau chơi nuốn, đứa nào không chơi được thì... bất lực nhìn :p. Tất nhiên là nghèo vì đứa nào cũng bựa, mèo chịu lao động, đã lười lại còn coi tiền bạc là cái ngoài thân kiểu ờ ờ, muốn làm gì thì làm, thế nào cũng được, tôi mèo thích kiếm tiền, thế thì không nghèo hết phần của thiên hạ thì là gì nữa đây :v
Ai da da, mong ước vậy, nào ngờ thế gian này tồn tại Giang hồ tứ quái của Cổ Long, đúng như mong ước của em, thật đúng Hoan lạc anh hùng hoan lạc bựa. Tính đến giờ Bựa Nhân Hội cũng vẫn chỉ có từng ấy gương mặt, tiếc thay đời không như tiểu thuyết kiếm hiệp Cổ Long, duyên kỳ ngộ trong có dăm chục trang đã thấy đủ mặt bằng hữu, còn Bựa Nhân Hội của con thì cứ bật bãi tằng tằng tằng chỉ bởi độ bựa độ lầy của nhân gian sao lại quá thiếu thốn như vợi :')
Chiều nay nắng hanh nhẹ, nhà đối diện mở Lệ Quyên giọng run run nũng não hát Em chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái. Em chỉ là người say bên đường anh nhìn thấy ..., đang đọc câu chuyện khật khùng này ngẩng lên nhìn xa xa, mong có ngày mình có thể ẩn cư khật khùng giữa nhân gian như thế, tự nhiên là mỉm cười, thủ dâm tinh thần rằng mình tiêu diêu ra trò. Đúng là con tim hoa xuân hé nụ bình yên
dưng mà xuân đang đi, đang đi thật rồi... trên bếp đang đun nồi gì đấy khê khê cháy cháy oi oi là :v

Ps: bộ truyện đọc do Bồ Câu xe đạp xanh gợi ý