Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

22.5.18

Mockingjay

Đấu trường sinh tử - The Hunger Games gồm 3 tập: Đấu trường sinh tử, Bắt lửa và Húng nhại. Bộ truyện lấy bối cảnh tương lai khi Bắc Mỹ đã sụp đổ, bị suy yếu, sự biến mất của nhiều thứ không còn có sẵn cho con người sử dụng nữa, hạn hán, nạn đói, chiến tranh... được thay thế bằng Panem gồm Capitol và 13 quận. [Panem từng có 13 quận nhưng Quận 13 đã bị phá hủy hoàn toàn trên mặt đất từ khi cuộc nổi loạn xảy ra]. Đấu trường Sinh tử được Capitol tổ chức hằng năm từ sau thất bại của phiến quân hơn 70 năm trước như một trò giải trí giết chóc nhằm răn đe, đe dọa người dân cũng như các phiến quân có mưu đồ nổi loạn chống lại chính phủ. Panem quy định hằng năm 2 đại diện 1 nam 1 nữ từ mỗi quận được lựa chọn làm vật tế bằng cách bốc thăm để tham gia Đấu trường Sinh tử. Trò chơi được truyền hình và phát sóng trên toàn Panem, đường vào 24 lối cho 24 người chơi nhưng chỉ 1 cửa ra cho kẻ sống sót cuối cùng, các vật tế bị gom vào chiến trường chung buộc phải tiêu diệt loại bỏ nhau ngay cả chính với ứng viên từ quận của mình. Katniss Everdeen, nhân vật chính tham gia trò chơi thay cho em gái và đồng chiến thắng với chàng trai cùng quận khi cả 2 quyết dùng đòn tự sát “dâu độc”. Những tưởng mọi thứ đã kết thúc nhưng thực sự giờ mới là sự khởi đầu, cô bắt đầu bị biến thành con rối với màn kịch chính trị do Capitol và Quận 13 dựng nên. Bên cạnh đó, cô cũng đã vô tình gieo vào lòng người dân các quận bị áp bức tia hy vọng về sự thay đổi ở một Panem mới, khác hiện giờ. Chiến tranh luôn là trò bẩn thỉu. Và bên chiến thắng cũng vậy. ** Tập 1 mình đọc 2010 tương đối lạ miệng, hấp dẫn. Tập 2 đọc 2013 nhạt nhẽo quá nên mình bỏ lửng bộ này. Tập 3 mượn bạn suốt từ 2014 mà mãi đây nó đòi nên mới mở ra đọc, câu chuyện viết không tiến triển, nhiều chỗ dây dưa mình không hiểu được dụng ý của tác giả, song lại có những chỗ tác giả quá qua loa trong khi nó nên được phát triển thêm. Đến những trang áp chót của bộ truyện cảm thấy hỏng thật rồi, hoài của thật rồi thì may sao lại kết thúc rất gọn với chút bất ngờ, tình tiết kết thúc xử lý nhanh và đẹp Đọc giải trí nhé 😉, còn phim chuyển thể mình xem chỉ vì thích nghe giọng của nữ chính, chứ phim nhạt như nước sôi chạy qua hàng chè í hahaha

17.5.18

Đỏ. Đen. Xám

Những con chim hồng hộc (Trương Nhung) nguyên tác Wild Swans (Jung Chang) là cuốn tiểu thuyết kiêm hồi ký tóm lược lịch sử Trung Hoa từ những năm đầu thế kỷ 20 đến cuối thập niên 70 của thế kỷ 20. Cuốn sách không nhiều tính văn chương nhưng đã dựng nên khái quát bức tranh Trung Hoa trong suốt chiều dài lịch sử 80 năm của thế kỷ 20 trong đó đỉnh điểm thảm khốc là Đại Cách mạng Văn hoá (1966-1976) dưới thời Mao Trạch Đông và những hệ lụy của nó. Thông qua giọng kể của nhân vật tôi (Trương Nhung) về cuộc đời của bà ngoại tác giả từ lúc còn bé bị đè ra bó chân, rồi cuộc đời lý tưởng của bố mẹ tác giả (những cán bộ nhiệt huyết) cho đến số phận gia đình tác giả trong Đại Cách mạng Văn hoá và sau này (1983) khi tác giả đã định cư ở Anh, các em trai và em gái bà đều là những trí thức, doanh nhân ở Anh và Pháp. Năm 1988 trong một lần mẹ tác giả sang Anh thăm con, lần đầu tiên bà đã kể hết về cuộc đời bà, cuộc đời của mẹ bà cho con gái nghe, sau đó Trương Nhung đã ngồi để mặc cho ký ức tái hiện và nước mắt choán đầy tâm trí, bà viết Wild Swans - Những con chim hồng hộc. Một câu chuyện rúng động khốc liệt mà khi đọc ta không thoát khỏi suy nghĩ rằng, những điều hoang đường này được coi là hiện thực ư, những điều hoang đường này chính là hiện thực được sao. Dưới một nền độc tài như của Mao, nơi người ta giấu và chế biến thông tin, phần lớn dân chúng bị cuốn vào thế giới viển vông điên rồ, một người bình thường mà còn tin vào kinh nghiệm hay kiến thức của chính mình là một điều rất khó. Lờ hiện thực đi rồi đơn giản đặt niềm tin vào Mao thì dễ sống, ngừng lại để suy nghĩ hay ngờ vực chính là chuốc rắc rối vào người, ngôn ngữ của mỗi người dần thoát ly khỏi hiện thực cùng trách nhiệm và ý nghĩ thật của họ. Bản tiếng Anh hơn 800 trang, bản dịch tiếng Việt 460 trang, có thể đã bị cắt đi rất nhiều, là cuốn sách được viết như hồi ký, bản dịch của bác Trần Đĩnh gần như không được biên tập nên không thể xem là tốt [năm xưa tôi bắt chước thân yêu đọc nó, ebook thôi, tôi lại cứ tưởng chất lượng văn bản không cao do gõ máy, cũng 10 năm rồi mà, giờ cầm sách đọc thì hoá ra là sách được biên tập chưa tốt], không nhiều tính văn chương, phần lớn là các sự kiện, mốc thời gian để người đọc hình dung về Trung Hoa trong thế kỷ 20 Đoạn dưới đây là đoạn áp chót của cuốn sách, trang 455, năm 1978 khi tác giả 26 tuổi, chuẩn bị lên máy bay sang Anh học tập: “Tôi suy ngẫm về hai mươi sáu năm tuổi đời của tôi. Tôi đã nếm ưu đãi, đấu tố, tôi đã dũng cảm và đã sợ sệt, tôi đã thấy lòng tốt và trung thực cũng như những đáy sâu của sự xấu xa của con người. Trong các đau khổ, đổ nát và chết chóc, trên hết tất cả tôi đã biết đến tình yêu thương và bản lĩnh không thể hủy diệt để sống sót và truy tìm hạnh phúc của con người” Trong một trưa hè Hà Nội nắng nóng đường phố không một bóng người, tôi đang đọc dở cuốn sách này và nhắm mắt thiếp vào giấc ngủ, tôi mơ mình và gia đình là những đen những xám trong con mắt đám đông cho mình là đỏ, chúng tôi là những kẻ bị đưa ra trước cuộc đấu tố, bị vu cho những việc mình không làm, bị sỉ nhục, bị cạo đầu âm dương bị đánh đập bị đeo bảng chữ vừa đi vừa quỳ lạy trên đường phố bị lục soát nhà đốt hết sách vở. Tôi ngẩng phắt đầu dậy ướt hết tóc tai người ngợm và lập tức muốn đi vệ sinh :’) Cách mạng là do con người làm thì tất nó phải có đầy những thất bại của con người, một xã hội tiến bộ là nơi người ta có thể giữ cho mình khác mọi người, sự khoan dung với cái đối lập với những người có ý kiến trái chiều mới làm nên tiến bộ. Hẳn ai đã từng học chính trị Mác Lê cũng nhớ câu thuộc lòng rằng, mâu thuẫn là động lực và tiền đề của phát triển, nhỉ [tôi mang máng nhớ như thế]. Mức độ chấp nhận cái khác biệt của xã hội càng lớn thì tự do cá nhân càng cao, xã hội càng đáng mơ ước. Và như thế thì mới tiệm cận dần cái “chân” được 😜 #Wild_Swans #Jung_Chang #Những_con_chim_hồng_hộc #Trương_Nhung

9.5.18

Mẹ

Trước nhất: Mình sẽ đọc hết những gì của Michel Bussi được xuất bản ở VN. Thế nhé 😉 Tiếp theo, là về Mẹ đã sai rồi Malone, ba tuổi rưỡi luôn khẳng định với bác sĩ tâm lý học đường rằng mẹ hiện nay của cậu không phải là mẹ cậu, mẹ hiện nay chỉ là mẹ kia. Mẹ cậu dặn phải lắng nghe Gouti thú bông nói chuyện để nhớ đến mẹ sau mỗi đêm [vì ký ức của một đứa trẻ 3-4 tuổi thật ngắn ngủi]. Không ai tin một con thú bông biết nói chuyện, chỉ duy nhất vị bác sĩ tâm lý học đường tin điều ấy vì trẻ con không nói dối và đáng ra người lớn nên chú ý đến cái rõ ràng nhất mà một đứa trẻ 3-4 tuổi nói, chúng không nói dối. Câu chuyện của Malone và một vụ cướp hàng hiệu có tổ chức thì liên quan gì đến nhau. Không có. Chưa hình dung được... Tất cả phải nhờ đến cách phát triển câu chuyện vào hàng phù thủy của Michel Bussi Truyện gồm 3 chương mang tên 3 người phụ nữ, những nhân vật chính của truyện. 1- Một phụ nữ sắp 40 tuổi, thiếu tá, sếp sở cảnh sát La Havre uy quyền, đang nhìn khắp nơi để tìm một người đàn ông cho cô những đứa con 2- Một phụ nữ hết mực yêu con nhưng đứa bé luôn gọi cô là mẹ kia, phân biệt với “mẹ” là mẹ của nó 3- Một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, thông minh nhưng chỉ gặp những gã rắc rối và một trong số đó đã cố tình gây tai nạn để cô phải bỏ thai, không may tai nạn đã làm cô không thể có con được nữa Cậu bé đang bấu víu để không quên ký ức về người mẹ, vụ cướp khiến cả sở cảnh sát đi vào ngõ cụt, 3 người phụ nữ, tất cả chập vào làm một nút xoáy: người phụ nữ muốn và sẽ làm mẹ Sự chân thành được bọc kín trong vẻ dối trá tạo thành những nút chỉ rối bung và xác chết rải trên hành trình gỡ rối cũng nhiều như vụn bánh được rắc trên con đường đã đi qua cho khỏi lạc. Cuối cùng thì, cán cân hạnh phúc vượt trên cả những quy tắc sẽ nghiêng về phía có tình yêu thương Đối với chấn thương tâm lý, cách hồi phục trứ danh được chuyên gia tâm lý Boris Cyrulnik truyền bá chính là đối diện với nó, dùng lời lẽ diễn đạt nó, chấp nhận nó. Tôi không biết gì về phân tâm học nhưng tôi ủng hộ cách xử trí ấy không chỉ trong xử lý chấn thương tâm lý mà đó là cách tôi tư duy giải quyết cuộc sống nói chung. Nhưng Mẹ đã sai rồi của Michel Bussi, thông qua nhân vật “mẹ” đã cho một hướng giải quyết táo bạo và liều lĩnh như ván cược, “xé đi trang giấy đã bị gạch xóa lem nhem và bắt đầu viết lại cuộc đời thằng bé trên một cuốn vở trắng tinh”, xoá bỏ chấn thương tâm lý ở trẻ nhi mặc cho rủi ro “bóng ma” có thể ám ảnh đứa trẻ và thiết lập một ký ức mới tinh. Tất nhiên cách làm này chỉ có khả năng thành công với trẻ dưới 60 tháng tuổi, nhưng cũng là một cách tư duy: thực tế phũ phàng, hãy thiết lập một thực tế song song, tận dụng cách đánh lừa bộ não để tiếp tục sống, kéo giãn vùng giảm chấn để bảo vệ tâm trí mình Người đọc tinh ý sẽ sớm mường tượng tương đối đầy đủ về bộ khung của câu chuyện này, không quá bất ngờ như Hoa súng đen, nhưng chỉ cần hơn 20 trang đầu sẽ hài lòng thầm nhủ: Michel Bussi, đúng là Michel Bussi, luôn luôn chặt chẽ và lôi cuốn. Với riêng tôi, ngay từ đầu tôi chỉ chú tâm vào nhân vật “mẹ” của Malone, trên đời này làm gì có ai nguy hiểm bằng một phụ nữ đẹp khi cô ta ta ý thức được vẻ đẹp ấy, tận dụng và phân phối nó :’). Không nhé, không có đâu :)) Truyện cổ tích Gouti kể hay tuyệt ❤

6.5.18

sẹo

Tha thứ sẽ chỉ đến khi sai lầm, tội lỗi được thẳng thắn nhìn nhận, đặc biệt là tha thứ cho chính mình. Điều tiên quyết, tha thứ cho ta hay cho kẻ khác thì cũng có ích và quan trọng với chính ta hơn là với kẻ khác. Quá trình đi sâu vào tội lỗi của ta cũng đồng thời là quá trình ta tự hiểu rõ về mình. Không chịu nhìn nhận thẳng thắn cũng đồng thời đóng sập cánh cửa tha thứ cho mình, là hành vi ngược đãi, chối bỏ và chán ghét bản thân. Điều làm cho ta trở nên độc ác đôi khi không phải do sự độc ác của kẻ khác dẫn lối cho ta mà bắt nguồn từ sự chán ghét của ta với chính bản thân mình Một vết sẹo nhỏ trên môi cậu bé làm cậu thành “thằng sứt môi” Một vào con tem con con mà cậu bé đã lấy cắp của bạn mình nhưng nhất mực che giấu sự thật làm nên vết sẹo thứ hai “thằng ăn cắp” Câu chuyện rất vừa vặn Vết sẹo viết về nỗi đau, cô đơn, sự chán ghét chính mình, và tất nhiên đây là câu chuyện tuyệt đẹp về sự yêu thương nữa; sự thật là gì :) Chúa là ai nếu không phải là người trao yêu thương, tình yêu thương giữa những con người với nhau, chỉ có điều ấy mới làm nên sức mạnh, phép lạ diệu kỳ. Yêu thương, cái đẹp, hạnh phúc có khác nhau ư :) P/s: mua sách vì lời viết của chủ cũ đầu sách: Mẹ mua cho các con 2/9/2001

11.4.18

bay bổng lên trời



Thật kì lạ là ở tuổi 32-33 khi trong nhà đã có một lượng sách giấy tương đối thì tôi lại có tình cảm với một quyển sách như thuở ngày xưa thiếu thốn khan hiếm đọc đi đọc lại một quyển sách yêu thích. Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils tôi đọc suốt 8 tháng qua, cứ đọc hết thì ngừng 1-2 hôm rồi đọc lại, tất nhiên trong thời gian ấy tôi đọc xen kẽ nhiều thứ khác nữa, nhưng cứ cuối ngày mệt mỏi về đến giường là tôi lại bay trên bầu trời cùng Nils, những trưa vắng đìu hiu tôi cùng Nils Tí Hon đi trong rừng đêm với đôi giày gỗ bé tin hin hình xuồng, những lúc chúc đầu xuống chân xuống thảm nhìn mọi vật đảo ngược khi tập yoga tôi nghĩ đến Nils với thân hình bé nhỏ một gang tay của gia thần đang ngước mắt nhìn thế giới với cây cối sông ngòi bãi quặng rặng núi bờ biển túp lều nhà thờ trang trại thôn ấp… Tôi thích rất nhiều chương trong quyển sách và lần nào đọc lại trong chuỗi thời gian mấy tháng qua tôi cũng thích chúng thêm một ít, thích các chương khác thêm một ít, mỗi lần đọc lại khóc ở vài chi tiết, khóc thêm ở các chương đã khóc và đến tối qua tôi quyết định mình sẽ không khóc thêm ở mấy chục dòng cuối cùng khi nghĩ mình là Nils phải tạm biệt đàn ngỗng trời Akka một cách vô cùng đắng cay trong hình hài một cậu bé đã lớn trở lại với kích thước của một người bình thường. Tiếc nuối không chịu nổi tôi quyết định mình sẽ không phiêu lưu cùng Nils nữa, nhất định thế, niềm vui của người ta còn cần bay bổng lên trời, điều ấy là tất nhiên, nhưng đồng thời sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ sao tôi còn mong lên tận trời xanh được cơ chứ. Dù sao thì, niềm vui của tôi vẫn sẽ có lúc bay bổng lên trời :v [mâu thuẫn vãi], tôi sẽ để Nils ở đầu giường, như một thời tôi không làm sao dứt ra được Pippi hay những truyện của Astrid Lindgren
Vậy là sau Astrid Lindgren, tôi còn yêu Selma Lagerlof, hai nữ văn sĩ người Thụy Điển đều viết rất nhiều truyện thiếu nhi, hai bà cùng viết về chính đứa trẻ bên trong mình cùng với những khát vọng bênh vực kẻ yếu, đứng về phía những ai bị lạm dụng cho dù là người hay con vật; mong muốn khám phá thế giới “khát vọng bay bổng lên cao, mong tìm xem có cái gì sau các tầng mây”; và về những ký ức sống động thời thơ ấu. Nhưng điều khiến tôi cảm thấy rung động nhất ở hai tác giả này ngoài tính tiên tri trong từng chi tiết [tất nhiên], chính là tôi tìm thấy trên đời này, qua các trang viết một thứ suy nghĩ mà từ đó tôi thấy mình không cô độc, đó chính là tư duy: trẻ con của loài người. Tôi hiếm khi nghĩ khác, với tôi, trẻ con là một gì đấy thuộc về thế giới này, có địa phận riêng ngoài loài người, tôi đã luôn nghĩ vậy đấy, chúng là ân điển, là điều tuyệt diệu như hoa trái của trời và bọn người chỉ xứng đáng hưởng một số năm ít ỏi hương hoa và mùi ân điển trong ròng rã một số năm dài là dài sống trên đời, còn thì tuổi già cũng là ân điển, đứa người nào xứng đáng thì được hưởng thêm ít năm trẻ con trong hình hài tuổi già :p
Lòng ai chẳng hoài cái không thể vươn tới, cái ẩn tàng bên kia cuộc đời :). Mọi điều xảy ra trong thế giới thực, trước tiên phải diễn ra trong trí tưởng tượng của ai đó đã, nhỉ :). Cứ tiếp tục giơ tay cho bất cứ ai ta gặp mà cần ta thì cuộc phiêu lưu của ta không thể nào không kết thúc tốt đẹp.
P/s: Ai tặng tôi bản cũ Nils đi <3 p="">#Cuộc_phiêu_lưu_kỳ_diệu_của_Nils
#Selma_Largelof

5.4.18

Chester Raccoon



Series truyện Chester Raccoon :)
Tập này có tên A kiss goodbye, Gấu mèo Chester (nhờ đọc truyện có hình minh họa mình mới biết cái con xinh xinh be bé nho nhỏ kia là gấu mèo) phải tạm biệt cây sồi trắng nhà mình đang ở và những người bạn hàng xóm để chuyển sang cây khác cùng những người bạn mới vì cây của gia đình cậu đang ở, thuộc vào diện khai khác lấy gỗ của con người. Hành trình trưởng thành, gặp gỡ, lìa xa... theo dòng thời gian luôn mang ánh hào quang đầy mới mẻ cũng không kém phần tiếc nhớ, vẫn luôn như vậy chẳng phải sao. Có người chọn cách tiến bước và đồng thời đẩy lùi nó về phía sau, như ngày hôm qua; nhưng cũng có người chỉ đơn giản là không quên đi mà cất nó vào tâm trí và trái tim, như là ngày hôm nay vậy :)
Post bài vào gìơ ngủ, tôi liền đổi tên A kiss goodbye thành A kiss goodnight vì đang nghe một bài cũ rích You're still the one :)

22.3.18



Sói đang tuổi vừa học vừa chơi nên thích có sticker để dán vào đúng các từ tiếng Anh tìm được trong hình minh họa, trước mình mua 2 quyển của NN tặng 2 bạn bé, ít từ thôi nhưng có sticker nên các bạn mê tít thò lò. Lần này thấy 1000 từ nên đặt trước 1 quyển xem ổn không đã, lúc nhận được hàng mở ra con lốc mê tít mù, quay vào tiki đặt thêm quyển nữa tặng bé khác thì đã hết hàng huhu. Sách lôi cuốn con trẻ, biên soạn tốt, chất lượng miễn bàn, gía lại siêu hợp lý, và nhất là các bé có thể học phát âm theo chủ điểm ở sách ngay trên trang usborne-quicklinks.com
[con dì ngồi làm văn bản tòi con mắt, rồi vào tìm sticker trong sách của cháu tòi con mắt tăng hai, song vẫn chưa hết tăng động vào web học phát âm theo hướng dẫn của sách, ngồi phát âm cả chiều, hay lại thích đi học nhở?!?!]