Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

15.6.17

giáp - tùng - yên (I)

Tối hôm qua vào bệnh viện thăm người ốm, thấy bệnh nhân và người nhà nói chuyện sôi nổi về sự việc đau lòng bé 33 ngày tuổi bị mẹ sát hại. Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Hiện giờ cũng đang có rất nhiều tranh cãi đây là tội ác có động cơ trả thù hay là một case trầm cảm sau sinh. Mình viết những dòng này xuất phát từ đúng những gì mình đang quan tâm.
Cội nguồn sự sống hay tiềm lực nguồn vũ trụ được đặt ở luân xa 1 (luân xa chính là bánh xe, vòng xoay). Luân xa này được xác định nằm ở giữa cơ quan sinh dục (lỗ sinh dục) và lỗ hậu môn. Và nếu theo trục ngang, nó tương đương với vị trí xương cụt (đã không phát triển thành đuôi ở người). Luân xa 1 đóng vai trò như tên gọi của nó, cội nguồn sự sống, trong huyền môn Yoga phương Đông có tên gọi Kundalini – con rắn, như một con rắn cuộn tròn và ngóc đầu khơi dậy nguồn năng lượng, dòng năng lượng này được ví là dòng hỏa xà, hay thông lửa, lửa tam muội. Đây chính là lý do vì sao những người tập luyện nhân điện được thày khai mở theo thứ tự các luân xa 6-7-5-4-3-2 rồi tiếp tục 11-10-9-8 và lao cung ở trong 2 lòng bàn tay để luân chuyển xuống dũng tuyền (huyệt dũng tuyền cực kỳ quan trọng trong việc phục hồi sự sống, cách xác định không khó, ở gan bàn chân, các bác tự search, nhưng chỉ dùng cho người ốm dậy, đang tiền đình quay cuồng, mình đã có lần thử và máu dồn lên não quá nhiều, tăng áp lực nội sọ đến mức nôn nao buồn nôn và nóng bừng dọc quai hàm, sau tai, may chưa bật nắp luân xa 7 tẩu hỏa nhập ma; các trường hợp đau đầu, tay chân tê bì, khí huyết không lưu thông, hoặc mệt mỏi nhẹ, các bác tham khảo tam âm giao hoặc túc tam lý em thấy lành hơn, dù túc tam lý hơi khó xác định)… tất cả những việc khai mở này chỉ để nhằm học viên tập luyện việc luân chuyển năng lượng trong cơ thể qua các luân xa, và việc luân chuyển này sẽ khơi dậy sự hoạt động của luân xa 1. Khi nào luân xa 1 hoạt động thì giống như con rắn đã thoát khỏi vòng cuộn tròn của nó, và bắt đầu ngóc đầu dậy từ từ lên luân xa 2 (vùng bụng dưới)-3 (vùng thượng thận)-4 (vùng ngực)-5 (vùng cổ - tuyến giáp)-6 (giữa chân mày và đường sống mũi – tuyến tùng, con mắt thứ ba, đây chính là tuyến tôi quan tâm) và thậm chí đến được luân xa 7 (đỉnh đầu – tuyến yên). Còn với những người tập Yoga, các Yogi nỗ lực tập back bend, rắn hổ mang, xoạc ngang… nhằm mở khớp háng mà trục ở đây chính là đốt sống cụt xoay tròn, mục đích ngoài các tác dụng chân dài, mông cong, mông cao, đùi thon, thẳng cột sống thì cũng xuất phát điểm từ việc thanh lọc và tái kích hoạt sự sống (theo hiểu biết của mình thì là thanh lọc và tái kích hoạt tuyến yên, tuyến tùng đang bị vôi hóa)
Việc sinh đẻ ở phụ nữ là một quá trình biến đổi nội tiết lớn, các hormone thay đổi gấp nhiều lần bình thường, nó là quá trình của buồng trứng, tuyến thượng thận, tuyến giáp, tuyến yên và xin đừng bỏ qua vai trò của tuyến tùng lúc này đang bị vôi hóa. Ngay sau hoạt động sinh nở, phụ nữ đối mặt với sự mất cân bằng nội tiết theo y học hiện đại, còn theo các trường phái có sử dụng đến thuật ngữ “luân xa”, thì nó là sự thoát khí, bị hở, bị bật nắp, mà không được thanh lọc hay tái thiết lại. Nó như sự sống bị thoát ra, bị di dời, bị giảm sút. Trong cuộc sống hằng ngày, ta bắt gặp case “nhẹ vía bị bắt đồng”, “tẩu hỏa nhập ma”, “học nhiều bị dở hơi”, “đẻ xong bị điên”, “trầm cảm sau sinh”… tất cả đều có nguyên nhân là luân xa 1, sự luân chuyển dòng năng lượng sự sống bị đột ngột thay đổi, bị lụi, bị thoát hở dẫn đến con rắn mất kiểm soát phóng thẳng làm bật nắp luân xa 7 hoặc bồi thêm độ vôi ở luân xa 6. Nó là gì, học nhiều bị điên, đi xem các giá hầu bị bắt đồng, ma quỷ ám, nhẹ vía… Trầm cảm sau sinh của bà mẹ 20 tuổi với con 33 ngày tuổi là một trường hợp mình cho vào đây, nó là sự kết hợp của cơ thể rối loạn nội tiết, tinh thần bị căng thẳng trầm cảm, và điều cuối cùng, mình tạm gọi nó là sự cuộn tròn của con rắn mà các thiền sư, những người tu tập phải huân tập để con rắn thoát cuộn tròn, vươn mình lên cao tìm đến sự minh triết, yêu thương từ bi và hạnh phúc. Nhân gieo đáng sợ hơn quả gặt nhiều lần, cái ác nảy từ chấp, từ tham sân si mà ra.
Mình đau lòng khi biết sự việc này, và một chút căng thẳng khi nghe vị bác sĩ ở Viện sức khỏe tâm thần Bạch Mai đưa ra chẩn đoán dựa trên bệnh học tâm thần.
Gần đây siêu âm tuyến giáp được đưa vào danh mục khám kiểm tra sức khỏe định kỳ, tại sao thế? Vì cuộc sống nhiều căng thẳng quá, sự hoạt động của tuyến giáp là tiết hormone T3-T4 có chức năng điều hòa chuyển hóa trong cơ thể và nhận ảnh hưởng điều hòa của hormone TSH của tuyến yên trên não. Nó điều khiển sự lớn lên và trưởng thành của cơ thể. Tuyến giáp chính là luân xa 5, tuyến yên là luân xa 7, kẹp giữa là luân xa 6 tuyến tùng mà phần lớn thoát khỏi tuổi nhi đồng chúng ta bị vôi hóa tuyến này (luân xa 6 là con mắt thứ ba, sự nhìn và thấy chứ không chỉ nhìn, “vô minh”). Đây là 3 tuyến làm lên sức mạnh tinh thần. Bản thân mình là một case dạ dày thần kinh ngoại biên, tức là cảm xúc của mình quyết định cái dạ dày đẹp hay viêm hay viêm loét. Chính vì thế mà mình rất tôn trọng bản thân khi ngồi thiền, khi được ở một mình tĩnh tâm vì đấy là lúc mình cảm thấy tinh thần của mình khỏe mạnh nhất. Mình cũng như tất cả mọi người, đều lo giá áo túi cơm cả thôi, nhưng có một gợi ý để giảm tải áp lực tinh thần, stress, để tuyến giáp không bất thường, tuyến tùng được bớt vôi hóa…: cách thức đánh lừa bộ não. Mình dùng cụm từ này theo cách nói của một quyển sách khoa học vui 6 tỷ đường đến hạnh phúc. Cách thức này tóm gọn lại, đó là bất kể dù có chuyện gì xảy ra, rắc rối-bệnh tật-đau ốm-mất mát… chúng ta hãy suy nghĩ theo chiều hướng tích cực, lạc quan. Chính khi làm như vậy bộ não sẽ chỉ thị cơ thể tiết ra loại hormone giúp chúng ta lạc quan, hào hứng, tăng đề kháng cơ thể. Nghe luẩn quẩn nhỉ. Nhưng ví dụ dễ hơn nhé, bất cứ khi nào mơ ác mộng, hãy cài vào não bộ một câu thần chú, tỉnh đi nào, chỉ là mơ thôi, tỉnh dậy sẽ hết. Mình chưa đọc truyện, nhưng có xem phim, đây chính là cách mà nhân vật trong Divergent trở thành kẻ bất khả trị, hình như trong bài test xác nhận cô ấy về nhà nào, cô ấy trong trạng thái thôi miên bị gặp các chướng ngại vật, dù chướng ngại thế nào, cô ấy cũng tỉnh dậy đi nào, mở mắt ra nào. Sự tự do ý chí là cách một cá nhân không cần nương cậy bất cứ cái tôi tập thể nào để có được hạnh phúc, sự mạnh mẽ, nó có liên quan mật thiết đến luân xa 6, đây cũng chính là luân xa con mắt thứ ba, cửa ngõ tâm linh và giác quan thứ 6. Mà đến được luân xa 7 thì đúng là giác giả, “đốt lửa”
Ps: những kiến thức y học hiện đại có thể không hoàn toàn chính xác, vì tôi ra trường 10 năm rồi, không dùng gì đến nên rất dễ nhầm; nhưng luân xa và các huyệt thì ít có khả năng nhầm, vì tôi si nghí về nó một ít mỗi ngày. Cái này sẽ còn tiếp tục.

13.5.17

khi đêm buông



Một nhân vật của Italo Calvino có tên Người Đọc Thứ Bảy nhận định rằng: Thời xa xưa một câu chuyện có thể kết thúc theo hai cách, hoặc là sau khi vượt qua mọi thử thách hai nhân vật nam và nữ lấy nhau, hoặc là họ chết. Ý nghĩa tối hậu mà mọi câu chuyện đều gợi ra vốn dĩ có hai mặt: sự tiếp diễn của sự sống, sự không tránh khỏi cái chết
Dacia Maraini đi nước kết trong Nữ công tước Marianna Ucria theo hướng sự tiếp diễn của sự sống nhưng nằm ngoài cách quen thuộc, tức là không yêu hay tiếp tục yêu và giới hạn số phận của mình gắn với cá nhân đó như phần lớn nhân vật nữ trong tiểu thuyết (và cũng như cuộc đời này, phần lớn phụ nữ thường hành xử đời họ theo cách mẫu số chung ngay cả khi không tìm thấy hạnh phúc trong con đường chung ấy, lấy chồng sinh con và khép lại dần dần mọi tò mò về thế giới, khép lại việc mưu cầu, tìm kiếm niềm vui, sự bình yên từ trong chính sâu thẳm con người mình, cái nhân cốt lõi của mình, dường như với họ thế là đủ, ngay cả khi cảm thấy bất hạnh nhưng cũng không ngừng bó rọ mình trong bi kịch ấy), nhân vật nữ công tước của Dacia Maraini chọn ra đi để nhìn ngắm thế giới sau bao năm trốn mình trong những quyển sách, sự câm lặng của miệng, của đôi tai, của số phận như bao người phụ nữ cùng thời, lấy chồng rồi chồng già và mất, nhìn cuộc đời của con cháu mình tiếp diễn, và lại tìm thấy tình yêu của mình lần đầu trong đời ở tuổi không còn trẻ… thì bà chọn cách tiếp diễn sự sống của mình bằng ra đi, bằng cách lên đường lênh đênh. Tức là bước ra khỏi thế giới tưởng tượng, thế giới nhìn thấy của giới nữ. Đây là nước kết khiến tôi chú ý tới Daciai Maraini, dù nước đi này không mới (tôi không nhớ nó đã là nước đi của những nhà văn nào, nhưng chỉ biết rằng nó không mới với tôi) nhưng với câu chuyện rất nhiều nữ tính và đặc biệt đẹp ở sự trôi của thời gian qua người phụ nữ đã khiến tôi lưu tâm vô cùng. Để đọc Dacia Maraini thì phải nói nó xuất phát từ sự chú ý tới Alberto Moravia qua một tập truyện ngắn đặc biệt thông minh Những câu chuyện thời tiền sử, và tôi biết hai nhà văn gắn bó với nhau gần 20 năm, từ đấy mới đi lục tìm Nữ công tước Marianna Ucria sau 6 năm quyển tiểu thuyết nằm trong phòng không được mó tới thì tôi mới nhìn ra Dacia Maraini tuyệt vời như thế nào ;)
Hai quyển của Dacia Maraini có bản dịch ở VN (ảnh). Cảm ơn dịch giả Trần Thanh Quyết rất nhiều ạ.
Nếu ở tiểu thuyết Nữ công tước Marianna Ucria ta nhìn thấy một thế giới của nữ công tước từ lúc nhỏ bị mất đi tiếng nói của mình và âm thanh, sự câm lặng hoàn toàn về âm thanh đưa đến những cảm nhận về mùi hương được miêu tả đặc biệt đẹp, thế giới thinh lặng ấy được nữ nhân vật gửi gắm vào hết các trang sách trong thư viện của mình, bà ấy tưởng tưởng, mường tượng, vẽ nên thế giới từ những nhân vật, vùng đất, các quan niệm của các triết gia… ở chính trong vai trò người vợ, người mẹ, người bà, sau khi chồng mất là người tình và tiếp diễn cuộc sống bằng nước kết lên đường, ra đi lênh đênh trên biển ngắm nhìn và tìm hiểu thế giới với con tim làm đòn bẩy
thì ở tập truyện tranh Thế giới đêm của đồ chơi (nghĩ ngay đến Andersen vĩ đại của tôi), thế giới của cô bé Giulia gần 10 tuổi chỉ biết chúi mũi vào sách bỗng một đêm không ngủ trong căn phòng của mình được dựng dậy bởi các món đồ chơi mà cô đã thôi không chơi chúng từ lâu, cô bé bỗng tham gia vào thế giới ấy với cương vị ngang hàng với chú lính bằng gỗ, cô búp bê bằng vải len, người thổi sáo bằng dây cót, lão thương gia gãy rụng tơi bời… tất cả những hoạt động ấy được Dacia Maraini viết lại dưới dạng truyện tranh, như bà chứng kiến nó qua lỗ khóa (giống tên một tiểu thuyết hem hehe) mà trong đó, một đêm như bao đêm, thế giới bỗng nhiên xảy ra chuyện gì đó như một giấc ngủ mộng du của bé gái 10 tuổi, ở căn phòng quen thuộc của cô như bao ngày trước đó, cô không chỉ chứng kiến thế giới đồ chơi ấy tự tìm cách giải quyết với nhau mà cô tham gia vào cuộc nổi dậy của các món đồ chơi, cô hành động tìm kiếm và sửa đổi các giá trị về thế giới mà một cô bé 10 tuổi có thể có (giống Pippi của tôi quá <3 span="">)… Nó là sự không dừng ở nhìn thấy thế giới mà nhất định phải hành động, cho dù khi ánh sáng ló rạng, thế giới lại trở về là thế giới của cô bé 10 tuổi nói với mẹ, mẹ không tin, vẫn phải mẹ đánh thức dậy, hò đi học nào
Thế giới của giới nữ ở Dacia Maraini không chỉ dừng ở tưởng tượng, mường tượng, nhìn thấy mà nó còn phóng chiếu một sức mạnh, qua lỗ khóa căn phòng đọc sách, qua trang sách, là sự lao đi nhìn ngắm thế giới, tìm kiếm các giá trị, và người đọc lúc này đóng vai trò như người kể chuyện (tác giả) lại nhìn qua lỗ khóa theo dõi câu chuyện bắt đầu khi đêm xuống, khi thế giới lặng thinh rút vào lặng thinh và đóng lại khi bình minh len lên, khi thế giới lặng thinh nhưng xáo trộn không ngừng
Ps: cái này là sự chú ý của riêng tôi về Dacia Maraini, về thế giới tưởng tượng, thế giới nhìn thấy của giới nữ. Và mục đích cuối cùng là để Nữ công tước Marianna Ucria được chú ý lần nữa (tôi có viết một văn bản ngắn về tiểu thuyết nữ tính tuyệt vời ấy, cũng ở trong album này) mà tôi biết thừa là tình trạng vẫn sẽ như cũ thôi, rất ít người đọc Nữ công tước Marianna Ucria.
Tớ cảm ơn cậu rất nhiều, Đệ Anh <3 span="">

11.5.17

We walk in fields of gold



[Hôm nào có thời gian mình phải tìm hiểu về việc này, xem nó có phải giấc mơ thường gặp của những người phải chia xa với người thân, người thương yêu không. Trong suốt 5 năm qua từ lúc M mất, mình hay mơ mình và M nắm tay nhau đi, chạy, chơi đùa trên cánh đồng lúa, thời gian đầu gần như ngày nào cũng mơ, về sau có cách nhật và khoảng hơn năm gần đây thì lâu lâu mới mơ. Một nhân vật chính trong quyển sách dưới đây cũng vậy, nó là điều mình nhớ nhất nên mình dùng nó làm nhan đề cho văn bản này]

Phải nói ngay từ đầu rằng mình thất vọng với Tôi du hành một mình của Samuel Bjork. Nếu nó là trinh thám Mỹ thì mình sẽ không thất vọng nhiều vì Mỹ không phải là cái nôi tạo ra được giá trị gì đáng kể, ngoài sự nhảm nhí và chốc lát. Tôi du hành một mình là trinh thám Bắc Âu, rất đáng để kỳ vọng, sau đó tác giả lại được so sánh với Stieg Larsson và Jo Nesbo, hai cây viết mình đánh giá rất cao, không chỉ trong mảng văn học trinh thám mà ở văn học nói chung, chất văn ấy không phải ai cũng làm được.

Cốt truyện của Tôi du hành một mình không tệ: Năm 2006 một bé gái sơ sinh bị bắt cóc tại bệnh viện. Sáu năm sau, một bé gái sáu tuổi bị treo lơ lửng trên cây bởi sợi dây nhảy quanh cổ, cô bé mặc kiểu váy búp bê kỳ lạ, lưng đeo cặp sách và một thẻ có dòng chữ: Tôi du hành một mình.
Khi đó, nữ cảnh sát điều tra tài năng Mia Kruger đang ở ẩn cô lập mình ngoài biển, dùng rượu và thuốc ngủ đếm ngược đến ngày cô ấn định chết (tự tử), ra đi theo người chị gái song sinh. Người cấp trên, một đồng nghiệp thân thiết Holger Munch xuất hiện mang theo những bức ảnh vể nạn nhân, cô bé mặc váy búp bê. Ngay khi phát hiện vạch khắc số 1 trên móng tay cô bé, Mia đã biết đây chỉ là khởi đầu của chuỗi án mạng, dù chỉ còn ít ngày là đến thời điểm cô chọn kết thúc cuộc sống nhưng cô đã đồng ý quay trở về Oslo cùng đồng đội đối đầu với kẻ sát nhân xảo trá. Sau những phút căng thẳng nghẹt thở, cuối cùng quá khứ tìm về, mục tiêu của hung thủ không chỉ nhắm vào những bé gái 6 tuổi, mà còn vào chính cô, Mia…

Cốt truyện hoàn toàn có thể lôi kéo bất cứ độc giả trinh thám nào, nhưng tại sao lại gây thất vọng
1, Chất văn: với bất cứ thể loại nào, tôi đều chú trọng đến tính chất văn học của nó, Tôi du hành một mình chỉ cần đọc khoảng 5 trang đã thấy việc đặt Samuel Bjork gần Stieg Larsson, Jo Nesbo để so sánh là ngớ ngẩn rồi. Samuel Bjork viết kém chiều sâu hơn hẳn, tư duy văn học không mạch lạc. Cũng với những tình tiết, chi tiết nhỏ khắc họa nhân vật để tạo chiều sâu khi dựng những nét đầu tiên cho nhân vật ra mắt độc giả thì chiều sâu ở Tôi du hành một mình chỉ mang tính hình thức, khó lòng lấy được điểm của độc giả sói già, cáo già. Nhưng tôi không vì thế mà buông bỏ sách, tôi biết có nhiều người viết có mở đầu không mấy ấn tượng nên tôi kiên trì tiếp tục. Sau khi bỏ qua lỗi văn học kém chiều sâu, tôi đọc nó với mục tiêu, hy vọng nó là một truyện trinh thám chắc về cấu trúc, tư duy logic mạch lạc, và tôi đi được đến trang 200, tương đối ngon lành vì độc giả trinh thám Bắc Âu hiểu rằng, đặc điểm chung là dựng rất nhiều nhân vật phụ, mỗi nhân vật phụ tham gia với một vai trò nhân chứng, nhân chứng thứ cấp, một đường tơ nhện vòng ngoài... đều có một chương ngắn, qua đó phác những nét về đời sống, văn hóa, tập tục của đất nước trong bối cảnh câu truyện, nên nửa đầu truyện dành cho chân dung các nhân vật, tình tiết vụ án... ở đây tương đối cuốn hút. Vậy là đi được ½ truyện không mấy khó khăn, nó làm tôi liên tưởng nhiều đến cô gái điều tra trong Kẻ nhắc tuồng, dù kém hơn nhiều, nhưng nó có nét hao hao.
2, Về tư duy logic trinh thám: rơi vào nửa sau truyện, càng đọc càng thấy các nhân vật điều tra bỏ qua nhiều tình tiết quan trọng, thậm chí kém nhạy bén, điều tra rối mù, linh cảm của nữ cảnh sát điều tra, người được vẽ ra ngay từ đầu là đã từng rất nhạy bén, nhưng trong Tôi du hành một mình, cô xuất hiện sau một thời gian tự đầu độc mình bằng rượu và thuốc ngủ nên lúc nào cũng lơ mơ, chậm, không lấy lại được phong độ của mình. Công sự cũng chính là cấp trên của Mia, Holger Munch được vẽ nên cũng như phần lớn các nhân vật điều tra của trinh thám Bắc Âu tôi yêu thích nhưng ông cũng kém trong tư duy phá án, linh cảm bị mờ. Đến nửa sau truyện, lỗi viết kém mạch lạc, tư duy logic rối rắm càng thể hiện rõ đây là một tiểu thuyết mở màn cho series gây thất vọng, tác giả kém chuyên nghiệp trong việc vạch định bộ khung của truyện, phân tách các nhánh nhân vật cũng như mục đích của hung thủ, chính vì lỗi này mà khi nhìn lại truyện sẽ cảm thấy truyện có rất nhiều lỗ hổng dẫn đến việc thấy nó vô lý đến buồn cười về nghiệp vụ cảnh sát điều tra, về tư duy của người điều tra phá án (quên đi chi tiết về người phụ nữ một mắt xanh một mắt nâu), về mục đích cuối cùng của hung thủ nhất là khi lại vẽ ra hung thủ đã lên kế hoạch và tiến hành từ nhiều năm trước. Nửa đầu được viết chậm, đôi khi cảm thấy hơi không cần thiết bao nhiêu thì nửa sau lại thiếu hụt bấy nhiêu, có cảm giác muốn cầu khẩn tác giả, xin người chèn thêm vào đây giúp độc giả một hai chương cho đỡ lỏng lẻo. Tôi vẫn luôn nói kết truyện được xem như nước kết, không có kết truyện tốt thì sẽ cho độc giả cảm giác rất tồi tệ, vì nó ập đến ngay sau khi đọc giả hoàn thành một quyển sách, kết của Tôi du hành một mình được viết như cho có, vô lý đến nực cười, chi tiết cô bé nạn nhân thoát chạy ra ngoài có cảm giác như của một cô bé 6 tuổi tưởng tượng về thế giới màu hồng, tức là khi rơi vào tay kẻ sát nhân hàng loạt thì ta cứ vạch kế hoạch luồn lách, lẩn trốn, co giò chạy là sẽ thoát ấy :’)

Vì hai lỗi chính này, rất nhiều khả năng tôi sẽ không tiếp tục theo đuổi series về Holger Munch và Mia Kruger, dù tập đầu tiên trong một series nếu không gây bất ngờ tạo sự chú ý thì có thể sẽ viết rất non tay, điều này thường gặp, có nhiều mở màn của series không mấy ấn tượng nhưng càng về sau tác giả viết càng lên tay, tôi biết thế nhưng vẫn cảm thấy không mấy tin tưởng vào Samuel Bjork, vì văn chương này thực sự không có nét riêng. Thà cứ viết như bản sắc Mỹ Lee Child đi, kiểu viết chuyên nghiệp ngắn gọn nắm bắt thị hiếu độc giả có khi lại hay. “Bạn có thể giải bằng phân số hay giải bằng phương trình, nhưng cách của Giông-giống không phải là cách của Từa-tựa. Bạn có thể vặn, bạn có thể vẹo, bạn có thể cào, nhưng cách của Na-ná không phải là cách của Hao-hao!”. Mình cứ là mình có khi lại tốt, cứ hao hao na ná giông giống thì kiểu gì cũng mất bóng :p
Cái được duy nhất của tôi khi đọc tiểu thuyết trinh thám này, đó là phát hiện mình ngu thậm tệ, điều này tôi phải cảm ơn lần gặp gỡ tháng tư vừa rồi, chỉ bằng vài câu nói liên kết giữa các chủ đề trò chuyện, con người tôi có sự thay đổi lớn, giống như một đứa trẻ học vo, tôi như đứa trẻ vẫn luôn dùng linh cảm của mình suốt những năm qua, dùng trái tim làm đòn bẩy để làm gì đấy nhưng không thực sự biết tại sao mình lại làm thế được, nay được nghe vài câu nói vô tình nó cứ đọng lại trong đầu và tôi dùng nó làm kính chiếu yêu :))). Các bác đọc trinh thám mà biết tôi, đều biết rằng tôi luôn thích những nhân vật điều tra phá án ngẫn ngớ ngẩn, lúc nào cũng lơ tơ mơ… tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có cái gout zẩm như thế về đàn ông (phụ nữ), cho đến lúc tôi đọc quyển tiểu thuyết này thì tôi như bừng tỉnh ra: Tôi suy nghĩ được về mình, về chuyện là những khi tôi im lặng, khi tôi không nói, khi tôi ở một mình, thì, các nhân vật điều tra tôi thích cũng vậy, họ không nói dù rất có khiếu hài hước, nhưng họ luôn như sống trong thế giới của riêng họ, vì sao vậy :))), vì khi không nói, người ta suy nghĩ được nhiều hơn, đấy chính là lý do các nhân vật tôi thích, họ luôn bết bát, vì họ bị các suy nghĩ trĩu nặng trong đầu và họ hiểu, chỉ có cách để nó trĩu nặng trong đầu như treo những sợi tóc trên da đầu cho đến khi nó thật dài, dài đến một độ nào đấy khi không còn trĩu nặng nữa, khi đã thông suốt một chi tiết, một mảnh ghép, một điều gì đấy thì cũng là lúc có thể cắt tóc ngắn đi được rồi :p.
Giải quyết được việc tại sao mình cứ thích những người ngẫn ngớ ngẩn u hoài khiến tôi vô cùng sảng khoái

27.4.17

Chết cũng không dễ như sống



Romain Gary tiếp :p
(các cụ bội thực chưa, người ta gọi là rồ sách, ma sách ám đấy :p)
Tôi mở màn có thể rất ngu, dân không chuyên mà. Tôi bắt đầu nhé, bắt đầu bằng cái autofiction (tự hư cấu):”Tự hư cấu về bản thân mình, dựa trên một số/nhiều yếu tố tiểu sử có thật, làm lạc lối, rối trí người đọc, gây ra những bất ổn về cảm nhận/nhận biết/đạo đức về sự thật". Người đặt ra thuật ngữ autofiction là Serge Doubrovsky trong tiểu thuyết Fils (tôi không biết ông này đâu, có đọc gì đâu mà biết). Nhưng nói tới autofiction là vì khái niệm này tận những năm 1970 (Fils in năm 1977) trong khi Romain Gary của tôi đã sử dụng kỹ thuật này từ năm 1960 qua tiểu thuyết được dịch ở VN dưới tên Lời hứa lúc bình minh, chưa nói đến Chó trắng (1970) cũng dùng kỹ thuật này. Ở Lời hứa lúc bình minh, Romain Gary trở thành nhân vật trong tiểu thuyết, dùng tiểu thuyết để tự hư cấu. Nhà văn trở thành nhân vật trong văn bản, các mối quan hệ nhà văn-nhân vật, nhà văn-văn bản, đời sống thực-hư cấu… được thiết lập, và từ đó nó gây ra một sự rối trí ở người đọc, đôi khi lạc lối và cảm giác đi lòng vòng quanh co rồi lại trở về chỗ cũ cho những độc giả có sự quan tâm đặc biệt tới nhà văn ấy. Trong trường hợp của tôi là Romain Gary, sự kết hợp của chứng nghiện viết và nói dối bệnh lý, một con tắc kè hoa màu mè hài hước và sầu muộn đau đớn được trộn quánh lại với nhau, đôi lúc tôi cảm thấy vô cùng rối trí. Nhưng không sao, chưa tới mức ma sách ám mặt xám ngoét đâu, tôi đã đọc 5 quyển tiểu thuyết của Romain Gary nhưng cái may mắn của tôi, là cho tới tận lúc này, vừa kết thúc Bao người chờ đợi (Nền giáo dục Châu Âu) thì với tôi, vẫn không gì tuyệt vời được như Lời hứa lúc bình minh, tức là tôi vẫn chỉ chọn giai đoạn Roman Kecew là Romain Gary làm giai đoạn tôi chuyên chú, giai đoạn Emile Ajar như một sự quan tâm đầy đủ để bao quát tác giả tôi yêu thích mà thôi.
Bao người chờ đợi (Nền giáo dục Châu Âu hay Giáo dục Châu Âu) là tác phẩm đầu tay của Romain Gary, tôi đọc phộc tu, quyển đầu tiên của ông lại là quyển thứ 5 tôi đọc cho cả 2 bút danh, 2 giai đoạn sáng tác. Tiểu thuyết đầu tay được viết trong giai đoạn Romain Gary làm phi công lái máy bay ném bom, viết trong lúc nghỉ giữa các giờ lái (hơn 65 giờ bay và thực hiện 24 phi vụ thành công), tức là câu chuyện có thể ngừng bất cứ lúc nào vì không biết còn sống để tiếp tục viết hay không và đúng là Bao người chờ đợi được kết cấu như vậy, có thể ngừng ở bất kỳ đâu, tính liên kết trong tác phẩm đầu tay của Gary không cao, mỗi nhân vật, tình tiết, mỗi mẩu chuyện là một chương ngắn gọn, dẫn dắt người đọc hình dung cuộc kháng chiến chống phát xít Đức của nhân dân Ba Lan. Các nhóm kháng chiến tiến hành đấu tranh rời rạc, không có sự lãnh đạo chung, thậm chí bắn nhầm lẫn nhau. Câu chuyện diễn ra vào mùa đông trong những cánh rừng Ba Lan đầy tuyết phủ và những căn hầm dưới tuyết, với thức ăn duy nhất là khoai tây, những nhóm du kích Ba Lan, nhân dân Ba Lan trải qua những câu chuyện, hoàn cảnh của riêng mình, từ đó họ học được bài học, sự giáo dục của mình: họ phục kích, bắn chết lính Đức nhưng người đó lại chính là người có khả năng làm cho một cậu bé “phe mình” hiểu thế nào là âm nhạc, là nghệ thuật, là điều tuyệt diệu của cuộc sống; một người cha thân Đức nhưng con lại đi theo kháng chiến, mỗi người theo đuổi một ý thức riêng, số phận của một nòi giống là phải sống chứ không phải chết đẹp hay chỉ vì muốn viết “Tự do muôn năm” trên tường các nhà xí; một cô gái trinh sát hy sinh trinh tiết làm nô lệ tình dục cho lính Đức để moi tin; một ông lão lên án con mình vì chiến thuật rút quân không ở lại giữ làng… tất cả những cái chưa làm trọn, chưa làm đủ các việc cần phải làm, có thể là bài học cho nền giáo dục Châu Âu, chỉ ra con đường, cách thức để giải phóng Châu Âu khỏi họa phát xít dựa trên những thiếu hụt của các câu chuyện du kích Ba Lan (Tiểu thuyết này được viết khi chiến tranh chưa kết thúc):”Không có cách nào khác để bắt buộc những con kiến phải tránh xa con đường quen thuộc xưa nay. Chúng leo qua vật chướng ngại không chủ ý và vội vàng… Phải có gì khác hơn là một cuốn sách mới làm cho chúng tránh xa con đường, con đường mà hàng triệu con kiến khác đã đi theo trước chúng, mà hàng triệu con kiến khác đã vạch ra. Thử hỏi từ bao nhiêu thiên niên kỷ nay rồi chúng nó đã phải vất vả như vậy và còn phải biết bao nhiêu thiên niên kỷ nữa chúng sẽ còn phải vất vả, cái giống ngộ nghĩnh, bi thảm và không biết mệt này… Đấu tranh và cầu nguyện, hy vọng và tin tưởng dùng để làm gì? Thế giới mà trong đó những con người đau khổ và chết đi cũng chính là cái thế giới mà trong đó những con kiến đau khổ và chết đi: một thế giới ác nghiệt và khó hiểu, trong đó điều duy nhất đáng kể là phải mang đi thật xa một cọng cỏ mơ hồ, một mẩu rơm, đi xa hơn nữa bằng mồ hôi trên trán và nước mắt lẫn máu, luôn luôn xa hơn nữa! Không bao giờ được dừng lại để thở hoặc để hỏi tại sao…”
- Bao người chờ đợi có những đoạn với tôi được viết đẹp tuyệt vời, tất nhiên với Romain Gary thì cái đẹp là đau đớn, là chương gần cuối có đoạn Đôbơranxki viết và đọc cho mọi người nghe, có đầu đề: Ngoại ô Xtalingrat, về dòng sông Vônga ôm lấy, xoáy nước quanh xác của những người lính và chương có đoạn về cậu bé Do Thái nhìn Gianếch ăn khoai tây trong cào xé của cái dạ dày trống không, chính chú bé ấy chơi đàn vĩ cầm trong giá lạnh, chết khi đang ôm chặt cây vĩ cầm trong tay hoặc đoạn đối thoại của Gianếch với người đàn ông Đức trước khi chết, người đã cho cậu biết âm nhạc nghĩa là như thế nào (nó là tiếng sét, là sự trúng bả)
- Cách đây khoảng 9 tháng, tôi có đọc một tiểu thuyết của Hà Lan, Còn chị còn em (Tessa de Loo) cũng có đề cập đến những suy nghĩ rằng người dân Đức cũng chịu chung số phận là nạn nhân, ở Bao người chờ đợi, nó được nói dưới dạng những câu hỏi: "Làm thế nào mà nhân dân Đức có thể chấp nhận những điều đó? Tại sao họ không vùng lên? Tại sao họ chịu lãnh vai trò đao phủ? Có thật lương tâm Đức bị tổn thương, bị chế giễu vì không có một chút gì nhân đạo, đã vùng lên và đã từ chối khuất phục chăng?”
- Bao người chờ đợi của tôi là bản bên trái, còn bản bên phải là của bồ câu xe đạp xanh. Hôm trước tôi có nói chuyện với anh bạn, anh hỏi tôi đọc chưa, tôi bảo mình đọc được mấy chục trang rồi dừng, lúc ấy tôi cũng không thể nhớ được lý do tại sao mình dừng đọc, khi mà đây là Romain Gary của tôi cơ chứ, tối hôm ấy về lấy sách ra đọc, hiểu ngay ra vấn đề, đó là tên nhân vật bị phiên âm kiểu Gianếch, Dốxka... tên ngắn như thế này thì tôi nhớ được, nhưng về sau có rất nhiều tên phiên âm ra dài là dài, kiểu đọc phải thành 4-5-6 âm í, và tôi không thể nhớ được, nên tôi buông sách 
- Tôi hình dung lại việc viết của Romain Gary qua những quyển tôi đã đọc:
Giai đoạn Romain Gary: Bao người chờ đợi (1945), Lời hứa lúc bình minh (1960)
Giai đoạn Emile Ajar: Chó trắng (1970), Quất Quít (1974), Cuộc sống ở trước mặt (1975)
Thì có đặc điểm tôi nhận thấy rõ nhất: Giai đoạn Romain Gary là cái gì đấy khiến người đọc xúc động bị sét đánh bị trúng bả bị mũi tên xuyên bị bỏ bùa, nó là cái, nói như Flaubert “luôn cố gắng đi vào tâm hồn sự vật” và nó có tính nhịp điệu rõ rệt hơn hẳn giai đoạn Emile Ajar, giai đoạn Ajar thổi bùng và lóe lên gấp gáp, là hài hước nhưng chua cay sầu muộn trộn quánh lại và ông không biết làm gì hơn là ném chúng, nhét chúng vào việc viết như trốn chạy, viết một cách cẩu thả, viết cho xong, như trong Chó trắng:”khi anh vấp phải một cái gì đó mà anh không thể làm thay đổi được, không thể giải quyết được, không thể vực dậy được thì anh loại trừ nó ra. Anh tống nó vào trong một quyển sách. Sau đó anh không bị nó đè nặng lên mình nữa. Anh ngủ được hơn” và như vậy, giai đoạn Ajar là giai đoạn hễ cứ có nhu cầu được phân lập, được tách biệt, được tha hóa thì tức khắc ông bắt tay vào việc viết, viết như một cách thức sáng tạo một thế giới mới, như giai đoạn lột da ở rắn. Nên tôi sẽ đặc biệt chú trọng giai đoạn Romain Gary vì với tôi đây mới là giai đoạn ông là nhà văn mà tôi yêu, sắp tới đây, rất có thể Goncourt của Romain Gary sẽ xuất hiện bản dịch tiếng Việt, với tôi thì đúng là nhìn thấy khủng long bạo chúa <3 p="">

từng sợi tóc

khi tôi quan tâm tới người đàn ông nào, tôi thường để ý những người phụ nữ gắn bó với họ. Đó là lý do tôi đọc Dacia Maraini sau 6 năm có quyển sách này trong nhà
vào một ngày cảm thấy mình mềm mại như hôm nay, tôi muốn đọc lại quyển tiểu thuyết nữ tính monh manh sương khói Nữ công tước Marianna Ucria, để như được chui ra từ một hốc nào đấy nhìn ngắm không phải thật gần mà là đủ xa cuộc đời nhân vật cũng như những mô hình số phận, dù là hư cấu, để được lặng im chứng kiến sợi chỉ thời gian treo trên từng sợi tóc của mình.
sự lặng im của phụ nữ là như thế, chúng tôi có nó hay kiếm tìm nó, là như thế

21.4.17

hứng chịu sự cô đơn, hay là tại sao tôi đọc sách ế :p



sách ế là sách không ai mua; sách bán chạy, sách được mua nhiều chưa chắc đã được đọc, nói gì đến sách ế :v. Thế sao lại có người đọc sách ế? Người khác thì tôi không biết, nhưng nếu lấy việc hiểu mình mà suy ra thế giới thì tôi giải thích ngắn gọn: 1, sách ế, tôi muốn đọc nó để lý giải vì sao nó ế. 2, tôi vốn ít khi đặt niềm tin vào đám đông nên sách bán chạy tôi ít đọc, sách ế thì tôi hẳn là sẽ đọc
Nói vui chuyện ấy để nói về đọc bà Colette. Một người bạn chuyên mua sách ế (cao thủ sách ế hơn tôi 8-9 phần công lực) đã ném cho tôi Nàng mèo như một lời nguyền kiểu "đọc hết chỗ sách gần 20q ấy đi rồi tôi sẽ cho cô quyển sách mà cô đang tha thiết năn nỉ" (may quá, thoát được lời nguyền của phù thủy zồi). Nàng mèo kể câu chuyện về một anh chàng cô đơn, ích kỷ và đầy chất thơ hăm ba hăm tư tuổi, nuôi và yêu tha thiết ả mèo của mình. Chả hiểu người đàn ông quyến rũ như thế lại bước vào hôn nhân làm cái của khỉ gì, nhất là với bộ mặt bước vào hôn nhân như bị kết án chứ :))). Lại gặp đúng cô vợ trái dấu thế là đâu có mấy tháng thì chia tay chia chân. Đúng kiểu chúng ta không mơ cùng giấc mộng. Là một phụ nữ vừa gìa vừa ế vừa nuôi một ông mèo cũng vừa gìa vừa ế (do hoạn rồi, mất ngọc rồng sung sướng rồi, anh méo có cần cái gì nữa ngoài ăn như heo), y thị đưa ra kết luận: hôn nhân có thể tiến triển rất tốt hoặc rất xấu, chả ai thực sự biết thế nào thì hơn, nhưng mà cái đó đó (rất tốt hoặc rất xấu í) không bao gìơ cùng đi một hướng hớ hớ hớ :v
Câu chuyện của Nàng mèo không có gì đặc sắc, nhưng tại sao tôi lại đọc tiếp luôn một quyển khác cùng tác gỉa Colette
Vì: 1, tâm lý nhân vật nam được xây dựng lạ lẫm so với những nhân vật nam tôi từng biết. Tôi thích nhân vật này, nhất là bộ dạng bị kết án của anh ta kể từ lúc chuẩn bị cưới đến khi "đang trong hôn nhân", một bộ mặt bị kết án khiến tôi tò mò
2, giọng văn của Colette viết về mèo, về tình bạn người và mèo, về khu vườn, cây cối, ánh trăng... qua  con mắt của nhân vật nam chính rất  gợi cảm, đôi chỗ đọc mà tay phải mơn man trên sách như vuốt ve vì độ gợi cảm của nó, cứ như thể nam chính yêu con mèo như yêu một nàng tên Mèo :*
3, Nàng mèo vỏn vẹn có hơn 200 trang thì dịch gỉa Phương Quỳnh dành 50 trang cuối sách, có tham khảo các nguồn để viết về Colette, vì đọc 50 trang này mà tôi đã rất tò mò về Colette, và có ngay câu trả lời tại sao bà ấy có thể viết về khu vườn, các cây hoa, loài mèo như chúng đang ở ngay trước mắt bà, và đặc biệt, sao bà lại xây dựng được nhân vật thoát khỏi lối mòn như thế :)
Chắc là cũng có duyên với sách ế thật, nên đang lúc đọc dở Nàng mèo, đi ngoáy sách cũ lại gặp luôn Chừa yêu, bản dịch của bác Huỳnh Phan Anh. Tôi gần như không biết gì về dịch gỉa HPA nhưng như những gì tôi để ý thì bác HPA chịu khó dịch các tác gỉa mới với mảng văn học dịch, dịch những quyển không mấy nổi của tác gỉa ấy... nó được xem như hình thức đất vỡ hoang, tôi trân trọng những việc làm như vậy.
Chừa yêu cốt truyện lan man hơn Nàng mèo nhiều, cái may của tôi là đọc Nàng mèo trước nên có 50 trang về Colette, nhờ đó khi đọc Chừa yêu nhận ra rằng những chi tiết trong con người cá nhân của Colette được bà đưa hết vào tiểu thuyết thành nhiều con người trong trang sách, gần như cá tính, sự kiện, những nỗi buồn, thất vọng, ước  muốn, cô đơn, mệt mỏi, sự bướng bỉnh... của bà đựơc đưa hết vào sách qua các nhân vật nữ; những sự kiện lưu dấu ấn của bà trong dư luận cũng vậy nhưng được bẻ lái và không ai thực sự biết sự thật có đúng như dư luận hay không, hay sự thật nằm ở trong chính các tác phẩm của bà (chuyện có quan hệ đồng tính, chuyện yêu con riêng của chồng, chuyện những mối tình giằng xé, chán chường, phi luân theo quan niệm thời kỳ ấy...)
Colette là sự kết hợp của hai nhân vật nữ trong Chừa yêu: Annie nổi loạn khóc vì những thiếu vắng, nô lệ cho thân xác của chính mình, luôn luôn chọn sẽ đi, đi để tiếp tục tìm kiếm đam mê cũng như sự bội bạc  và Claudine, nhân vật xưng tôi, sẵn sàng sống với hình ảnh lụi tàn của mình một cách kiêu hãnh dù sự kiêu hãnh ấy phải hứng chịu trọn vẹn sự cô đơn.
Đọc sách ế là một sự kiên nhẫn đến lì lợm, thế còn người đọc những dòng viết linh tinh về sách ế thì sao :p
chắc chắn là dị nhân :v
g9world <3 p="">

16.4.17

xung động ăn cắp

Quyển sách đầu tiên tôi lấy trộm là năm lớp 6. Từ nhà tôi đi bộ ra nhà sách rất gần, nhà sách cũng chính là nơi tôi thích đến nhất. Bố tôi rất nghiêm khắc, ông dạy chúng tôi như thể lũ trẻ này đang sống trong môi trường quân đội. Không thể có những việc sai trái như ăn trộm/cắp, nhưng rồi thực tế đấy, tôi đã làm chúng, một thời gian dài. Việc làm này diễn ra lần đầu, không hề có lý do cụ thể. Tôi nhìn thấy quyển truyện cổ tích ấy và muốn thử lấy nó, không một chút nào nghĩ tới hậu quả. Ra khỏi nhà sách, không ai biết quyển sách đã bị lấy trộm, tôi như có một bí mật vô cùng lớn. Một thế giới của riêng mình tôi, chỉ có tôi biết, tôi hoàn toàn tự do trong thế giới ấy. Tôi lặp lại việc này nhiều lần, sách, đồ chơi nhỏ nhỏ xinh xinh, từ điển...trang phục tôi thích nhất khi đánh xoáy các món là chiếc áo có mũ (đến giờ tôi vẫn đặc biệt thích loại áo này), rất dễ dàng, nhét vào mũ và ra khỏi cửa, thản nhiên như không, âm thầm sung sướng và hồi hộp cho một phi vụ nữa.
Rồi tôi cũng bắt đầu bị mất sách, các món đồ chơi bị thất lạc. Tôi hiểu tôi bị mất gì đó là như thế nào. Lần bị giật mất cặp xách trên đường, vào một ngày trốn học. 3 cậu choai choai ấy đã dùng chính cái cặp của tôi để che biển số xe Dream, phóng lên cầu và cười sảng khoái. Tôi vui cỡ nào khi thành công trong việc trộm sách thì 3 cậu choai ấy cũng vui vậy đó. Độ tuổi ấy, tôi vẫn thó sách và đồ chơi, nhưng ít hơn. Càng muốn trốn tránh thực tế, tôi càng bị hút vào việc lấy trộm. Phải đến khi học điều dưỡng, môn Nhi, đi thực tế khoa Nhi, tôi bắt đầu biết yêu trẻ nhỏ. Vì yêu nên mới tìm hiểu, lúc ấy thứ tôi quan tâm là tâm lý bệnh Nhi. Sau này, hai cô sinh đôi cùng cha khác mẹ với tôi, cũng mắc chứng xung động ăn cắp này, rất nhiều nguyên nhân, nguyên nhân thấy rõ nhất của hai em là việc bị cha mẹ bỏ rơi. Tôi không bị vậy, nhưng từ nơi nào đó, tôi thấy lạc lõng với cha mẹ, nên hiểu, vì chúng sẽ có cảm giác của việc muốn một thế giới khác, muốn làm điều ấy để nghĩ chúng có khả năng thay đổi thực tế, có khả năng có được điều chúng muốn. Nhắc nhở, bảo ban...dù biết sẽ vẫn tái diễn, việc làm ấy thưa dần thưa dần, cho đến khi trưởng thành hơn, rồi sẽ chấm dứt thôi. Tôi nghĩ vậy.
Sau này, cửa hàng của tôi cũng đôi ba lần mất cắp, tôi nghĩ về vòng tròn luân hồi nhân quả. Tôi phải nhận lại những gì tôi đã gieo. Một cách thẳng thừng, cô sinh viên đi xe đạp mini ấy lấy món đồ của tôi, có thể vì quá thích mà tiền không đủ hay cần nó cho việc làm thêm. Cây son dùng thử của tôi đáp ứng tâm lý hoảng loạn của phụ nữ lần đầu làm mẹ. Ipod của tôi mất vì tôi đã tạo cơ hội cho hai ông tướng ấy nảy sinh lòng tham...
Mỗi khi nghĩ lại việc mình từng ăn cắp như thế nào, tôi hay tủm tỉm cười. Việc làm ấy ở thuở bình minh cuộc đời là một việc khiến tôi vui vẻ. Tôi không quan tâm tới hậu quả, tuổi trẻ ngông cuồng và rồ dại. Nếu lúc ấy có một ánh sáng dù nhỏ thôi, cũng đủ nhen nhóm thế giới tối đen trong tôi, có thể nó vẫn tối, nhưng không tồn tại lâu. Theo thời gian, nó sẽ tự khép lại, như bao thế giới khác trong chúng ta, mở ra và khép lại. Không có gì đáng lo. Nếu có ánh sáng thì chỉ nên là một thông điệp. Đừng trừng phạt vì nó có thể rất buồn, một vết thương lần hồi, làm cách chi thì cũng sẽ ở đấy, tấy đỏ và sẹo lồi chằng chịt, thế giới ấy đóng sập lại, càng tối đen hơn, góp thêm một điên rồ vào đám đông điên loạn, không ích chi.
Bệnh dịch buốt lòng. Thời tiết sốt ruột.

160414

10.4.17

Trẻ em trong ngọn lửa chiến tranh




Trẻ em trong ngọn lửa chiến tranh của họa sĩ Nhật Bản Chihiro Iwasaki, rất ít chữ, tranh sử dụng chủ yếu màu chì trung tính, tối giản nét vẽ nhưng người đọc có thể cảm nhận đôi mắt ngây thơ buồn, đôi môi hồng đã từng vui cười và trái tim trong sáng của trẻ em in hằn lên cánh hoa Anh thảo đỏ nở quanh phòng tranh của tác gỉa như đang thì thầm thổn thức "Cuộc đời chúng mình chỉ biết có chiến tranh"
"Trong ký ức bọn trẻ chỉ có
Máy bay B52
Rừng cây cháy trụi
Máy bay "Thần sấm"
Lửa cháy rừng rực
Làng xóm tan hoang
Con tắc kè chạy trốn
Cây dừa gẫy gập"
Quyển sách được xuất bản trong chương trình hợp tác của quỹ tưởng nhớ họa sĩ Chihiro Iwasaki và Nhà xuất bản Iwasaki. Tất cả nguồn lợi từ việc bán sách được dùng để hỗ trợ những trẻ em Việt Nam nạn nhân của chất độc màu da cam.

4.4.17

M là ai

Bài này M viết đầu 2007, lúc í mình và M chưa gặp nhau hoặc rồi mà mình không biết, vì yêu nhau 5 năm, 5 năm sau ngày M mất thì mình mới biết mình là người thứ 3 mà mình không hề biết gì. Người phụ nữ kia cũng vì nhớ thương mà tìm từng mẩu kí ức, nhờ đó tìm ra mình. Với mỗi người M vẫn là M nhưng dưới căn cước khác.
Từ cuối năm 2016 biết được việc này, mình cũng lần từng mẩu kí ức, ghép lại để biết thực sự thì mình đã yêu một người như thế nào, ai thực sự đã chết :(
Lâu lắm rồi không buồn, mình tưởng rằng ngày mình biết M yêu không chỉ mình mình là ngày buồn nhất, nhưng hóa ra không phải. Vẫn chưa biết buồn nhất là khi nào và đến bao giờ
Đọc cho lắm trinh thám vào Lốc ngu ạ :)))
-------------
Poverty at Vietnam

Poverty Alleviation of Noong Con Village, Lau Chau Province, Vietnam
Noong Con is an isolated rural village located in a mountainous area in the Lai Chan Province of Vietnam, which is about 50 kilometers away from other communities. Since the mountains are barren, soil is infertile and water is scarce. Rain is the main source of water supply for human consumption and agricultural production. Rainfall is seasonal which starts from March – June and August – November. 
The villagers only grow corn, which is mainly their food. Their corn harvest is low because of their infertile soil and low rain water supply. They do not grow rice, vegetables and fruits to supplement their corn food. Once in a while, they go out to far away markets to barter left over corn for some salt, sugar and other simple goods. 
Naong Con’s three villages is comprised of about 60 families, with each family having 10-12 children. Because of poor nutrition and high disease incidence, there is high death mortality. It is for this reason that parents desire to have big families. 
Since the community is settled in between mountains, the people do not have infrastructure facilities such as roads, electricity and radio communication. It takes about two walking days to reach the area. The isolatedness of the community is aggravated by the villagers’ inability to speak the Vietnamese language. The villagers use an ethnic language that is not easily understood. There are some village leaders though who can understand a bit the Vietnamese language. They are the middlemen for communication with outsiders.
Apparently, the villagers’ literacy is poor. There is no education program of the community. Another besetting problem is behavioral in nature. Generally, there are problems of laziness and alcoholism. Agricultural labor and other hard works are done by only a few more industrious women. 
The Vietnamese government initiated health, economic and health programs. One water well and toilet facilities were installed in each of the three villages but these were not used. The literacy program was not successful due to language barrier. Another development program was the giving of money loans for some economic activities, but this too failed because the villagers only practice barter economy.
This project conceptualizes an integrated community development program to address the holistic poverty causes of Naong Con village. As shown by the results of initial rapid rural appraisal, there are problems on health, literacy, infrastructure facilities and social behaviors. A participatory approach is deemed necessary in order to reduce resistance of the villagers on development program initiatives.


It comprises three small villages with 60 families and having total population around 600 people. This village is about 50 Km away from the other communities and the villagers depend on agricultural activities of corn growing. Since this is rural and mountainous area where people live in between mountains so that they do not have proper infrastructure facilities such as roads, electricity, radio etc. Since these are barren mountains the soil is infertile and water availability is very low. Therefore people tend to grow only corn which is their main food source. These mountains are lack in water sheds so that villages get water mainly from the rain. The rainfall is seasonal which starts from March up to June and August to November. After the harvesting season they usually have festivals of New Year for long period. These people use their own ethnic language and they can not speak Vietnamese language. They have village leaders selected among the community by whom they will communicate with the outsiders. This community members do not use money because they only have goods exchange system from far away markets.

The villagers of this community are suffering from extreme poverty because of poor health, no proper agricultural system, illiteracy, lack of infrastructure and various social problems.

Since these people consume only corn as their main meal, majority suffer from nutritional problem. Due to the low maternal nutrition, infant mortality rate is also very high. The literacy rate is very low among the community because they do not have a school or any other education source in the community. Even though, they engage in agricultural activities, they do not aware on modern technology and the integrated farming methods. In addition, they have social problems such as laziness, drug addiction of male and only women and children are engaged in the hard work.

The government extension officers and health officials have already started several development programs in the community which were unsuccessful, mainly due to communication problem. They have started a project to introduce water wells for the quality water, but these villagers are reluctant to practice that system because they rely on their own way.

Considering above, for alleviating the poverty of this community, health status, literacy, infrastructure and social status of the people should be improved. The most important in this process is to reduce the gap of communication by training the selected people from the community. Thereafter a joint programs of government and community can be conducted by introducing various development programs such as introduction of integrated agriculture, provision of agricultural technology, nutrition and health promotion, informal education, instilation of infrastructure and awareness for the social development.

11.3.17

Khu vườn nội tại



Thế nào, hôm nay mình thế nào? Là phụ nữ, có chồng có con là những việc nhất định phải làm trong đời à. Nếu có tí nhan sắc và giữ được nét xuân, ôi dào cuộc đời lắm người chữ nghĩa địa vị (cũng) sẽ cay nghiệt ngoa ngoắt quen thói má hồng đánh ghen bảo: không chồng không con thì trẻ trung xinh đẹp để làm cái gì; hay là nghiệt khẩu: dạng kén cá chọn canh cho lắm, đôi ba tuổi nữa loanh quanh lại vớ phải đống kức... Nếu mà lại kém nhan sắc, tính tình ảm đạm hoặc chành chọe thì thiên hạ có bao nhiêu của ngon vật lạ để chửi để tọc mạch để ném về phía bạn thì bạn sẽ nhận đủ cả. Thế nếu mình lựa chọn không chồng không con cái thì tức là mình đang đi một con đường bệnh họan dở hơi phỏng, trong khi khu vườn nội tại của mình hết sức bình lặng. Tưng bừng tiệc, đàn người người gảy, rượu ta ta uống, uống liệu đã vơi bớt rượu của mình, mà đã lo bình rượu cô độc của thế gian :). Khu vườn mình đang yên bình như thế, tốt hơn hết là cứ đóng cửa bỏ mặc loài ngừơi ngoài kia tò mò đoán định tọc mạch, còn nắng mưa bão táp là chuyện của trời, tàn phai là chuyện của thời gian, nếu không có tàn phai thì rốt cuộc thời gian là vô nghĩa phải không. Chuyện gì cũng vậy, bệnh tật, tàn phai, sang hèn, vinh quang, buồn vui sướng khổ... trong kiếp nhân sinh là chuyện thường tình thế thôi mà.


Bạn có hay một mình tự nói chuyện như tôi không
Việc ở một mình này nhất thiết nên có một lát trong ngày à
Như thế người ta gọi là cô đơn
Cô đơn xấu à, hay đẹp, lợi hay hại, có làm ta hóa điên không
....
Nếu bạn thích đánh đu chơi bời với tiếng nói, con chữ trong đầu mình thì có thể tập truyện ngắn Ngày mười tháng mười hai của nhà văn Mỹ George Saunders là một lựa chọn khai vị không tồi. Chỉ gồm 10 truyện ngắn với dung lượng rất vừa phải, tôi kết thúc nó khoảng 10-12 ngày trước, tôi đọc vì muốn kiểm chứng. Cho linh cảm người đọc của mình. Cô A cứ khen thì kiểu gì tôi đọc cũng thấy không trôi được, mà nếu cô ấy bảo đọc không hiểu, thì tức là tôi đọc có thể ổn; chỉ cần qua truyện ngắn đầu tiên thì tôi hiểu ngay tại sao cô A không hiểu, vì đây là phong cách viết nhiều tiếng nói nội tâm, các nhân vật thích trò chuyện trong tâm trí họ bằng những tiếng nói bí mật, bằng những tưởng tượng, những hoài niệm hay những đoán định tương lai và nếu ngừơi đọc chọn đọc vào thời điểm căng thẳng không yên được, hay đơn giản bạn là đối tượng ưa đọc cái gì cầm nắm trong tay được, ưa ăn xổi thì kiểu gì cũng nhiễu loạn, đọc tới gần hết sẽ phải dở lại đọc lướt từ đầu và giữa chừng, đọc gần hết và bị nhầm các nhân vật...
10 truyện ngắn với giọng văn thay đổi lúc trẻ thơ-gìa nua, lúc tuyệt vọng-phơi phới, lúc tò mò-lo lắng khi vui tươi; thậm chí ngay trong một truyện ngắn tác gỉa chuyển giọng các nhân vật, cắt lát các tình tiết cũng rất nhanh; không gian - thời gian của truyện vừa như ngay lúc này vừa vị lai; cách triển khai diễn tiến câu chuyện xoáy vào các chi tiết rất đỗi thường ngày, có thể nói bắt gặp nó trong mỗi gia đình, mỗi cá nhân. Khi đi được 1/3 tập truyện tôi bị thuyết phục rằng thật là phí nếu bỏ qua tập truyện này; đi được 2/3 thì gặp phải tính tất yếu của (gần như tất cả) các tập truyện ngắn: là có những truyện thực sự yếu ớt, lỏng lẻo, bị đuối so với các truyện khác; đi đến hết tập truyện thì cảm nhận rõ ràng nhất là tại sao luôn cảm thấy bị thiêu thiếu, hụt hẫng; phải ngồi nghĩ một lúc, điểm lại từ đầu các truyện ngắn thì mới chẹp miệng tiếc rẻ được đấy; mỉm cười vì nhận ra được rằng, George Saunders thật sự đặc sắc trong các chi tiết nhỏ, độc thoại nội tâm với các tưởng tượng, triển khai câu chuyện... nhưng tất cả bị đuối hoàn toàn ở cuối mỗi truyện, người ta gọi cuối truyện là một dạng nước đi kết, nước kết mà nhạt thì không làm sao mà thỏa mãn nổi, kiểu gì cũng như thiếu hụt một loại gia vị đặc trưng không thể thiếu, nhất định phải có của món ăn 
Cá nhân mình thích truyện Những cây cột, Cún con, Nhật ký cô gái Semplica, Nhà. Truyện ngắn mình tiếc nhất là Thoát khỏi đầu nhện vì cái kết vô cùng đuối của nó. Giọng văn dịch thích nhất trong nhóm dịch 4 người là Triều Dương.




8.3.17

Người có ở đó không ạ



Khoảng năm 2010-2011 có một quyển sách về tình yêu thương của (các) Đấng trên cao với con người cũng như việc con người nhìn nhận có (các) Đấng tồn tại hay không trong đời, rất chìm trong thị trường sách VN: Nơi trái tim hội ngộ (The Shack) của WM. Paul Young. Tôi cũng như phần lớn nhân lọai, vào những lúc tuyệt vọng thường tự hỏi (Các) Đấng trên cao (Đức Phật, Chúa...) có thật hay không? Và Người có thật thì tại sao lại để những nỗi đau này đến với nhân loại. Mỗi khi ở một mình, tôi hay nghe Hallelujah và khe khẽ hát như trò chuyện cùng ai đó và gần như thống thiết tiếng kêu yếu ớt rằng: Người có thật, Người luôn ở đó còn nỗi đau con người của con thì hiện hữu lúc này và nó luôn ở đây; có một khoảng cách và độ vênh, Người có kế hoạch gì khi để nỗi đau này đến...

Đọc quyển sách này vào năm ấy, năm 2012 là cách tôi nhắc nhở mình rằng dù minh triết hay ngu muội, có độc lập và làm chủ đời mình theo cách nào đi chăng nữa thì đứng trước Người, tôi cũng thật nhỏ bé, ngạo mạn, nhiều sai lầm và đến đây thì điều kêu than bỗng trở nên thừa thãi, nỗi đau mà tôi phải gồng gánh là ở chính mình mà ra, Người luôn ở gần nhưng ta có để Người bước vào đời ta hay không mà thôi, chỉ cần mở cánh cửa thì lúc đó, các Đấng là sự yêu thương, vỗ về an ủi, chữa lành và tha thứ. Cũng chính từ ấy, với lòng yêu kính Đấng nào đấy trong mình, tôi biết chấp nhận và qui thuận thế giới.

Hôm nay tính đi xem phim nên mới biết ngoài rạp đang chiếu The Shack, mà tìm sách thì không thấy, tra danh mục sách ở dropbox cũng không có mà chắc chắn là mua từ hồi nó mới xb và ế chỏng, không biết ông bà nào đang cầm sách của em hay là mất xừ nó rồi. Có nên xem phim này không ta :)

26.2.17

Bựa Mèo [2]



Nghe đồn rằng bọn ở với chó mèo lâu ngày sẽ nhiễm bệnh Bựa Chó Bựa Mèo nếu không được dùng thuốc phơi nhiễm bệnh[…]. Biểu hiện bệnh là thường thích đồ cọc cạch: đi tất cọc cạch, đi giày cọc cạch, nếu quần mỗi ống một màu thì bọn nóa cũng chơi luôn không ngán; thứ nữa là thích quần áo kẻ vằn vện như anh em nhà Daltons vì bọn chúng cứ nghĩ mặc như thế thì sẽ khoác lên người bộ lông vằn vện của chóa của mều (một cảm giác vô cùng khoan khoái mềm mại dễ chịu), dù thật, nhìn cbn, mèo khác gì bộ quần áo tù, hay áo mà đã kẻ ngang thì nhất định quần phải kẻ sọc mũ kẻ caro còn tất phải chấm bi giày phải cọc cạch hoặc trộn lên thành bộ quần áo nham nham nhở nhở bôi bác choe choét (cbn chứ, một bọn rồ thứ thiệt); và biểu hiện cuối cùng là biểu hiện phổ biến và đặc trưng nhất, đó là mặt lúc nào cũng ngu như thằng mèo đứng giữa trong ảnh, tức là đại ka đang cáu chởi: tiên nhân chúng mài, bố bảo trật tự xếp hàng không chen lấn cơ mà, thì bọn Bựa thường thường mẹt vưỡn ngu như độ C của lõi mặt zời và ngoạc mỏ gào to: đại ka, đại ka, đại ka chởi em ợ... Nhìn chung những biểu hiện bên ngoài diễn ra tương đối dễ nhận. Còn về tâm lý, ban đầu thường có tính chu kỳ như trầm cảm mùa xuân (kiểu vài ngày zời nồm), nhưng càng về lâu dài tần suất càng cao dẫn đến trầm cảm bốn mùa hoặc trầm cảm quanh năm (không bỏ thừa ngày mèo nào); bên cạnh đó chen ngang bằng những cơn hưng cảm như phê cần, ai da da phê pha tăng động như chơi cỏ. Có thể nói, ở người, đây là rối loạn lưỡng cực còn ở chó mèo tạm ghi là tài-liệu-sức-khỏe-tâm-thần-chưa-công-bố-của-bệnh-Bựa Chó Bựa Mèo 
[...] thuốc phơi nhiễm Bựa Chó Bựa Mèo: thuốc đơn giản thôi, tuần hoặc tháng lấy vài lần quay về với bọn Bựa Nhân hoặc một bọn đông đông nào đấy đủ đông để mất khả năng tư duy]


22.2.17

Bựa Mèo [1]




- Đốm 1: anh, Vàng nó có báu vật 2 viên ngọc rồng sung sướng
- Đốm 2: nó là thằng dị biệt, bất khả trị, tổ tiên chúng ta từng như thế, những anh hùng hảo hán thời Miêu Quốc
- Đốm 1: em vẫn không hiểu, ngọc rồng sung sướng để làm gì?
- Đốm 2: Đệch, mài hỏi ngu vice car dice, để đáp trả thế giới chứ còn zề nữa
- Đốm 1: như loài người chĩa ngón tay thối lên zời?
- Đốm 2: cbn, anh từng ngây ngô như mài, thường hỏi những câu thừa

Another brick in the wall



Vết bớt màu cà phê sữa là quyển thứ ba trong series thám tử Erlendur Sveinsson nhưng là quyển đầu tiên được dịch sang tiếng Anh của nhà văn Iceland Arnaldur Indridason. Và như vậy, tôi đọc bị phộc tu một chút, Bụi lý chua máu tôi đọc cách đây mấy tháng là quyển ngay sau Vết bớt màu cà phê sữa :). Tôi chưa tìm hiểu về series này, nhưng hình như mỗi tập, tác gỉa đều chú trọng khai thác sâu vào một chủ đề, vấn đề xã hội họăc một loại tội phạm/tội ác; ở Vết bớt màu cà phê sữa là tội phạm hiếp dâm, quấy rối lạm dụng tình dục, ở Bụi lý chua máu là bạo lực trong gia đình, bạo hành phụ nữ và trẻ em. Và tất nhiên đằng sau nó là những hậu quả, hệ lụy nên cả hai tập này đều có độ lùi thời gian rõ rệt so với hiện tại (30-40 năm), tác gỉa khai thác mảnh đất quá khứ với nhiều tầng sâu câu chuyện để tìm và đưa ra sáng toàn bộ sự thật. Sự thật ấy khi được phơi bày thì không mang tầm vóc của một vụ án lớn nhưng nó đào tới sâu gốc rễ của câu chuyện, của những vấn đề mà xã hội càng hiện đại đang ngày càng phải đối mặt nhiều hơn. Nó không chỉ là sự thật một vụ án, nó còn là sự nghiệt ngã khi hệ lụy, nguồn gốc tội ác đẩy những đứa trẻ lớn lên trong bạo lực, sinh ra từ một vụ hiếp dâm, là con của kẻ hiếp dâm hủy hoại tâm hồn và thể xác của chính mình như giết chết một mầm mống bệnh hoạn.
Vết bớt màu cà phê sữa - cafe au lait: thuật ngữ trong y học để chỉ triệu chứng dưới da xuất hiện những đốm, bớt hoặc u dưới da màu cà phê sữa. Một triệu chứng phổ biến trong giai đoạn đầu của u xơ thần kinh - một bệnh di truyền do alen trội trên nhiễm sắc thể (NST) số 17 hoặc 22 tùy type bệnh, tỉ lệ 1/33000, 1/40000 trên toàn thế giới (là một bệnh hiếm gặp, chi tiết này rất quan trọng, là chìa khóa để có hướng điều tra, để nạn nhân là nạn nhân và thủ phạm là thủ phạm)
Vết bớt màu cà phê sữa mở đầu vào luôn trọng tâm, thám tử Erlendur tới Reykjavík điều tra án mạng, nạn nhân là một người đàn ông 69 tuổi làm nghề lái xe tải tên là Holberg, bị đánh rất mạnh vào đầu bởi một chiếc gạt tàn. Bên cạnh xác chết là mẩu giấy trên đó có viết "Tôi là ông ấy" và bức ảnh chụp ngôi mộ của một bé gái đã qua đời từ hơn 30 năm trước. Những sợi dây liên kết giữa hiện tại của nạn nhân và quá khứ bị khiếu kiện nhưng không đủ bằng chứng để kết án tội hiếp dâm, cũng như các mối quan hệ của nạn nhân, chồng chéo nhiều câu hỏi được đặt ra, và sự bất đồng quan điểm gỉa thuyết vụ án giữa Erlendur và 2 đồng nghiệp Sigurdur Óli, Elínborg khiến các nhân vật cũng như người đọc cảm thấy rối tinh, mơ hồ như có một cái gì đấy ở đây, thực sự nó vẫn ở đây mà không tìm cách tóm được một đầu mút của sợi dây dẫn đến sự thật. Nhưng cũng chính từ sự mơ hồ ấy mà khi các mảnh ghép tìm được đúng mảng màu cuả nó thì chúng được ráp nối khớp nhau thành một chỉnh thể, hiện ra một chuỗi các bức tranh xuyên suốt từ quá khứ 40 năm trước đến hiện tại 2001 được vén màn
Đến lần thứ hai đọc Arnaldur Indridason tôi mới dám khẳng định rằng thám tử Erlendur đại diện cho quan điểm pháp luật và công lý bằng cách nào đó phải tìm được thế cân bằng, cho dù là những tội ác, những bộ xương, những xác chết, vụ mất tích có bao nhiêu thời gian đã qua đi, kẻ chết đáng phải chết thì giết người vẫn là giết người, tội ác vẫn là tội ác, không có đáng hay không đáng, không có vay trả hay cào bằng sang nhau, bởi với vị thám tử này thì bản thân cuộc sống là hỗn hợp của hai thành tố thiên đường-địa ngục, thiện-ác, phải-trái, đúng-sai. Dù đọc bị đảo lộn trật tự series nhưng cảm tình của tôi với thám tử Erlendur tiếp tục có chiều hướng đi lên :), không còn cái cảm giác bất ngờ về ông thám tử luôn bị chìm trong bão tuyết, bị ám ảnh bởi những vụ mất tích, những giấc mơ, về chuyện ông hay buồn hay rút lui vào bên trong vì dù sao cũng là lần thứ hai gặp ổng rồi (đến đây xin khẳng định ông này đúng gout anh hùng điều tra phá án của tôi nhé: ngẫn nặng chứ không phải hơi hơi như tập Bụi lý chua máu). Tôi có cảm giác series về thám tử Erlendur được định nhịp điệu chậm nên tác gỉa dành tương đối dung lượng mỗi vụ án để chèn về cuộc sống riêng của Erlendur với tư cách, cương vị một người cha: bỏ rơi các con từ lúc 1-2 tuổi, là một thám tử nhưng con gái nghiện ngầy ngật không phanh..., tôi rất thích cách tác gỉa xây dựng hình ảnh người cha cho Erlendur, dù hành động có thế nào thì ông vẫn không ngừng suy tư về việc làm cha mẹ, cha và con gái, mẹ và con gái, cha và con trai, về những đứa trẻ được sinh ra chẳng ai mong muốn cũng như những đứa trẻ đã chết trong cộng đồng nhỏ bé Iceland này, nơi mà mọi người dường như có liên quan hoặc liên hệ với nhau
"Bố nghĩ là chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến bố. Bố nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng được tất cả những chuyện này. Bố nghĩ rằng mình có thể mặc áo giáp để chống lại nó qua nhiều năm và có thể nhìn đống rác rưởi từ xa như thể nó không phải là việc của bố, và cố gắng gĩư cho kỳ được ý thức của mình. Nhưng chẳng có khoảng cách nào cả. Và cũng chẳng có áo giáp nào cả. Chẳng ai đủ mạnh mẽ. Sự ghê tởm bám lấy bố như một linh hồn ma quỷ, nó len lỏi vào trong tâm trí bố và không để bố yên cho đến khi bố tin rằng cái đống rác rưởi ấy là bản thân cuộc sống, vì bố đã quên đi cách sống của những người bình thường. Vụ này là như vậy đấy. Giống như một linh hồn ma quỷ bị thả ra để xới tung tâm trí bố lên và kết cục là nó khiến bố bị tê liệt. Tất cả vụ này là một vũng bùn lầy mênh mông đáng kinh tởm"

Cơ sở dữ liệu di truyền học, cây phả hệ là những gì nguyên sơ nhất cho ta biết ta hình thành từ đâu, nó cũng là những bí mật xưa cũ của mỗi gia đình, những bi kịch, nỗi đau, cái chết, số phận mỗi cá nhân, nó là một Jar City (sinh viên y khoa Iceland gọi căn phòng người ta gĩư các bộ phận được lấy từ các bệnh viện, bảo quản chúng trong dung dịch phoóc môn nhằm mục đích giảng dạy là Jar City). Như một cô bé 7 tuổi trong truyện nằm trên giường bệnh hỏi bố mình rằng, tại sao chúng ta lại có mắt hả bố, ông bố trả lời chúng ta có mắt để nhìn, và ngay sau câu trả lời, cô bé sửa lại, chúng ta có nó để chúng ta có thể khóc.
Gốc rễ sự thật không phải để nhìn, mà để thấy, thấy nó và biết đau.

Mở ngoặc […]
[tôi nhất định phải kể ngoài lề như này: bệnh u xơ thần kinh trong truyện chỉ gây tử vong cho cá thể nữ, còn nam thì không hoặc gìa mới có biểu hiện bệnh, cá thể nam đẻ con gái thì con gái lại mắc bệnh và tử vong. Tôi vin vào việc chỉ cá thể nữ tử vong còn cá thể nam mang gen bệnh mà quy nó di truyền có liên quan giới tính; nên tôi mới húc đầu vào đá tìm hiểu về u xơ thần kinh cũng như chiều hướng, cơ chế di truyền của nó do truyện có sự lặp lại đều tăm tắp, nào là tự đọc tài liệu, nào là tranh luận xủng xoẻng xoong thủng chảo thủng mí bạn, chúng tôi đưa ra kết luận bệnh u xơ thần kinh không di truyền NST giới tính, mà như thế thì truyện chém gió à, tác gỉa chém gío à. Chí chóe nói nhau cả chiều, rôì sáng sau nhờ anh bạn cắt cúp đoạn giải thích ở bản tiếng Anh của truyện, rôì phải viện đến bạn đi gặp chuyên gia ở trung tâm nghiên cứu gen, chạy lên khoa ngoại hỏi... và kết luận u xơ thần kinh di truyền NST thường tính trạng trội. Tôi ngậm ngùi là vô tình mà tất cả những trường hợp trong truyện biểu hiện bệnh u xơ thần kinh có dấu hiệu vết bớt cà phê đều rơi vào các bé gái, chứ chả phải giới tính cái khỉ gì, coi như bài toán của tác gỉa cho thiếu dữ kiện, lỏng lẻo nên lời giải không thuyết phục tôi mấy.
Nhưng tôi bị điêng mà, đây người ta gọi là bệnh điêng của con Lốc, kéo theo ông bạn cũng bị điêng theo, ngồi xủng xoẻng tranh luận đến mức ông bố phải ngạc nhiên là có bao giờ thấy thằng T nó nói to như thế đâu. Tối hôm ấy khi đã nghĩ cbn, ngồi note quyển sách này đi, để còn đọc quyển khác, dừng cả tuần rồi thì lúc ngồi note lại quyển này, dở sách các trang oánh dấu mới biết mình quên đi chi tiết then chốt, chỉ có 2 dòng chữ thần thánh gần cuối sách đã khớp tất cả các khúc mắc, các kiến thức và bài toán, lời giải của tác gỉa. Vậy mà Lốc cứ làm um lên, làm ông bạn phải mày mò nghiên cứu u xơ thần kinh có mấy type, type nào thì bệnh não, type nào thì thính gíac... nếu chú ý chỉ 2 dòng then chốt này thôi thì chả mất thời gian như thế rồi. Chân thành ăn năn *mắt nhấp nhánh chớp chớp Tôn Ngộ Không*
Nhưng không sao, chúng ta còn tò mò về thế giới, còn muốn tìm hiểu về nó, còn muốn đặt câu hỏi là chúng ta còn tươi trẻ, AQ tí đuê; chả nhờ zẩm như thế mà đọc cả đống chữ về u xơ thần kinh đấy thây]


14.2.17

Khoa học chẳng khó




Trẻ con bạn nào cũng hiếu kỳ về thế giới xung quanh với muôn vàn câu hỏi "Tại sao?" mà nhiều khi chính người lớn cũng rơi vào thế bí vì những câu hỏi "Tại sao" ấy :)
Gợi ý với các bác bộ 10 quyển Khoa học chẳng khó nhé :)
<3 .="" a="" b="" bi="" c="" ch="" chi="" cho="" chu="" chung="" cu="" d="" di="" duy="" g="" gi="" h="" hi="" i="" k="" kh="" khoa="" lai="" li="" lu="" m="" minh="" n="" ng="" nh="" nhi="" nho="" o="" p="" ph="" quan="" r="" s="" sao="" sau="" sinh="" suy="" t="" th="" thi="" ti="" tr="" tranh="" trong="" tuy="" u="" v="" vi="">Bộ sách gợi ý cho lứa tuổi 5+ với mục đích gieo xuống những hạt mầm khoa học, chuẩn bị cho trẻ cuộc sống chung với thiên nhiên, nên các cụ cứ vô tư đuê, U70-80 vẫn chiến tốt, miễn là vẫn còn sự tò mò về thế giới xung quanh, vẫn còn chưa biết cách sống ở Trái Đất thì vẫn cứ là đọc được nhé :p
Tôi mua bộ này dịp Dọn kho đón Tết của NN, rất nhiều người ngạc nhiên sao con điêng này mua mấy cái bộ lòe loẹt sắc màu làm gì :p. Trời thương tôi thật các cụ ạ, tự nhiên càng gìa tôi lại càng tò mò về hành tinh tôi đang sống, bỗng dưng tôi lại muốn biết về các hành tinh, ngôi sao, tinh vân, vũ trụ, loài vật ngủ đông như nào, ngủ đông có mơ ngủ không, nhịp tim thân nhiệt còn bao nhiêu khi ngủ, con gì ăn gì ăn gì, loài ăn thịt là như nào, vòng tuần hoàn của nước ra sao, sao lại có núi lửa, sao lại có suối nước nóng, hoa ra quả ra hạt là thế nào, củ cà rốt là rễ cây á, chim di trú làm gì, sao chim không định cư, chim bé tí thì sao cũng biết di trú, ngựa mang thai bao lâu, ngựa chỉ có một ngón chân thôi à, trời sắp mưa hay nắng vân vân và vân vân
Và tự nhiên là, đọc xong bộ sách này, tôi thấy mình trẻ ra vì vẫn còn bừng bừng tò mò về thế giới và hẳn là cải lão hoàn (nhi) đồng chỉ bởi như một đứa trẻ biết thêm được một tí về thế giới xung quanh và nó huyênh hoang rằng mình tài giỏi hơn ngày hôm qua hẳn một ít.
Tôi rất vui ihihihihi

Bộ 10 quyển, tôi đọc thấy nó có tính xuyên suốt á, các cụ mua đủ và đúng nha, đừng mua nhầm. Tác gỉa và họa sĩ minh họa đây ạ (cách diễn giải và minh họa qúa tuyệt, không nêu tên của họ thì thật quá lỗi)
Tác gỉa: Francoise Laurent, Michel Francesconi, Adele Tariel, Marguerite Tiberti, Christelle Huet-Gomez, Anne-Claire Leveque
Minh họa: Capucine Mazille, Celine Manillier, Emmanuelle Houssais, Jerome Peyrat

12.2.17

Hoan lạc bựa nhân



Mong ước này không dưới 2 người đã nghe em nói:
Em mong có một cái nhà biệt lập nho nhỏ, không cần tiện nghi, chỉ cần có chỗ ngủ và chỗ tắm táp poo pee (tất nhiên là phải tắm phải poo pee rồi). Ở trong cái nhà í, là một lũ khật khùng khật khưỡng, lầy và bựa nhưng rất vô tư thoải mái không chỉ với cái bựa cái lầy của mình mà với cả những kẻ còn lại, không phân biệt zai gái gìa trẻ, miễn sao vui vẻ với cái lầy cái bựa là được, đường đường chính chính sống, cái gì cũng cùng nhau mỗi người một tí đùm bọc sống, cho dù có đi chơi gái trả tiền cũng cùng nhau chơi nuốn, đứa nào không chơi được thì... bất lực nhìn :p. Tất nhiên là nghèo vì đứa nào cũng bựa, mèo chịu lao động, đã lười lại còn coi tiền bạc là cái ngoài thân kiểu ờ ờ, muốn làm gì thì làm, thế nào cũng được, tôi mèo thích kiếm tiền, thế thì không nghèo hết phần của thiên hạ thì là gì nữa đây :v
Ai da da, mong ước vậy, nào ngờ thế gian này tồn tại Giang hồ tứ quái của Cổ Long, đúng như mong ước của em, thật đúng Hoan lạc anh hùng hoan lạc bựa. Tính đến giờ Bựa Nhân Hội cũng vẫn chỉ có từng ấy gương mặt, tiếc thay đời không như tiểu thuyết kiếm hiệp Cổ Long, duyên kỳ ngộ trong có dăm chục trang đã thấy đủ mặt bằng hữu, còn Bựa Nhân Hội của con thì cứ bật bãi tằng tằng tằng chỉ bởi độ bựa độ lầy của nhân gian sao lại quá thiếu thốn như vợi :')
Chiều nay nắng hanh nhẹ, nhà đối diện mở Lệ Quyên giọng run run nũng não hát Em chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái. Em chỉ là người say bên đường anh nhìn thấy ..., đang đọc câu chuyện khật khùng này ngẩng lên nhìn xa xa, mong có ngày mình có thể ẩn cư khật khùng giữa nhân gian như thế, tự nhiên là mỉm cười, thủ dâm tinh thần rằng mình tiêu diêu ra trò. Đúng là con tim hoa xuân hé nụ bình yên
dưng mà xuân đang đi, đang đi thật rồi... trên bếp đang đun nồi gì đấy khê khê cháy cháy oi oi là :v

Ps: bộ truyện đọc do Bồ Câu xe đạp xanh gợi ý

9.2.17

Thiên sứ báo thù




Sống hơn 30 năm ở một nơi mà phần lớn thanh niên sinh ra và lớn lên, quá nửa chết vì sốc thuốc, HIV/AIDS, đỉnh điểm có những gia đình 3 trai 1 gái thì cả 3 trai đều chết trẻ do sốc thuốc, do ma túy phá hết tạng, do uống rượu đến sảng rượu say rượu để nhằm cai nghiện heroin..., không còn lạ lẫm với các câu chuyện nghiện, nguyên nhân nghiện, cai nghiện, tái nghiện, tù tội, và nhất là nghe con nghiện trình bày :3, nên khi đọc Người Con Trai của Jo Nesbo, một trong những điều khiến tôi tò mò ngay từ đầu truyện là tại sao lại có người muốn hủy hoại mình đến mức chấp nhận ngồi tù chung thân, án chồng án thay cho kẻ khác để được chu cấp heroin đầy đủ. Một kiểu từ bỏ, chối bỏ hoàn toàn cuộc sống bên ngoài song sắt :(
Người Con Trai là quyển trinh thám thứ ba của Jo Nesbo được dịch ở VN. Một quyển trinh thám điển hình công lý đứng trên cả luật pháp với rất nhiều ma túy, thế lực ngầm-tội phạm có tổ chức, nhiều máu và xác chết. Không có nhiều mảnh ghép thổi bùng đến mức nhiễu loạn không gian, thời gian như Chim cổ đỏ và Kẻ báo thù nằm trong series Harry Hole nhưng Người Con Trai có thế mạnh của trinh thám hành động, tiết tấu nhanh, suy luận sắc bén, nút thắt mở giải quyết dứt điểm gần như không ém giữ, mà vẫn giữ nguyên phong độ về kỹ thuật bài binh bố trận để người đọc suy luận (cái này rất quan trọng với dân mê truyện trinh thám), văn chương vẫn mượt mà, dù Người Con Trai được viết phóng tay hơn, uyển chuyển kết hợp cái lạnh rợn người, u ám của trinh thám Bắc Âu với tiết tấu nhanh, hơi kiểu xi nê trinh thám hành động Mỹ, việc uyển chuyển này đưa Jo Nesbo tiếp cận được nhiều độc giả hơn nữa, phần tôi thì tôi vẫn thích Jo Nesbo lạnh lạnh chậm chậm suy tư như ở series Harry Hole. Đến quyển thứ ba đọc Jo Nesbo thì mới nhệch miệng cười khẳng định rằng ông tác giả này thích chủ đề báo thù, trả thù :)), còn các nhân vật chính thì phải nghiện: nghiện thuốc lá nặng, nghiện rượu, nghiện ma túy, nghiện cờ bạc :'). Và, nhân vật trung tâm lần này, đại diện cho công lý đứng trên luật pháp được Jo Nesbo lựa chọn làm thần báo oán là Sonny Lofthus. Sonny từ một học sinh ưu tú, một tay đấu vật đầy triển vọng, sau cái chết của người cha-một cảnh sát gương mẫu được kết luận là tự tử với bức thư để lại nhận mình là gián điệp nhị trùng trong lực lượng, Người Con Trai-Sonny sụp đổ hoàn toàn, hủy hoại mình, rũ bỏ tất cả trở thành một con nghiện ma túy lầy lội vô phương cứu chữa, bất cần, chấp nhận ngồi tù thay cho kẻ khác để được chu cấp heroin đầy đủ. Một sự tính toán vừa táo bạo vừa khéo léo, xây dựng nhân vật trung tâm là một tù nhân, một con nghiện nhưng lại mang hình bóng của một thày tu, cha đạo, tỉnh giấc sau hố trượt dài 12 năm ngồi tù nghiện ngập, vượt ngục, đi tìm sự thật về cái chết của người cha và báo thù đúng chất kẻ xấu sẽ phải nhận lại những gì chúng đã gieo dựng nên một tiểu thuyết trinh thám điển hình công lý đứng trên luật pháp. Hình tượng nhân vật Sonny thành thiên sứ báo thù, Đức Phật cầm gươm khiến Người Con Trai trở nên dễ tiếp cận, nhân vật trung tâm thu hút như vậy có ưu điểm là không đòi hỏi quá nhiều sự kiên nhẫn ở người đọc, người đọc không bị gồng không bị ngán (tuy nhiên cá nhân tôi vẫn thích cái gì thực hơn, dù đọc tiểu thuyết nhưng không thích tiểu thuyết hóa thành cái gì đấy "xa đời"). Chính vì ý đồ xây dựng thần báo oán như vậy nên Người Con Trai có rất nhiều máu, súng đạn, xác chết và tôi giữ nguyên nhận định, Jo Nesbo dựng các phân cảnh về máu về đường đạn về nhát cứa dao vô cùng ấn tượng, một kiểu mô tả lạnh và đẹp mà tôi nghĩ ngay đến sắc đỏ bắn tóe trên đôi cánh trắng tuyết của thiên thần.
Sự uyển chuyển của Jo Nesbo ở Người Con Trai còn ở chính cách xây dựng nhân vật chính thứ hai, một kiểu nhân vật quen thuộc mà Jo Nesbo thích dựng, ở đây là nhân vật đại diện cho luật pháp, Simon Kefas. Một cảnh sát sắp về hưu, le lói chút lửa tàn cho thấy một quá khứ từng lừng lẫy nhưng với vết nhơ nghiện cờ bạc lấp lánh hơn cả tài năng. Ở nhân vật này người đọc tìm thấy đúng chất nhân vật điều tra quen thuộc của trinh thám Bắc Âu: cô độc, góc tối, u hoài, liều lĩnh, suy tư, chậm rãi, sắc bén và nhạy cảm... khác hẳn với mạch truyện của Sonny, thiên sứ báo thù rất có sức hút. Tuyến truyện hai nhân vật, Sonny-công lý và Simon-luật pháp này được cài xếp như hai người đồng hành cùng chạy tới một cái đích với mục đích và con đường khác nhau được tác giả xây dựng với nhịp nhanh chậm khá rõ (nhanh ở Sonny và chậm rãi ở Simon) nhưng tổng hòa không tạo nếp gấp chuyển tiếp hay cảm giác gượng ép, đột ngột.
Sau tất cả mọi sai lầm, mọi phán quyết thì cuối cùng, chính sự tha thứ là điều khiến cõi lòng ta tĩnh lặng trở lại. Trước nhất, nó là sự nhẹ nhõm cho người bị tổn thương, người tha thứ; rồi sau đó, mới đến kẻ khác.

* Đây là lần đầu tiên tôi biết trên thế giới này có tồn tại một nơi gọi là trung tâm bảo trợ cho những người nghiện ma túy, theo như mô tả thì những người nghiện đăng ký vào trung tâm và được bảo trợ về nơi ăn, ở, quần áo, sinh hoạt, thậm chí cả kim tiêm dùng một lần, cơ quan chức năng hay cảnh sát muốn ập vào cũng phải có lệnh... Tôi yêu Na Uy quá <3 p="">* Trong tình trạng hiện nay truyện trinh thám đang được dịch và khai thác ồ ạt ở VN thì không tránh được việc trinh thám nhạt toẹt, trinh thám gì mà ngu vice car dice, trinh thám gì mà muốn vứt cbn sách đi mèo muốn đọc nữa, rồi thì biên tập ẩu, dịch cứng nhắc... thì tôi gợi ý với các bạn tác giả Jo Nesbo tương đối ổn định phong độ, nếu chưa đọc quyển nào thì nên bắt đầu tác giả này bằng Người Con Trai. Còn nếu đã bắt đầu với 2q trước ở series Harry Hole vẫn đang hừng hực muốn tóm Prince - Hoàng Tử thì tiếp tục đọc Người Con Trai đi, không cùng series nhưng cũng cảm thấy ngạc nhiên đáng kể về Jo Nesbo đấy, vì có thể trộn cái chất trinh thám Bắc Âu vào trinh thám kiểu xi nê hành động Mỹ một cách uyển chuyển như thế. Quyển này mà chuyển thể thành phim thì tôi phải đi xem mí được, xem anh Sonny đạo diễn chọn diễn viên có đẹp zai hem :v. Chứ yêu thì tôi nói luôn tôi đúng chất con điêng chung thủy một lòng son yêu các anh già nhân vật điều tra u buồn nhiều góc tối nhá :v
* Đọc Jo Nesbo thuần trinh thám nhưng đây là lần hai đọc ổng mà lại si nghĩ về tình yêu, anh bạn bảo tình yêu sét oánh như trong Người Con Trai cứ phi lý kiểu gì; còn cô bạn thì lại bảo phi lý gì, đấy gọi là lãng mạn và hoàn toàn có thể xảy ra thật ngoài đời. Tôi thì sét ái tình oánh cũng trải qua rồi, giờ vẫn di chứng của sét oánh đây, nhưng thẳng thắn phải nói rằng tiểu thuyết thì phóng dụ lên tí cũng chả chết ai (tí thôi, chứ nhiều tí lại hỏng), còn tin hay không tin vào tình yêu phi ní kiểu sét oánh í, thì bác nào cụ nào bị sét oánh thì bác í cụ í mới hiểu được, chưa bị sét oánh thì còn chưa thấy nó hợp ní :v
*Bắt lỗi duy nhất là không hiểu anh Sonny học dùng súng khi nào, 16 tuổi nghiện, rồi cứ thế nghiện lầy lội, vào tù để được nuôi heroin 12-13 năm mà ra tù cái là bắn súng đì đoàng, đường đạn chuẩn vãi đạn, chuyên gia đạn đạo học còn phải lác mắt về tính toán của ảnh. Tất nhiên là con trai của một cảnh sát đáng gờm thì có năng khiếu về chiến thuật, quan sát, lập kế hoạch, hành động... là chuyện dễ hiểu, nhưng mà vụ dùng súng thuần thục thì không dễ hiểu mấy nhỉ.
À, mà cũng chính từ việc trộn chất xi nê vào, tôi thấy nhiều nhân vật phụ quá, loằng ngoằng của trinh thám Bắc Âu, lại thêm quả gia vị quá tay, nhân vật hoa hoét lia ria xuất hiện đến mấy lần đảo qua đảo lại, loạn đầu phết.

7.2.17

Nơi vạn vật bắt đầu và, kết thúc



(Almost everything comes from nothing)

Họ nói, họ muốn sinh con đẻ cái vì muốn bộ gen của mình được lưu lại trên thế gian này. Cứ như vậy, họ tin rằng đời đời con cháu mình có mang chuỗi xoắn kép DNA từ chính họ, cũng như họ mang những chuỗi xoắn DNA từ tổ tiên của mình
Còn theo một thuyết nào đấy thì từ vụ nổ của các ngôi sao mà cấu thành nên thế giới tiền con người, rồi thế giới ấy hình thành và phát triển thành thế giới ngày nay. Tôi được nặn thành từ việc nhặt trong bao la 2-3 phân tử này, 5-7 phân tử kia... cũng như em nhặt 2-3 phân tử kia, 5-7 phân tử này, để rồi đến cuối, chúng ta cũng tan thành tro bụi trong thiên hà và để lại đúng những gì đã tạo nên ta năm xưa, thậm chí phong phú hơn. Vậy thì không cần đến bộ gen của sinh sản, chúng ta cũng góp vào, để lại vũ trụ bao la này một cái gì đấy về thể xác, không ít thì nhiều. Chỉ có điều, chúng ta chấm dứt một đời về thể xác mà thôi.
Thế giới bao la và cũng thật nhỏ bé, khi tan thành triệu triệu tỉ tỉ phân tử, điều gì sẽ còn lại. Tôi và em có gặp lại nhau nữa không? Nếu cuộc đời này lúc nào cũng chỉ như lần đầu gặp gỡ thì sao? :). Cứu cánh cho những bi quan của tôi, tôi có niềm tin vào cách vận hành của nghiệp. Nghiệp là gì? Đức Phật nói: “Này các Tỳ Khưu, chính ý chí (tư tâm sở - cetana, 1 trong 52 tâm sở có mặt trong tất cả các tâm) ta gọi là nghiệp". Nghiệp: theo nghĩa phổ thông là hành động, là việc làm, song như một thuật ngữ, nghiệp có nghĩa là ý chí hay ý lực. Khi làm một điều gì, ý chí nằm đằng sau hành động ấy, và chính ý chí hay ý lực được gọi là nghiệp. Đức Phật giải thích rằng, do có ước muốn làm, lúc đó người ta mới hành động qua thân, qua lời nói, và qua tâm ý. Bất luận làm điều gì, đều có một loại nghiệp nào đó, tức là phải có một ý lực, ý chí, và ý hành. Nghiệp hay ý chí có tiềm lực cho quả, và tiềm lực này là một năng lực rất lớn. Nghiệp tức ý chí, không chấm dứt cùng với cái chết về thể xác của đời này, mà nó cứ tiếp tục và tiếp tục mãi

Dài dòng như thế bởi đây là ý nghĩ mạnh mẽ nhất tôi có được từ tiểu thuyết Bản đồ mây của David Mitchell, "Linh hồn bay ngang đời như mây băng qua trời, và dù hình thù hoặc màu sắc hoặc kích cỡ một đám mây luôn thay đổi nhưng nó vẫn là một đám mây và linh hồn cũng thế. Ai có thể nói mây được thổi đến từ đâu hay linh hồn sẽ thành ai vào ngày mai". Một tiểu thuyết gồm 6 câu chuyện mà trong mỗi truyện, nhân vật chính với đam mê (tình yêu thương), niềm tin và ý chí của mình tạo ra một năng lực rất lớn thay đổi thế giới mà họ sống. Và chính cái tổng hòa ấy không chỉ thay đổi họ với tự do ý chí của riêng mình mà còn để lại một cái gì đấy, những tiêu bản tiếp tục cho sau này, cứ tiếp tục và tiếp tục. Phải nói ngay từ đầu là tôi cảm thấy hơi thất vọng và hụt hẫng không nhỏ khi đọc xong quyển sách hơn 600 trang này (ai bảo đi nghe nhiều người khen quá nên kỳ vọng cao ngất trời), bởi tham vọng của tác giả vượt quá khả năng nên nó tạo ra một sự lỏng lẻo và gượng ép, mà suốt 4-5 ngày nay tôi mất ngủ mỗi khi nghĩ đến cái lỏng lẻo gượng ép này. Nó lỏng lẻo gượng ép thật hay là tôi ngủ nhiều hóa ngu, đọc chỉ để đọc mà không thấy gì :v
Bản đồ mây gồm 6 câu chuyện theo trình tự thời gian như thiên sử thi về loài người, từ câu chuyện thứ nhất thế kỷ 19 (1849-1850) đến câu chuyện thứ sáu vào thế kỷ tương lai, có thể là 22-23, hậu tận thế (mà tác giả gọi là sau Sụp Đổ). Dung lượng hơn 600 trang được viết theo trình tự các câu chuyện đánh số 1-2-3-4-5-6-5-4-3-2-1. Cách bài binh bố trận quay vòng lần 1 từ 1 đến 6 và vòng lần 2 cài số lùi về từng số đến 1 thế này thôi thúc độc giả phải tiếp tục và tiếp tục, nhưng chính vì thế cũng khiến không ít người cảm thấy đứt truyện giữa chừng và nếu không kiên nhẫn thì sẵn sàng ngừng luôn cũng không chết ai vì ở lượt đi 1 đến 6 thì câu chuyện 1-2 chưa rõ rồi sẽ thế nào, mọi chuyện đang ở mức mông lung, truyện 3 thì nhờ tính gây cấn như một câu chuyện trinh thám điều tra bị dừng ở cao trào nên níu người đọc lại được, truyện 4 thì lại làm giảm hứng thú vì nó lại dừng ở mông lung, truyện 5 thì sự tò mò lại tiếp tục, cho đến 6 thì người ta hoàn toàn có thể hiểu tham vọng của tác giả. Với những người đọc tinh ý, thì có thể nắm bắt được tham vọng này luôn từ nửa vòng đi đầu, thông qua chi tiết vết chàm trên người các nhân vật chính, một kiểu tiêu bản qua thời gian, hay chúng ta thường gọi là kiếp sau, người ở câu chuyện sau là kiếp sau của người ở câu chuyện trước, người ở câu chuyện sau sẽ đọc, sẽ xem về người ở câu chuyện trước; vòng lần 2 chỉ là ghép nốt các mảnh ghép vào nhau để hoàn tất thông điệp và tham vọng của tác giả. Thế còn người đọc bị ngủ quên thì sao :v, hoàn toàn có thể xảy ra trường hợp cho rằng cái ông tác giả này bôi ra quá nhiều, phải gọi là một tổng thể lầy lội. Tôi cũng nghĩ rằng hơi quá dài, có nhiều đoạn chán không thể tả nổi, phần lớn rơi vào câu chuyện số 4 về khổ nạn của lão xuất bản sách Timothy Cavendish, nhiều đoạn năng lực viết trinh thám điều tra của David Mitchell hạn chế, non tay, nên viết câu chuyện thứ 3 về cô phóng viên theo đuổi sự thật lò phản ứng Hydra nhàm chán, quá nhẹ đô, có khi chỉ hợp để chuyển thể riêng câu chuyện này thành phim hành động cho thật nhiều đấm đá bom đạn máu me vào để người ta chỉ cần cốt truyện cho có còn đâu là oánh đấm cho hợp xu hướng phim hành động lên ngôi :'), rồi các chi tiết ở nửa sau câu chuyện thứ 5 (câu chuyện tôi thích nhất) dù là dụng ý của tác giả nhưng các chi tiết về búp bê nhân bản vô tính bị vứt trên cầu, chuyến đi mạo hiểm vào nơi xử lý các nhân bản vô tính... thì vụng quá, người đọc tinh tí là thấy ngay một cái bẫy phơi sẵn, hơi mất đi tính bất ngờ, tiếc quá, câu chuyện số 5 này vô cùng sáng chói, ai da da tôi tiếc quá :(
Cụ thể nó như này, phần này có tiết lộ nội dung *cảnh báo*
- Câu chuyện thứ nhất ở thế kỷ 19 (1849-1850) được viết dưới dạng nhật ký hải trình của công chứng viên người Mỹ Adam Ewing (AE) từ Sydney đến California, AE bất đắc dĩ giúp đỡ một nô lệ da đen tự giải phóng mình, Autua lên tàu tìm đến một cuộc sống khác. Từ hành động này Autua đã giúp AE thoát khỏi cái chết do chính người cùng màu da với mình đầu độc, nó thay đổi cái nhìn của AE về vấn đề nô lệ, chủ nghĩa bãi nô và vạch định một cam kết của chính AE cho sự nghiệp bãi nô.
- Câu chuyện hai được viết dưới dạng những bức thư từ một lâu đài ở Bỉ (năm 1931) của chàng nhạc sỹ lưỡng tính, bị gia đình tước quyền thừa kế, đang trong cảnh nợ nần ngập lụt, phải đi làm trợ lý cho một ông nhạc sỹ già nhiễm bệnh giang mai, nói đúng ra là khơi thông lại nguồn cảm hứng sáng tác của ổng nhưng thực chất là bị bắt chẹt, sau quan hệ xác thịt với phu nhân chủ lâu đài và đem lòng yêu con gái của ông bà nhưng ái tình rơi vào tuyệt vọng, cảm hứng sáng tác thì bị chèn ép... chàng nhạc sỹ quyết hoàn thành bản Lục tấu Vân đồ và tìm đến cái chết mong thoát khỏi thế giới mình đang sống, niềm đam mê, tình yêu của chàng là thứ duy nhất còn lưu lại hậu thế
- Câu chuyện thứ 3 được viết dưới dạng truyện trinh thám, về cô phóng viên theo đuổi sự thật lò phản ứng Hydra, một câu chuyện mô típ cũ mòn không có gì mới, sự can đảm, dũng cảm giúp cô ấy theo đuổi sự thật đến cùng dù trải qua bao phen nguy nan
- Câu chuyện thứ 4 kể về khổ nạn của tay xuất bản sách Timothy Cavendish trong cơn bĩ cực bị anh trai cho ăn cú lừa phải sống trong viện dưỡng lão như trong trại uống thuốc lú và quyết tâm của Cavendish cùng các bạn già nhằm thoát khỏi cái nơi lú lẫn ấy mà về với cuộc sống đích thực của mình
- Câu chuyện 5, câu chuyện về tương lai, câu chuyện về người nhân bản vô tính. Đây là câu chuyện tôi vô cùng thích (nhất định không tiết lộ nội dung :v), thích nhất trong chuỗi 6 truyện của tiểu thuyết Bản đồ mây, tôi thích nó bởi tính sáng tạo, tư duy văn học của tác giả, chiều sâu của câu chuyện, dù vậy đoạn kết chắc do quá tham vọng truyền tải thông điệp (có rất nhiều thứ có thể chém về câu chuyện số 5 này nhưng tôi thực sự chả biết chém gì, vì kiểu gì thì kiểu cũng phải chém về thứ tôi rất ngu và sợ: Nhà nước toàn quyền, thể chế, chính trị, giai tầng, tự do ý chí thông qua bản tuyên ngôn, cá nhân chết đi để nhân rộng ý chí còn mãi... tôi chỉ biết là tôi thích nó nhất, thế thôi :v) nên tác giả viết hơi vội, gượng và hụt hơi ở đoạn cuối, tôi tiếc ngây ngất.
- Câu chuyện 6 là câu chuyện hàng trăm năm sau của câu chuyện 5. Đây là câu chuyện tôi thích thứ hai sau câu chuyện 5. Tôi là người thích đọc những gì có tí liên quan đến thuyết mạt thế, tất nhiên không phải kiểu là kẻ ngồi hô đâm mạnh nữa vào đâm nữa đi khi hay tin vật thể lạ lao vào Trái Đất, tất nhiên tôi không phải người í :v, nhưng tôi là người nếu biết ngày tận thế sẽ đến (mà chắc chắn là sẽ đến) thì ung dung thủng thẳng nằm ôm mèo gặm súc cù là và đọc sách :)). Câu chuyện 6 kể về thế giới sau Sụp Đổ. Thế giới hậu loài người sẽ chỉ còn tìm thấy sự sống ở một vài mảnh đất, thung lũng, còn phần lớn trở thành mảnh đất chết. Con người hiện nay và tương lai gần của chúng ta sẽ được gọi dưới danh xưng Người Xưa và được nhận định là chính Người Xưa tự tạo ra cơn Sụp Đổ của mình, Người Xưa mất đi kỹ năng để xây dựng xã hội cùng nhau chung sống. Người Xưa có Trí Thông Minh chiến thắng bệnh tật, khoảng cách, duy trì nòi giống và biến những điều như phép màu thành chuyện bình thường nhưng nó không giúp Người Xưa chiến thắng được lòng tham của con người: "nhiều đồ đạc hơn, nhiều thực phẩm hơn, tốc độ nhanh hơn, cuộc sống dài hơn, dễ dàng hơn, quyền lực hơn (...) Dù cho toàn Thế Giới rất rộng lớn nhưng không đủ lớn cho cơn đói đó và nó khiến cho Người Xưa xé toạc bầu trời, đun sôi biển và đầu độc đất đai bằng nguyên tử điên cuồng rồi gieo rắc những mầm mống hư hỏng khắp nơi, vì thế nhiều dịch bệnh mới ra đời, trẻ con sinh ra bị quái thai dị dạng. Cuối cùng, đầy cay đắng, nhanh như chớp mắt, các quốc gia vỡ thành những bộ lạc man rợ và Thời đại Văn minh chấm dứt, trừ một vài nơi rải rác vẫn còn le lói chút lửa tàn cuối cùng"
"Cơn đói khát của con người đã sinh ra nền Văn minh, nhưng cũng chính cơn đói khát của con người đã tiêu diệt nó"
"Cái gì làm chiến tranh bùng phát? Ý chí cầm quyền, cốt lõi của bản chất con người. Mối đe dọa bạo lực, nỗi lo sợ bạo lực hay chính bạo lực là công cụ của ý chí đáng sợ này (...). Nhà nước toàn quyền chỉ thuần túy là bản chất con người bị thổi phồng lên ở cấp độ khổng lồ. Do đó, nhà nước là những chủ thể mà luật pháp được viết ra bởi bạo lực (...). Chiến tranh là một trong hai bạn đồng hành vĩnh cửu của nhân loại"
"Ý chí cầm quyền của chúng ta, khoa học của chúng ta, và chính những khả năng đã nâng chúng ta từ khỉ lên người hoang dã, lên người hiện đại, là những khả năng sẽ bóp chết người hiện đại trước khi thiên niên kỷ này kết thúc"

Mặc cho những thế giới tương lai nhân bản vô tính (trước Sụp Đổ), sau Sụp Đổ là những trường đoạn tôi vô cùng thích như đoạn cao trào đầy luyến láy réo rắt trầm bổng nhanh chậm liên tục và liên tục của bản giao hưởng thì Bản đồ mây kết thúc một cách vô cùng êm đềm như một bản giao hưởng (bản Lục tấu vân đồ ở câu chuyện số 2) mở màn bằng nốt nhạc nào thì êm đềm kết thúc ở chính những nốt nhạc đó, trang 609 kết truyện là một trang thông điệp hết sức êm đềm như thế. Tôi đành ngậm ngùi tự bằng lòng, ờ thôi thế cho nhân loại có thời gian nghiền ngẫm ăn năn sám hối, chứ cái gì cũng thích phải bị trả giá nổ tung nổ bùm bùm bùm như pháo hoa rồi le lói xám xịt đúng kiểu tận thế, hậu loài người theo ý mình thì ác quá :))
Khi đọc hết quyển tiểu thuyết dày này, thì hãy tin rằng bạn ở đây và chính tại lúc này luôn mang một ý nghĩa nào đấy nhé, một việc nhỏ tí ti nào đó phải hoàn thành hoặc một thông điệp gì đó phải gửi đi, dù chỉ là một hạt cát trên sa mạc thì di chuyển một hạt cát cũng sẽ dẫn đến thay đổi dòng chảy lịch sử, còn tin là mình sinh ra không được lập trình để thay đổi lịch sử nữa hay không? hahaha who are we? just a speck of dust within the galaxy

28.1.17

quà Tết cho các bạn nhỏ



Từ trước Tết 1 tháng mình đã lục tục mua sách, picture book các kiểu để tính tặng, cho trẻ con (không riêng Tết). Lì xì cho trẻ đầu năm khiến chúng hân hoan, vui tươi nhưng hình như người lớn làm sai cách dẫn đến trẻ hiểu sai, cảm nhận sai và hỏng bét cả. Mình nhớ hôm trước ông bạn có nói chuyện, cậu mừng tuổi cháu, cháu bóc bao lì xì ra xong thì quay lại gọi mẹ ơi, một lít :v, không biết người lớn thấy thế nào, chứ mình thì thấy ngay mùi bắp cải ủng :v. Rồi hôm nọ anh bạn lại nói chuyện đổi cọc tiền 20.000đ để mừng tuổi trẻ con, chị hàng xóm nghe thấy bảo, đéo ai bây giờ mừng 20.000đ, mừng thì phải 50.000đ trẻ con nó mới nhận, anh bạn nghe xong đốp lại, lấy đéo đâu ra mừng lắm thế, mừng trẻ con là để chóng nhớn, ngoan, học giỏi, lấy may chứ giờ mà chạy theo bọn nó, bọn nó cứ oánh giá mức độ tình cảm với giá trị tờ tiền thì hỏng cmn tục lì xì :v
Năm nay dù đã dự kiến thay lì xì tiền như mọi năm bằng lì xì quần áo mới, kẹo con giống kotobuki, súc cù là, sách truyện..., tuyệt đối không mừng tuổi tiền thì mình vẫn bị tuột một case đứa cháu trai 15 tuổi vì 29 Tết nhớ ra bạn í cao 1m70 rồi, phải mua quần áo người lớn mà chiều 29 thì bận không đi lướt được, sách truyện thì hình như bạn không thích đọc, quà bánh thì hơi khó vì ai cũng biết lứa tuổi này đang ương ương rất nhạy cảm. Nên bạn í là trường hợp có lẽ duy nhất năm nay mình lì xì tiền, dù bố mẹ bạn đang lo bạn khó dạy, khó bảo ban dễ hư nhưng khi lì xì cho bạn, dặn dò vui vẻ đầu năm thấy bạn rất ngoan và chân thành dù mình lì xì ít xịt :p
Thời gian qua đã xuất 2 mẻ sách tặng các cháu nhỏ thân quen, trước khi mua tặng mình cũng tiêu tốn thời gian vào đọc, cân nhắc xem tặng quyển này cho cháu nào, quyển kia cho cháu nào, bạn này sợ chó mèo thì tặng quyển nào, bạn kia có em thì tặng quyển nào, bố bạn làm bác sĩ thì tặng quyển nào, bạn này thích đại dương thì tặng quyển nào, quyển song ngữ cấu trúc câu lặp lại dễ nhớ dễ hiểu phát triển và mở rộng vốn từ một cách chậm rãi thì tặng lứa tuổi nào...
Vừa đọc quyển Vườn khoai chiên giòn, nhờ đọc nó mà biết cách trồng và thu hoạch khoai tây. Tiết lộ cho các cụ là khoai tây mọc mầm đem chôn dưới hố sâu gấp 2 củ khoai đấy, vào tiết trời ấm ấm, tới khi cây vươn cao, ra hoa, lá vàng héo đi tức là ở dưới đất đã có một ổ các củ khoai tây thu hoạch được rồi, và nhớ là củ này chôn cách củ kia 1 bước chân nhoa nhoa nhoa :p (cho tôi huyênh hoang tí đuê, ai biết rồi thì đừng bảo biết rồi nhá, vùi dập tôi đầu năm làm zề, cho tôi thung thướng tí đuê:p)
Rồi đọc được mấy quyển dễ thương như Cậu bé ăn sách phi thường, Chỉ là sách thôi, Ba chú lợn con, ..., riêng quyển Trái tim cất trong chai và Ai đã bĩnh lên đầu chuột chũi là mua cho Lốc đới :3 (ai đã bĩnh lên đầu chuột chũi mua không biết bao nhiêu lần nữa hahaha). Những truyện nổi tiếng thế giới bằng tranh như Ba chàng lính ngự lâm, Peter Pan... được gợi ý cho trẻ 4-8 tuổi, nhưng có thể giãn đến 10 tuổi nha (mà giãn đến 32 tuổi như Lốc cũng được luôn). Bộ khoa học chẳng khó 10 quyển và Tiền là gì 4 quyển của Nhã Nam thì hay tuyệt cú mèo. Hôm trước đi Nhã Nam Phạm Ngọc Thạch, lên tầng 2 ngồi sải lai đọc truyện mua cho các cháu, thấy một bà mẹ dẫn hai con trai cỡ 3 và 7 tuổi đi mua sách, rồi chả hiểu sao chị ấy ngồi tính toán với hai đứa trẻ, hôm nay con tiêu của mẹ bao nhiêu, còn con tiêu của mẹ vào việc gì, con nợ mẹ bao nhiêu, nợ anh nợ em bao nhiêu, nợ mẹ 157 nghìn thì lấy gì trả đây biết bao giờ mẹ thu hồi được, quyển í bao nhiêu, hơn 120 nghìn thì mẹ không mua đâu con thích mua gì thì tự làm ra tiền mà mua, mẹ không mua cho con đâu, về mà xin bà... mình ngồi chọn sách nhưng cũng để tâm suy nghĩ về vấn đề tiền bạc với con trẻ và nghĩ quả có lý khi mua bộ Tiền là gì 4 quyển hôm dọn kho NN vì cách bắt đầu và tiếp cận chuyện Tiền là gì với các bạn nhỏ thật là dễ chịu và cần thiết với phụ huynh quá đi #musthave. Dạo gần đây thấy tủ sách EHON của Thái Hà cũng rất hay, các truyện mỏng chia theo lứa tuổi. Rồi nxb Phụ Nữ cũng làm các đầu sách song ngữ cho trẻ nữa, thấy chất lượng làm sách cẩn thận, câu chuyện lựa chọn cũng phù hợp tư duy trẻ... mình cảm thấy đọc sách truyện của trẻ xong, mèo muốn sống giữa chốn giả tạo người lớn này nữa :v
Nhìn chung, sau ngày 1 Tết với nấu nướng dọn dẹp vui vẻ và không kém phần trống trải thì cuối ngày mình vẫn chưa đi tắm, vẫn người bẩn rúc chăn đọc sách truyện thiếu nhi, thật là ấm áp và đúng nghĩa hưởng thụ Tết của mình ehhehee. Năm nay mình mở bát đọc là toàn đọc sách truyện măng non như này, ai da da thật là vui vẻ nhẹ nhõm phê pha quá đuê mờ :)))