Một tình cảm đặc biệt nảy sinh giữa họ , tình cảm chưa bao giờ được nói thành lời nhưng dữ dội và đầy đam mê ... Cảm xúc vẫn có không gian riêng của nó , qua những ánh nhìn , qua những cái chạm tay khe khẽ ...
Cảm xúc như được nén chặt lại trong những câu văn ngắn và với văn phong trong sáng. Chỉ có thể cảm nhận rõ bầu không khí ở thành Delft với dòng chảy hội họa nổi tiếng khắp thế giới mãi sau này. Với những phiên chợ hoạt náo, với những gia đình nghèo cùng những số phận lay lắt, với những nhà thờ mênh mang lời cầu nguyện của con chiên, với bệnh dịch hạch hoành hành dữ dội…
... Và một cô hầu gái bé nhỏ trong đó đã khơi dậy một mối tình kỳ diệu nhưng đầy ám ảnh. Không phải vì đơn phương, bởi bản thân Griet cũng có chung cảm nhận thấm gợi ấy. Nhưng tình yêu không lời và thậm chí không có chỗ cho dục vọng hé lộ. Trong căn phòng nhỏ áp mái ấy, với những việc mua bán vật liêu vẽ cho ông chủ, với những lúc cô hí húi trộn màu, với những cảm nhận tinh khiết về hội họa… tình yêu tìm đến khe khẽ, bằng một cái cầm tay vô tình, bằng những cái nhìn giữa họa sĩ và người mẫu, bằng việc ông chủ nhìn thấy mái tóc dài luôn được Griet giấu kín trong mũ . Bí ẩn của mái tóc bị khám phá hay sự mất đi của thời trong trắng? Khuôn miệng hé mở hay những xúc cảm dữ dội không lời? Những động chạm thoảng qua và sự cháy bỏng được nén lại trong một hơi thở khẽ...
Tình yêu kỳ lạ giữa Griet và Vermeer, giữa cô hầu gái và ông chủ, giữa một thiếu nữ trong trắng với hoạ sỹ đã thành danh, giữa một con chiên ngoan đạo với người đàn ông đã cải đạo sau cuộc hôn nhân ...Tình yêu ấy, được khơi nguồn từ hoạ cảm tinh tế của Griet, âm thầm nảy nở qua những công việc tỉ mỉ trong xưởng hoạ và kết lại trong kiệt tác của Vermeer : Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai.
"Bức tranh không hề giống một bức tranh nào khác của ông . Ông vẽ tôi với đôi mắt mở to , ánh sáng chiếu qua khuôn mặt tôi nhưng phía bên trái tôi lại ở trong bóng tối . Tôi mặc bộ đồ màu xanh , vàng và nâu . Tấm vải quấn quanh đầu khiến tôi không giống mình mà giống một Griet từ một thành phố khác , thậm chí ... là một nước khác . Nền bức tranh là màu đen ... khiến tôi có vẻ cô đơn hơn nhiều , mặc dầu rõ ràng là tôi đang nhìn một ai đó . Tôi có vẻ như đang chờ đợi một điều gì đó mà tôi không nghĩ là đến một lúc nào đó sẽ xảy ra ."
Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai có riêng một dòng chảy kỳ diệu đến với độc giả. Không cần nhiều lời, như ông chủ có khi nào thổ lộ, như Griet bị dồn nén đến mức tự tìm cách giải tỏa từ Pieter, chàng bán thịt có gương mặt thật đẹp trai. Nhất là lúc cô chủ động tìm anh để dâng hiến như tìm một khoảng tự do cho riêng mình, tại một ngõ nhỏ cạnh quán rượu. Sự dồn nén cảm xúc được xử lý tinh tế. Hai nhân vật chính - cô hầu gái và họa sĩ - chỉ lặng lẽ cảm nhận. Mặc dù nhà đông người, mặc dù trong xưởng vẽ chỉ có hai người, mặc dù nơi Griet ngủ được chính tay bà chủ khóa trái và mở ra vào buổi sáng - thì tình yêu vẫn có không gian riêng của nó, giữa đam mê, phẫn nộ và thấu suốt … Tracy Chevalier, giản dị, tiết độ trong văn phong, và có biệt tài xây dựng những chi tiết tạo nên bước chuyển cho mạch truyện và điểm nhấn cho tác phẩm .
"Ông đứng lên hai lần thay đổi vị trí tấm mành . Nhiều lần tới tủ chọn cọ và màu khác . Tôi quan sát mọi cử động của ông như thể từ dưới đường nhìn xuyên qua cửa sổ . Chuông nhà thờ điểm 3 tiếng . Tôi chớp mắt . Không cảm thấy từng ấy thời gian đã trôi qua , có cảm giác mình vừa bị bùa mê . Tôi nhìn ông , bây giờ đôi mắt đã dành cho mình . Ông cũng nhìn . Trong khi dán mắt vào nhau , một luồng sóng nóng xuyên suốt người tôi .Tôi vẫn giữ mắt mình trong mắt ông ... Mãi khi cuối cùng ... ông nhìn đi chỗ khác ."
Bí ẩn, gợi cảm, thấm thía ... ấn tượng về sự quyện hoà giữa những đam mê, phẫn nộ và thấu suốt . Một cuốn sách đẹp đẽ và man dại ...
Tên sách: Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai Tên tác giả: Tracy Chevalier Dịch giả: Đặng Tuyết Anh Nhà xuất bản Văn học và Công ty Nhã Nam
Cuốn tiểu thuyết được Tracy Chevalier viết dựa trên một nhân vật có thật, họa sĩ Johannes Vermmer (1632-1675) với kiệt tác "Chân dung thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai" hiện được trưng bày ở bảo tàng Mauritshuis, Hà Lan.
Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT