Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

21.2.09

THUẦN KHIẾT

Sáng tác : Truyện chớp
Tác giả : Lữ
Một Vẻ Đẹp Giản Dị
Anh Thành thích ra ngoài vườn cuốc đất, nhổ cỏ. Đôi tay của anh chai sạm. Tôi thường giúp anh làm những công việc nhỏ, công tử. Khi nào ngừng tay, chúng tôi cùng uống trà, nói chuyện. Tôi để ý thấy anh ít khi nào để bụng, bực bội những gì sai trái mà người khác đã làm. Tôi hỏi, thì anh nói: “Làm người, ai lại không có lỗi lầm.”
Nhiều khi tôi lỡ lời, chê bai ai đó, thì anh chỉ im lặng ngồi nghe, không tỏ ra khó chịu. Tôi nói một hồi thì nhận ra là mình đang để cho nỗi buồn, cơn giận lôi kéo tâm tư mình. Thấy tôi chợt im lặng, anh Thành an ủi: “Tôi hiểu cho nỗi khổ của anh lắm.” Tôi hỏi: “Thật hả anh?” Anh trả lời: “Thật. Nếu lâm vào tình trạng của anh, tôi cũng sẽ cảm thấy khó chịu như vậy.” Tôi tò mò: “Khi khó chịu, anh làm gì?” Anh nói: “Tôi không làm gì hết. Nỗi bực bội nào rồi cũng phải trôi qua.”
Đôi khi tôi nghi ngờ những câu nói của anh. Sự thật có thể đơn giản đến mức đó hay sao? Nhưng cái hay nhất là anh tin vào những gì mình nói. Có lần, tôi hỏi: “Anh học lối sống, cách nhìn cuộc đời từ ai vậy?” Anh Thành trả lời: “Tôi học từ những lỗi lầm của mình.” Lại thêm một câu nói thật giản dị. Và đẹp.
Một hôm, đang làm vườn thì anh chỉ tôi một cây kè, nói: “Hồi mới trồng, cây kè nhỏ xíu. Vậy mà bây giờ nó lớn dữ rồi. Nhìn cây kè lớn mỗi ngày, tôi vui lắm. Nó là con ruột của tôi.” Anh nói mà đôi mắt anh ngời lên, hãnh diện. Đó là giây phút hiếm hoi, mà tôi bắt gặp nơi anh một niềm tự hào. Rồi anh Thành cười thật tươi, rạng rỡ, đầy thương yêu.
Hoa Kỳ, 11-2007 Chân Tình
Anh Thành biết nhiều câu ca dao. Khi ngồi chơi, anh hay ngâm thơ. Rồi anh đọc Kiều, đọc Lục Súc Tranh Công... Cho đến một hôm nọ, tôi mới khám phá ra là anh mù chữ.
Tôi hỏi: “Anh không biết đọc, vậy mà thuộc thơ nhiều hơn tôi. Anh học thơ từ ai vậy?” Anh Thành trả lời: “Tôi nghe người ta đọc, và tôi nhớ.” Tôi nghĩ anh có trí nhớ đặc biệt, nên đọc một bài thơ thật dài, thử xem anh thuộc được bao nhiêu câu. Anh lắng nghe, rồi lắc đầu: “Thơ gì mà khó hiểu quá.” Tôi thành thật nói: “Thơ hiện đại. Bây giờ người ta làm thơ như vậy.”
Anh Thành hỏi: “Anh thấy bài thơ có hay không?” Tôi trả lời: “Bài thơ rất mới lạ.” Anh Thành nói: “Mới thật.” Tôi hỏi lại: “Có hay không anh?” Anh Thành nói: “Người ta làm được như vậy là quá hay rồi.”
Tôi hỏi: “Anh thấy câu nào hay?” Anh Thành cười: “Anh đọc lại tôi nghe một lần nữa.” Tôi đọc. Anh Thành nghe thật kỹ, rồi nhận xét: “Bài này có một câu rất đặc biệt...”
Đến chiều hôm đó thì anh Thành thuộc cả bài thơ. Anh nói: “Tôi thích thơ hiện đại rồi.” Tôi thật cảm phục tấm lòng của anh Thành. Thời bây giờ, tìm ra một người đọc như anh Thành thật là hiếm có. Một độc giả mù chữ, nhưng thật là chân tình.
Hoa Kỳ, 11-2007