Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

28.2.10

CON ĐƯỜNG


+/ Tôi rất hay ngại tiếp xúc với người lạ. Ví dụ nếu phải gặp họ để vì công việc gì đó thì sẽ như chuyện ăn cơm thôi. Nhưng nếu phải gặp một ai đấy mà không biết sẽ để gì thì cứ rối tung mù lên.
Lần đầu tiên cha mẹ tôi quyết định tôi phải gặp mặt một anh chàng theo đúng kiểu gặp mặt làm quen. Hai người chẳng nói chẳng rằng cứ để con bé tiếp đón anh ta như một vị khách thông thường vào cửa hàng. Khi anh chàng đi rồi, họ cùng cười hề hề "con trai cô H đấy con ạ", rồi thì "trông khỏe mạnh, lành hiền, công việc cũng ổn định, hai đứa cưới luôn năm nay thì tốt". Ngất xỉu!
Cha mẹ cứ thấy hàng ngày tôi hòa mình vào cuộc sống này và cho rằng chuyện gì đến thì sẽ đến. Với tôi cũng sẽ như bao người. Tới tuổi thì phải ngấp nghé hẹn hò, yêu đương. Kiểu kiểu vậy.
Tôi nói với cha mẹ rằng: Con sợ lắm. Tự nhiên con phải gặp, làm quen với một người trời ơi đất hỡi nào đấy mà con chẳng biết con sẽ để làm gì.
Cha thì cứ khăng khăng phải gặp thì mới quen chứ. Có lạ thì rồi sẽ quen. Sao ngang thế nhỉ? Có ai ăn thịt đâu mà cứ nguầy nguậy ra.
Thế là mặt buồn hiu hiu rồi khóc um lên. Con không thích
hết!
Vụ này không những làm cha mẹ tôi, mẹ con anh chàng kia mà cả cô em út của tôi nữa vừa ngượng ngịu, ngại ngùng, xấu hổ và cả bực tức với cái đứa ngốc nghếch là tôi.
Thông thường nếu những lần tiếp xúc mà tôi quyết định mình sẽ tới chỗ hẹn là tôi đã được chuẩn bị đón nhận một thế giới mới. Cũng thông thường tôi sẽ không nói gì nhiều, và cứ chăm chăm nhìn cái thế giới mới mẻ kia để ghi nhận gì đó từ nơi ấy. Có thể là khuôn lông mày rất đậm nhưng ngay ngắn, hay hàm răng thợ nhuộm của thế hệ Tetracyclin, hay họ cười mủm mỉm hiền khô, hay kiểu khoanh tay trước ngực như một thói quen... Tôi thích ghi nhớ những đặc điểm như vậy. Dù rằng có khi tôi sẽ lại quên rất nhanh. Vì trí nhớ tôi rất kém mà.
Con đường tôi hay đi thường thường là vậy. Nhưng giờ, tôi sẽ đi con đường khang khác với mọi khi.
+/ Dạo này với con mắt của cha thì tôi đang là đứa con không ngoan ngoan như trước đây. Hôm qua sau bữa tối gần 2 tiếng đồng hồ như bình thường vốn là vậy. Hai chị em ngồi thảo luận với cha. Chị lớn đã bị chửi và gần như bị đánh. Chị rút lui xuống tầng 1. Còn mỗi cái mẹt tôi hứng sóng gió. Nói một hồi ông không chịu tiếp nhận ý kiến của mình. Tôi đổ hết can đảm nói câu cuối cùng của những điều cuối cùng:"Người thương yêu bố nhất ở cuộc đời này chính là mẹ con. Ai cũng nghĩ và ngay cả con cũng có lúc nhầm tưởng cho rằng con thương bố nhất, có khi bố cũng đi vào con đường mòn suy nghĩ ấy. Nhưng không phải vậy. Chúng ta nhầm". Ông ngồi mặt nghệt ra. Cuối cùng ông nói, bố biết điều này với giọng mà tôi biết là ông chưa hề nhận biết được nó trước đây và ngay cả bây giờ cũng vậy.
Tôi xuống nhà, nhận được tin nhắn của em út. Rằng Tú ơi, hôm nay ông ý lại đánh Tú trong bữa tối à? Tôi nói không, nhưng hôm nay hình như Tú đánh ông một cú rất đau.
Tôi vốn vẫn nghĩ cuộc sống của mình thật khó khăn. Nhưng thật ra điều khiến tôi khó sống nhất chính là luôn ôm trong đầu những suy nghĩ rằng thật khó để sống cuộc sống này.
+/ Từ ngày 2 Tết vừa rồi, tôi nhận ra mình không có đức tin. Tôi bước vào Văn Miếu, hôm ấy mọi người quây quanh một gian có tấm gỗ đỏ bản rộng. Viết bằng tay không lên trên ấy những điều họ mong. Tôi viết gì khi tôi không có chút đức tin vào bất cứ điều gì. Vậy là khi cha mẹ nói con nên viết gì đó lên giống mọi người. Tôi nhướn người và viết Hãy cho con có được đức tin
Tôi rất mừng vì thời gian gần đây tôi nhận ra em út đã có đức tin với Chúa. Gia đình tôi vốn theo Lương. Việc em theo Chúa đã làm cha tôi rất bối rối trong việc đồng ý cho em kết hôn. Cũng khoảng thời gian ấy, tôi nói tôi muốn được nghe về Chúa. Anh nói vì anh sinh ra đã được hướng theo Chúa nên Chúa như một người thủ lĩnh dẫn đường. Nếu không phải Chúa thì cũng có thể là Phật hay Thánh Alla. Chỉ là anh được mặc khải do Chúa dẫn đường. Còn tôi không nên thay đổi gì vì anh sợ một sự báo ứng vô hình từ đức tin trước đây mà tôi có.
Giờ, đang rất bối rối. Trong thời gian gần đây, mỗi bận được nhìn vào hình ảnh Chúa hay bất cứ điều gì liên đới Chúa đều cho tôi cảm giác rất an toàn. Nói đúng là bình an. Và tôi đang đứng trước việc tôi không có một điểm bấu víu về đức tin cụ thể nào cả. Tự nhiên điều ấy khiến tôi sửng sốt và bàng hoàng. Vậy, những khi tôi xuống cực độ thì điều gì sẽ mang đến niềm tin, cho tôi điểm bấu víu để tôi tiếp tục? Tôi nghĩ cuộc sống có hai thứ không thể thiếu chính là niềm tin vào đức tin nào đấy và sức khỏe. Việc đi tới đức tin khác với mặc khải, khác với huyết thống quả thật là cả một bước đi vừa theo bản năng mà cũng đầy ngỡ ngàng vì nó hé lộ những điều vô thức mà ta tin theo.
Không biết phải làm sao với con đường này?
+/ Vào tuổi 15 tôi cũng như bao học sinh khác. Gắn các buổi tối của mình với các lớp học thêm. Lần ấy trốn học đi lòng vòng để nhìn ngó mọi thứ cho đỡ đần người. Đang lơ ngơ ở chỗ cầu vượt trước viện Bạch Mai thì bị 3 thanh niên đi xe máy lao vút qua và giật mất cặp. Chính chiếc cặp ấy cũng được dùng để che đi biển số xe và chúng cười hô hố đi lên phía cầu trong khi con bé ngã lăn quay.
Vừa chán vừa sợ hãi. Về sớm thì cha mẹ sẽ biết là trốn học thêm. Không về thì đi đâu khi tất tần tật đã bị cái lũ dở hơi kia giật mất. May thay có một dọc vỉa hè bán sách cũ. Vậy là ghé vào xem. Nhớ rất kỹ là khóa cổ xe cẩn thận, chìa khóa đút túi. Cũng đang lơ ngơ thì có một tay dáng vẻ con nghiện ra giật giật áo hỏi có muốn lấy lại túi xách không? Rồi có thể trả cho hắn bao nhiêu? etc. Biết là sẽ chỉ rắc rối cộng rắc rối mà thôi nên nói rằng mất rồi thì thôi, không muốn lấy lại và nói "Thôi, lượn đi cho tôi xem sách"
Cũng đang đi bộ sát vỉa hè hết sức bình tĩnh (cố gắng bình tĩnh) thì bị một cái tay tự nhiên giật (bóp) mạnh vào phía ngực trái. Mình chẳng hiểu cái tay ấy định làm gì vì tự nhiên giật áo mình. Thất thần nhìn sang thì thấy hai thanh niên đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng cười khả ố "cho anh sờ...". Rồi chúng đạp nhanh, phóng vút đi. Nói thật, nhìn bộ dạng ấy thì biết chắc cũng làm thợ như mấy ông thợ nhà mình. Và mk, hôm nay đúng là ngày chết tiệt.
mk, điên quá, chạy về chỗ dựng xe, tra khóa vào ổ. Tao cho chúng mày biết tay. Lũ chết tiệt
Nhìn thấy bóng hai thằng điên ấy, vít ga tà tà ngang ngang chúng. Bằng tất cả sức khỏe của tuổi 15 cộng với 4 tháng ngồi lên xe máy. Co chân đạp đổ xe đạp của chúng và cũng ngả xe để ngã đè lên xe chúng. Một thằng thì bị cả 2 cái xe đè lên, thằng kia thì đang lăn quay ra kêu. Nhảy đè lên thằng kêu toang toác ấy. Đấm! Đấm! Đấm! Tuốt cả dép quai hậu ra đập đập đập. Ông xe ôm trên đường Giaỉ Phóng hôm ấy ban đầu còn can, sau khi nghe câu "Bọn nó định sờ vào ti cháu" (thật ra, giờ nhớ lại cái câu nói này mà vẫn thấy hồi đấy mình ngây thơ) thì ông ấy cầm cả mũ cối gõ cho mỗi thằng thêm vài cái.
Sau vụ ấy thì sợ đi xem sách cũ. Và sợ bất cứ cái gì đi tà tà gần mình. Cũng phải mất 2 năm sau hôm ấy mới bỏ được thói quen cầm một con dao rạch giấy trên tay khi điểu khiển xe.
Hôm rồi đã quay lại chính nơi năm xưa để xem sách. Không những quay lại mà còn quay lại ngay sau đấy 30' để xem thêm mấy thứ.
Tự nhiên muốn thay đổi một vài điều
+/ Như chiều nay, có thể ngồi tào lao với người cũng có vẻ hoàn toàn xa lạ gần 4 tiếng dù đến giờ vẫn chưa bớt đi chút ác cảm nào, thiện cảm vì thế cũng chẳng được tăng lên :))
+/ Và cũng sẽ cố nhìn vào các thể loại thiết bị có ống kính. Sẽ cố cười khi chụp hình dù rằng nói câu này thôi mà cũng hơi hơi rùng mình muốn vomit. Vẫn chưa quên nỗi sợ và chưa quen với việc không có nỗi sợ ấy trong mình mà.

27.2.10

WHERE THE WILD ROSES GROW



Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,
Giờ đang với ai,
Ở đâu?
Tôi không quên được đôi mắt nâu
của người đàn bà mà tôi ruồng bỏ.
Đôi mắt vẫn đang nhìn tôi đâu đó,
vẫn về ám ảnh tôi đêm đêm...


Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,
Giờ đang với ai,
Ở đâu?
Tôi không quên được đôi mắt nâu
của người đàn bà mà tôi ruồng bỏ.


Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,
Giờ đang với ai,
Ở đâu?


Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,
Giờ đang với ai,
Ở đâu?


...

Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ - Xiu-xa-cu En-đo(Shusaku Endo)
(NXB Lao Động 1984 Đoàn Tử Huyến và Hoàng Thái dịch)
Ps: Thơ thơ thơ. Thờ ơ thơ.

25.2.10

MỞ NGOẶC PHÁT

Cha tôi có 5 cô con gái
Cô lớn là cô này

Cô này sinh năm 84, 6 tháng nữa tốt nghiệp Bách Khoa chuyên ngành CNTT. Vâng, sau nỗ lực phi thường học lên rồi xuống, thi qua rồi thi lại, sắp tới nàng sẽ ra trường :). Chúc mừng chị hehe
Cô thứ hai là cô này
(Không tìm được hình minh họa, nhưng nói chung là đã có lần được đưa mẹt lên blog. Lúc khác sẽ bổ sung)
Bổ sung bằng hình cách đây 15'. Sau 3 hôm không tới trường thì bạn nàng đã tới thăm và chụp cái này.
(del hình rồi :))
Cô này sinh năm 86, 2 năm nữa tốt nghiệp Kinh-Công. Vâng, cũng sau rất nhiều biến cố cô bắt đầu và tự kết thúc. Rồi cuối cùng đâm đầu vào kế toán :))
Cô thứ ba, cũng là út của cha là cô này

Cô này sinh năm 90, không nỗ lực học hành bao giờ. Vì cô bảo hai chị đã học rồi thì cô không nên tiếp tục nó nữa. Cô bắt đầu sự nghiệp làm con dâu, làm vợ vào tháng 12/2009. Và hiện cô đang bị kẹt lại SG vì ông chồng thân yêu gặp rắc rối. Rắc rối gần gần giống vụ uống say và dùng đầu húc hỏng tivi của nhà hàng :))
Song 2 cô của entry trước mới là út ít
Hai cô sinh năm 2003. Cô mập hơn thì lại sinh ra sau cô còi 2'. Cô còi là chị tên Tôm (Bằng Ngân/Hồng Tú). Cô mập là Kiến (Hằng Ngân/Ngọc Tú)
Lý do của việc đã út lại còn có út ít là vì một lẽ thường tình. Cha của 3 cô chị có thêm một nhánh khác. Bắt đầu bằng 2 công chúa kia, còn kết thúc hay chưa thì tùy cách vận hành cuộc sống của ông đi.
PS: Phần lớn các đồng chí hay vào blog này đều đã biết thông tin trên. Song đây là tổng kết/thống kê/mở ngoặc cũng được ha :)

EMi
Bonus: Mấy cái này cũng vừa có cách đây ít phút. Thêm 1 xe đạp và hoa Sapa




Mấy ngày trước ở nhà vì chán mấy môn ở trường. Sáng nay nghỉ học vì quên. Chiều nghỉ vì mất điện nên cửa không mở, nên không đi học được(dù trước đấy cũng mong là có cớ để tự cho phép mình nghỉ học). Nhưng vì không đi đâu được nên đành nằm đếm mây kiểu này đây. Mấy cái lá xanh xanh kia là từ tầng 6 rủ xuống.









Lần sau tới thăm mà không mang gì ăn, cứ thế tự nhiên chụp ảnh chủ nhà là dễ bị đá đít đuổi đi lắm. Nhắc trước vậy :)

24.2.10

BÁNH XE KHÔNG LĂn






09/02/2009

BÁNH XE KHÔNG LĂN






19/08/2008

22.2.10

4 cuốn của ngày đi học "khai xuân"
- Suối nguồn (The Fountainhead)- Ayn Rand
- Người đàn bà bị hủy diệt - Simone de Beauvoir
- Bí ẩn nhà Frontenac - Francois Mauriac
- Ngõ hẻm dưới ánh trăng (tập truyện ngắn)- Stephan Zweig
+/ "Hết kỳ thi lại đến kỳ thi"...
Vụ này là thi nâng điểm. Một kiểu thi chẳng thể hiểu tại sao cứ click phát cuối cùng trên máy và được nhìn thấy điểm. Không vừa ý là lại đi đóng tiền mua phiếu thi nâng điểm cho đỡ akay :))
+/ Hôm nay rất vừa ý với 4 cuốn trên. Phải nói là mừng quýnh. Sau vụ cách đây gần xịch năm, đi xem sách cũ bị giật mất cặp và bị mấy tay biến thái trêu ghẹo thì sợ đi xem sách cũ luôn.
Hôm nay là qua Viện nhận thiếp mời cưới + thăm bạn nên mới nổi hứng đi lọ mọ.
Nói chung là rất rất vui.

21.2.10

NHẠC NHẼO/ NHẠT NHẼO

+/ Phải nói ngay rằng bản thân có một niềm ham mê mang tính bệnh hoạn với lớp bò sát (dù rằng cháu sợ chúng kinh khủng). Cuốn sách mà hôm nay tìm được trên giá sách, tương đối bụi là SINH HỌC (NXB Y học 1971-GS.Đặng Văn Ngữ, Bác sĩ Ngô Gia Thạch, Trịnh Văn Hảo, Phạm Văn Phùng). Cũng nói luôn là cuốn này và 2 cuốn Sinh lý học nữa đã góp phần đẩy nhanh quá trình trượt vỏ chuối trước cánh cửa Đại học Y Hà Nội trong 2 năm liên tiếp :)). Thay vì học chương trình sinh học để thi Đại học thì lại bỏ gần như tất cả các buổi học thêm nếm, phụ đạo của cô Liên để đọc đi và đọc lại 3 quyển này hehe
Sở dĩ có vụ tìm cuốn này là sau rất nhiều ngày không đọc tiếp Frankenstein thì đêm qua tự nhiên mất ngủ nên mò dậy vớ hú họa một cuốn để killin' time. Rốt cuộc là cũng hơi rùng mình bởi sự điên rồ của ham mê. Phải nói là cũng có cái gì đấy mọc lên trên da (nổi da gà) không biết do sợ hay do trời lạnh (lạnh gì mà lạnh kinh người).
Nói thêm về SINH HỌC này, gồm Lời tựa và lời giới thiệu cho lần xuất bản thứ hai, Mở đầu với Đối tượng của sinh học và Liên quan giữa sinh học và y học (mãi sau này khi được thầy Thúc hiệu phó nhồi cho 6 trình môn Sinh lý học thì mới thấm thía tận nơi tận chốn cái mối liên quan trên :D)
Phần thứ nhất: Sự sống và nguyên sinh chất
Phần thứ hai: Tế bào học
Phần thứ ba: Sinh sản và phát triển của cá thể
Phần thứ tư: Di truyền học (Phần này đặc biệt hay dù một số từ có vẻ về sau này đã được thay bằng thuật ngữ khoa học khác)
Phần thứ năm: Giới động vật (cái vụ Lớp trích trùng mang ấn tượng mạnh đến nỗi cứ nhìn thấy cái con trắng trắng bé bé ở vỏ quả na là nghĩ ngay tới bọn trùng lông)
Phần thứ sáu: Giới thực vật
Phần thứ bảy: Nguyên lý của tiến hóa và sinh thái(phần này đáng ra có thể rất hay nhưng cuốn này viết về nguyên lỹ tiến hóa hơi hơi hẻo)
+/ Nhạc nhẽo thời gian này:
Khung cảnh đọc Frankenstein là phòng tầng 5 (tất nhiên), nhạc Nguyễn Xinh Xô, và con mèo đang meo meo nằm trên gối hồng của nó. Đã hơi rờn rợn rồi, nhưng cũng có lúc nhìn ngang ngó dọc đọc lại cuốn Sinh học kia, cũng có lúc nhạc hay quá nên gấp cả 2 quyển lại nằm nghe, cũng có lúc thương mèo quá mà ngồi thơm thơm thơm nó. Giờ, những chỗ bị dầu hỏa đổ vào nhiều nhất thì rụng sạch lông. Trơ ra một vùng da hồng hồng. Nhìn cả cái chân sau phải của mèo trắng hồng sạch sẽ mà đau lòng.
Cắt ngang để nói về nhạc Nguyễn Xinh Xô. Người này mang đến một niềm vui thích hiếm có với nhạc trẻ Việt Nam. Hãy bắt đầu bằng 2 nhánh khác nhau
Nhánh 1 là Nước sâu (Trần Thu Hà), tất nhiên là nên thêm luôn Deep water (có thể vì âm điệu ngôn ngữ mà thấy đúng là rất sâu sâu), Giấc mơ lạ(cũng Hà Trần luôn), cuối cùng là Đồng hồ treo tường (Tùng Dương, vẫn luôn nghĩ đây là giọng hát luôn hé lộ những điều chưa được khám phá)
Nhánh 2 hãy bắt đầu bằng:
Để dành(các bạn trẻ thì thích giọng hát Thùy Chi, hehe giọng Thùy Chi thì đúng là mong manh, trong trẻo nhưng nếu nghe thật kỹ những ca khúc ấy thì sẽ thấy có thể lựa chọn hơi sai lầm. Bản thân đã từng kiểm nghiệm qua Giấc mơ trưa. Một gợi ý là Để dành nên nghe qua bản phối guitar của chính tác giả Xinh Xô. Bản này kiếm cũng mất công à nha :). Hà Anh Tuấn hát thì không tạo sự khác biệt trong phong cách, nên nghe sẽ nhàm, cả một sự lãng phí. Thái Hòa thì chỉ vui vui tí. Mà dù sao cũng chủ quan cho rằng bản Xinh Xô guitar là hay nhất vì thường nhạc sĩ hát có gì đấy rất...kiểu mơ hồ cụ thể)
Ước một ngày (cái này chỉ mới nghe của Hồ Ngọc Hà, giọng ca này thời kỳ Đức Trí đúng là tạo nhiều bất ngờ)
Đáng ra phải đẩy nhánh 2 lên làm nhánh 1 vì như vậy sẽ lôi kéo được nhiều các đồng chí teen hơn :)). Nhưng hình như chắc chắn là chủ quan thích nhánh 1 hơn :)
Ngày 1 vừa rồi về Nội, phòng của Nội có tờ báo xuân, không nhớ là báo gì nhưng có một bài phỏng vẫn NS Quốc Bảo, chàng nhạc sĩ này đang dự đoán gương mặt tiềm năng của năm nay sẽ là Mỹ Tâm, lại cộng thêm một lời khen của một đồng chí blogger cho album Trở lại nên cũng akay mà nghe xem sao.
Có 2 tracks đáng chú ý là Và em có anh Cô gái đến từ hôm qua
Lời thì không bàn cãi gì rồi. Quốc Bảo thì giàu chất thơ, Trần Lê Quỳnh thì lãng mạn, mong manh( mà đồng chí này rất hay "vẽ" bằng "màu tình yêu"/"màu nỗi nhớ", "trở lại"/"trẻ lại"/"ở lại"/"để lại". Đúng là "đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua")
Họ thường ca thán về giọng hát thô ráp của Thu Phương. Nhưng bản thân vẫn thích bản Cô gái đến từ hôm qua do Thu Phương thể hiện. Nói rồi, giọng hát này nghe qua thì sẽ có một câu hỏi sao lại có một kiểu hát "vô tâm" như thế? Cứ dửng dưng, nhưng nếu kinh qua rồi thì đúng là phải có thời gian làm lành thì mới đủ khả năng điềm tĩnh đến như thế. Nhưng nó thực sự hợp với một vài sáng tác kiểu như Dòng sông lơ đãng (Việt Anh), Như chưa bắt đầu (Đức Trí) và tất nhiên Cô gái đến từ hôm qua cũng nằm trong trường hợp này.
Còn về Và em có anh, đang chờ một giọng ca khác. Bản này trong Trở lại bị làm mất khá nhiều note cao(legato hơi củ chuối ở đoạn phiêu) và cũng kém phiêu cho một ca khúc lời và nhạc khá lả, lướt khẽ kiểu "mềm rũ", thậm chí nhiều đoạn dùng sức vào nữa(âm vực rộng, khỏe và chắc do vấn đề tiết chế, như kiểu hát tốt ấy). Nói chung là thấy tiếc nhiều hơn là vì không thích.
Nhân tiện nói luôn về folder Trần Lê Quỳnh với Mùa hạ cuối cùng (Ngọc Linh, ngày xưa thích chị này chết lên chết xuống ở cái thời "Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ..." dễ thương khủng khiếp), Vẽ bằng màu tình yêu (Quang Dũng), Cô gái đến từ hôm qua(Thu Phương), Tuyết rơi mùa hè(Đoan Trang), Chân tình (Vân Trường, đến tận lúc này vẫn đang chờ đợi một giọng hát khác nữa, chưa thấy dấu hiệu nên đành chọn Vân Trường). Đáng ra sẽ có thêm Nhớ gấp ngàn lần hơn nhưng mà cha thích bài này nên nhất định sẽ không nghe nó.
Folder Văn Cao thì với Ngày mùa(1948) (Hồng Nhung)và Đàn chim Việt (Lê Dung). Qủa thật, cái folder này luôn luôn không bị del sau rất nhiều lần thay list nhạc. Đây cũng là 2 sáng tác từ thời hồi đó mà nghe nhiều, hát nhiều và nhiều khi đâm xe cũng vì mải nghển cổ lên trời nhìn chim bay từng đàn và hát Đàn chim Việt :))
List nhạc VN thời gian này vẫn 3 nhạc sĩ trên , PaK và Thủy Triều Đỏ thì vẫn. Thay đổi tí ở Bát nháo vn thôi.
Ngoài lãnh thổ thì đang phê như tê tê với Alias soundtrack từ season 1...5. Ngày xưa thích Delicate, More than words can say, Never grow old, My skin, và 1 bản metal nữa mà bây giờ tìm không có thấy. Không biết nó bò lạc ở đâu?
Các folder khác không thay đổi mấy, Bát nháo có thêm 1 ít không đáng kể. Damien Rice thì thêm tí tị tì ti :))
Có điều là chỉ muốn tìm 1 ca khúc của David Bowie mà mỏi mắt không ra, không nhớ được đến 1 câu hát để mà search, chỉ rất thích giai điệu. Chả nhẽ phải nghe từng ấy ca khúc của ông này ư? Tất cả là tại cái PC tầng 5 nằm chết dí một góc :( từ rất rất lâu rồi. Mình đoán là giọng ca của David Bowie, nhưng nếu nhầm thì tính sao ta?
Alabama song có 3 lựa chọn với 3 cái rất hay hay khác nhau. Đó là The Doors, David Bowie và Marilyn Manson. Cứ thử đi. Ha!
Lovin' You thì hãy thử với giọng hát chim hót Minnie Riperton (1973 nếu mình nhớ không nhầm) và Emi Fujita. Ngày xưa, sáng sáng cứ chạy ra chạy vào nhà tắm mình nghe bản 1973 và bị em Bư kêu la quá trời :)). Tất nhiên là Emi vẫn có một folder riêng hehe
Dài văn dòng và mở ngoặc quá nhiều phát :))
+/ Cái này là nói vu vơ.
Chuyện đi sàn, lắc, bay... Biết rồi. Biết cả rồi. Qúa khứ thì quan tâm để làm gì. Tận hưởng hiện tại đi. Mà cũng nói rồi, vào mấy chỗ ấy thì chẳng nên đánh giá này nọ, cái chính là quyết định làm gì khi trong ấy và khi từ ấy ra. Thế mới có chuyện để nói. Thế nhé! Hết! Mất cả hứng!
+/ Tại sao lại dùng "phụ khoa" nhỉ? Nếu xét về mặt y học thì dịch là "sản khoa" hợp logic hơn. Hoặc ít ra thì cứ tù mù "sản phụ khoa" có khi vẫn ổn hơn là "phụ khoa". Không biết!
+/ Fun fun

Qùa năm mới của chàng ngốc nhưng không tình si :))

Ngày đầu làm kinh tế nhá! Từ cái thủa căm xe rẻ như...như gì không biết nữa :))

Một trong những cách kiềm chế núi lửa chuẩn bị phun trào trong bạn. (theo bác sĩ NTCường với câu nói nổi tiếng:"Đồng ý cưới thì về, không thì đừng lằng nhằng. Đi viết chính tả đi" và dù sao cũng không biết anh đang ở cái xó xỉnh nào nữa?)
Cái này viết ở bàn cuối hội trường A, ghế đẩu cập kênh năm 2006. Bên cạnh là Ú òa và Vợ yêu. Trên bục giảng cô giáo Mai đang say sưa với Điều dưỡng Nhi :)

Bước vào khoa Nhi sẽ thấy ngay một chỗ dành riêng cho nít ranh chơi đủ mọi trò. Thiết kế và xây dựng khá nhộn (giờ, không biết có còn đẹp như dạo mình ở đấy hay không? Người mình ý thức "lênh khênh" lắm mà). Cái này vẽ theo các hình vẽ trên tường.

Năm 2003, bác Liên thì cứ giảng di truyền chéo. Học sinh Tú thì cứ khủng long ăn cỏ và ăn thịt :))
Không dọn giá sách thì không tìm được những cái vớ vẩn này :)