Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

30.3.26

thế vai huzun



Istanbul: Hồi ức và thành phố, sau 16 năm vẫn là quyển tôi thích nhất của Pamuk. Phân nửa đó là tự truyện, nửa kia là tiểu luận về Istanbul - chính xác hơn, đó là cái nhìn của một đứa trẻ về Istanbul. Những suy ngẫm về hình ảnh, phong cảnh, sự sôi nổi của một thành phố trong cách cảm nhận của một đứa trẻ về thành phố đó [lúc nào nghĩ tới Istanbul của Pamuk, tôi cũng nghĩ đến hình ảnh mờ khói quá trình từ cậu bé thành chàng trai trẻ..., cô đơn nhìn qua một cái khung, cái nhìn xuyên ra vịnh Bosphorus với những chuyến phà] và tự truyện của nó

câu cuối của Istanbul "tôi không muốn là một hoạ sĩ, tôi muốn trở thành nhà văn", không lời giải thích nào cụ thể; nhưng Istanbul: Hồi ức và thành phố, gần như có thể nói rõ ràng tất cả. Tại những chương cuối của Istanbul, có thể nghĩ, nếu Pamuk chỉ viết những tiểu thuyết tình cảm trên phông văn hoá Thổ Nhĩ Kỳ, hay điển hình Istanbullu, thay vì những tiểu thuyết đậm màu lịch sử, nỗi buồn tiếc nuối đế chế Ottoman biến mất, sự phức tạp chính trị sắc tộc... cũng không khiến người đọc ngạc nhiên. Có một khung cảnh ngay mấy chương mở màn Istanbul, Pamuk mô tả bài trí phòng khách chung theo phong cách Tây phương trong dinh thự gia đình [mấy chục năm sau, hình như 50, Orhan về sống và viết tại đây, ngôi nhà, nơi được xem như trung tâm của một thế giới trong tâm tưởng của ông - như một lối thoát theo cả nghĩa bi quan và tích cực; nên tôi là người đọc, tôi cũng ám ảnh vị thế của ngôi nhà này gắn với vịnh Bosphorus của Istanbul và Orhan], nơi những ảnh được đóng khung, những món đồ như kỉ niệm, và các dịp đặc biệt, mọi người ở trong không gian đó, ăn uống chuyện trò ngắm nhìn chúng... trong con mắt của một nhà văn diễn giải cái nhìn của mình khi là một đứa trẻ, nơi đó chính là bảo tàng, nơi cuộc sống diễn ra với các nan đề, ta lấy các khoảnh khắc đặc biệt đóng khung nó, làm đông lạnh nó thì ta đang thách đố cái chết, sự lão hoá, bước đi của thời gian, hay ta đang [một lần nữa] quy phục trước nó - và, điều ấy khiến cậu bé Orhan khác [Orhan hồi bé có trò chơi biến mất, mở 2 cánh tủ gương ở bàn trang điểm của mẹ và thấy hàng loạt thằng Orhan khác cử động rung rinh theo Orhan mình và khi viết đến đoạn này, hẳn Orhan nhà văn cũng đang cố tóm lấy một thằng Orhan] trong nhà văn Orhan chán nản bực bội; đến đây, không khỏi nghĩ đến một tiểu thuyết nhiều tình yêu nhất, thuần tuý tình yêu của Pamuk [nó có khác gì đâu khai triển mấy chương cuối mối tình đầu của Pamuk]: Bảo tàng ngây thơ - cũng như hoàn toàn có thể nghĩ Istanbul là tiểu thuyết bán tự truyện: Giải phẫu nỗi buồn

Pamuk sinh ra trong một gia đình trung lưu có truyền thống làm kỹ sư cầu đường; sự nghiệp của ông nội Pamuk có thể khiến Pamuk tự tin nói, mặc cho hết lần này đến lần khác phá tán tài sản thì bố và các chú bác của Pamuk cũng không làm thế nào cho hết số cuả cải ông nội để lại; Pamuk học kiến trúc 3 năm và nghĩ mình sẽ là một kiến trúc sư vì là người nghệ sĩ tính nhất trong gia đình, đó là giải pháp thoả mãn mọi người trong nhà, còn hơn là làm hoạ sĩ toàn thời gian, điều mà mẹ Pamuk trết khiếp; nhưng khi đang học kiến trúc, Pamuk bắt tay viết tiểu thuyết - muốn trở thành tiểu thuyết gia trước khi biết mình sẽ viết gì. Điều này hết sức tự nhiên, vì dẫu sao, chạy trời không khỏi nắng. Sinh ra với người bố coi cuộc đời là nơi để tận hưởng vui thú, thế giới là hí trường, là sân chơi, ông cũng viết cũng từng dịch Valery sang tiếng Thổ [còn Pamuk thuở bình minh, khi còn nghĩ mình sẽ là một hoạ sĩ, Pamuk dịch Graham Greene], cũng có một thư viện riêng khoảng 1500 cuốn sách - quá đủ cho một nhà văn ở một đất nước như Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng những gì viết và dịch, ông khoá nó vào một chiếc valise, từ bỏ [như sau này Pamuk có diễn từ Nobel: Cái vali của cha tôi] khi bị chế nhạo bởi tầng lớp thượng lưu mà ông là thành viên; và người mẹ của Pamuk thì quá sắc sảo, luôn biết hoặc muốn là mình biết mình muốn điều gì [sau khi xuất bản Istanbul, mối quan hệ của Pamuk và mẹ, xem như hỏng, với anh trai thì còn rất thưa thớt; hình ảnh người mẹ và anh trai xuất hiện dày đặc, thậm chí cả ở các tiểu thuyết]. Istanbul cho thấy một Pamuk cô đơn và do dự [khác với Những màu khác, rất rõ ràng, đó là kiểu nhà văn rất có dục vọng và chiến lược văn bản]

Những màu khác, cũng sau gần từng ấy năm, đến giờ tôi đã có thể thoải mái đọc phần 2: Sách và đọc sách - về việc đọc của Pamuk. Trước đây, tôi đã kiên quyết bỏ qua, vì muốn bảo toàn việc đọc của mình khi tôi chưa đọc gì mấy, đã đọc được gì đâu, tôi không muốn ai khác vấy vào; trước đây, tôi có phần ngưỡng mộ sự đọc của Pamuk, nhưng bây giờ thì không còn được như vậy; Pamuk không phải một nhà phê bình, người đọc gì cho lắm [Pamuk quan niệm mỗi ngày phải làm một liều văn chương, liều ở đây tất nhiên là cả đọc và viết, nhưng dành cho viết những 10 tiếng một ngày, đều đặn, quả là thiên lệch, với Pamuk, viết văn dỡ bỏ mọi ưu phiền] đọc Pamuk viết về các tác phẩm có phần khiến tôi thất vọng, hơi đuội so với tôi hình dung. Phần 4: Sách tôi là đời tôi, phần này bây giờ đặc biệt hay với tôi, khi đã đọc lại vài quyển của Pamuk liền nhau; nghe tác giả nói về tác phẩm của mình luôn là điều gây tò mò cho người đọc và đây chính là lúc người đọc đọc tác giả và tác giả tiết lộ với người đọc - nếu hoạt động này mặt đối mặt, cả hai vị thế này dễ gây cho nhau những cú ngã ngồi, phi vụ thế vai này cũng tréo ngoe như 2 nhân vật trong Pháo đài trắng thôi. Ta hoàn toàn không nghĩ ý định và chiến lược văn bản của tác giả nhằm những điều ấy; cũng như tác giả vẽ bức tranh bằng văn bản không thể ngờ những người đón nhận chúng lại cảm và hiểu theo các hướng nằm ngoài, xa tít khỏi mục tiêu người sáng tạo nhắm đến [vẫn một câu cũ, các tác giả hay nói, chỉ mong mình trết đi để tác phẩm sống đời riêng nó và, biết đâu, để không còn phải nói phải lý đến cái mình viết ra :)]
[nếu cứ chăm chăm, nhất định muốn đọc người khác viết gì về các tiểu thuyết [việc này dở] của Pamuk, vì không biết viết gì, vì lười đọc, đọc không hiểu etc. có thể đọc luôn những bài Pamuk nói về tác phẩm trước Nobel của mình trong Những màu khác (gợi ý cho các bạn trả bài thày cô đấy, môi trường giáo dục thích việc í còn gì)]

Những màu khác tập hợp nhiều văn bản thuộc cả tiểu luận, tạp bút, truyện ngắn, những mẩu nhỏ, phỏng vấn, diễn từ, những khoảnh khắc, những ý nghĩ... như Pamuk nói Những màu khác là "một cuốn sách tạo thành từ các phân mảnh" như bản thân cuộc đời, không có ranh giới và do đó, có tính chất phân mảnh [chắc vì thế người ta thường cố gắng mang các ý nghĩa cho tác phẩm, như làm với cuộc đời :)))] mà nếu chịu khó để ý các chi tiết nhỏ, sẽ nhìn ra những cái Pamuk đọc nhiều hơn chính các bài trong phần liên quan đến sách và đọc sách của Pamuk. Ta có thể đóng vai như Orhan trong Kar đi theo lộ trình của nhà thơ Ka - một kiểu thế vai, tưởng tượng tất tật những chi tiết tạo nên bầu không khí văn chương này, thành hiện hữu

bài viết tôi thích nhất trong Những màu khác, lại không phải series viết về Dostoievski của tôi, hay series về các tác giả tôi cũng đọc... mà đó là 2 bài Pamuk viết về bố của ông, chương 2: Cha tôi [viết ngay sau khi bố của Pamuk qua đời] và diễn từ Nobel cuối sách: Cái vali của cha tôi - bố của Pamuk là một người đàn ông, tôi nhìn theo con mắt thích các mẫu nhân vật tiểu thuyết, tôi thích ông ấy, còn mẹ Pamuk tôi thấy mẫu nhân vật ấy thông dụng quá, không còn sức hút với tôi [Istanbul được Pamuk đề tặng cha, Gunduz Pamuk; ông mất 12/2002, khoảng năm 2000 Gunduz đưa cho con trai cái valise đen nhỏ đựng những gì ông viết, dịch khi trẻ và khi Pamuk hoàn thành tiểu thuyết đầu tay, chính ông Gunduz đã tiên đoán một ngày nào đó Orhan của ông sẽ thành pasha, sẽ giành giải thưởng]

tình trạng mơ hồ mà không khí những dòng tự truyện trong Istanbul và Những màu khác mang đến, có thể gọi tên là nỗi buồn theo từ của người Thổ Nhĩ Kỳ: huzun - nỗi buồn mang tính cộng đồng [chương 10 của Istanbul là một chương với riêng huzun]; nó không mang tính phân minh rõ ràng, mà che mờ, huzun làm tầm nhìn nhoà đi, như hơi nước nóng bốc lên làm nhoà mặt kính, ta viết và vẽ lên mặt kính đọng hơi, huzun tan ra và ta cảm thấy thoải mái, rồi lấy tay xoá bỏ tất cả, ta nhìn ra bên ngoài cửa kính. Cái nhìn, bản thân cũng mang huzun của riêng nó, nỗi buồn mà Istanbul ôm lấy như là số phận [huzun này hao hao một hình thức của nỗi buồn "buồn thiu" tristesse - thuộc quan sát của một người đứng bên ngoài, của một người Tây phương cảm thấy khi anh ta nhìn vùng nhiệt đới, trong Nhiệt đới buồn của Levi-Strauss] - "Cái đẹp của một phong cảnh nằm ở trong nỗi buồn của nó"

23.3.26

kar



1992, Ka trở về Thổ Nhĩ Kỳ sau 12 năm lưu vong tị nạn chính trị ở Đức. Tuyết - kar, bắt đầu rơi khi Ka đến thành phố biên giới Kars và chẳng mấy chốc, tất tật các con đường ra khỏi thành phố đều bị chặn vì đợt tuyết lớn, thành phố như bị cắt lìa khỏi thế giới bên ngoài; tại đây Ka gặp lại Ipek - người mà ông từng có tình cảm, và kẹt giữa sân khấu các màn kịch: chính trị tôn giáo, bạo động đảo chính, thảm kịch tự sát của các cô gái trẻ nhằm bảo vệ tấm khăn trùm đầu, bi kịch tình ái của hai chị em Ipek...

suốt 16-17 năm qua, tôi vẫn nghĩ Tuyết là tiểu thuyết đơn thuần của Pamuk tôi thích nhất, dù mỗi khi nói điều này, tôi đều chỉ mang máng nhớ về một người đàn ông, nhà thơ, có vẻ già, cô độc, mong chờ hạnh phúc và cũng sợ hạnh phúc, trở lại quê hương Thổ Nhĩ Kỳ trong buổi rối ren như nó vẫn thế, đi lang thang dưới trời tuyết rồi trở về phòng khách sạn đứng nhìn tuyết rơi qua cửa sổ nghĩ về những chuyện mình bị kéo vào, rồi chuyện tình ái thế nào đấy [tôi luôn thấy các nhân vật nam của Pamuk trong chuyện tình ái có phần ngây ngẫn]... cuối cùng thì nằm trong danh sách thủ tiêu của nhóm hoạt động Hồi giáo, đương nhiên chết, không có chuyện cái chết ấy thoát trượt được [tôi cũng hay nghĩ Pamuk rơi vào cảnh như Ka, sau này đọc phỏng vấn Pamuk, đúng là các nhóm hoạt động Hồi giáo có vời đến Pamuk và, Pamuk tởn]

nhưng lần này đọc lại, là vừa đọc dứt Tên tôi là Đỏ xong, thế là thấy ngay phô chênh. Nhất là nửa đầu Tuyết, cảm giác rất khó chịu vì người kể chuyện gián tiếp - chênh vênh, rõ ràng anh ta ở đây - câu chuyện ngay trong điểm nhìn của anh ta, mà cũng rất rõ ràng, anh ta đang kể một câu chuyện anh ta lờ mờ chưa xác quyết; không phải mọi thứ trong màn sương mà dưới trời tuyết lớn, loá của màu tuyết và con mắt nhìn bỏng lạnh. Đến nửa sau, người kể chuyện gián tiếp - Orhan Bey xuất hiện [lại là Orhan, trong mở đầu Istanbul - Hồi ức và thành phố, ta sẽ bắt gặp Orhan Pamuk nói về một Orhan khác - những Orhan trong Đỏ trong Tuyết... chẳng hạn vậy :)], trong vai trò bạn của Ka, lúc này Ka đã bị ám sát, Orhan đến Đức rồi trở lại Kars lần theo quá trình sáng tác tập thơ Tuyết của Ka để hiểu bông tuyết bố cục tập thơ và các sự kiện, hoàn cảnh sáng tác, sự kiện gì xảy ra thời khắc cuối Ka ở Kars, cái chết của Ka vài năm sau đó, những lá thư viết cho Ipek không gửi...

không cần phải đi đến hết Tuyết tôi mới hiểu tại sao tôi từng thích nó nhất; đơn giản thôi mà, khi ấy tôi trẻ, tôi thích những gì cầm nắm rõ như tay tôi cảm nhận nó, mắt tôi thấy nó hiện hữu... nó nhiều tình tiết, rõ mồn một tôi đọc hiểu bằng con mắt đơn thuần của người đương đại đọc một câu chuyện mang tính thời sự. Tuyết quá giống một bộ phim điện ảnh, giải trí mà không quá sáo rỗng, vừa thị hiếu

Tuyết, được dịch từ bản tiếng Đức, có tham khảo bản tiếng Anh. NN giai đoạn này ác thật, Nobel réo Pamuk 2006 thì 2007 đã có Đỏ, 2008 cả Pháo đài Trắng cả Tuyết, 2010 tiếp tục Istanbul bản dịch tuyệt vời... Dã man thật


21.3.26

song tinh vong thân



16-17 năm trước đọc trầy trật mãi Tên tôi là Đỏ [gọi là Đỏ đi]. Vài năm sau đó, có một thời gian chơi trong hội thích truyện trinh thám, Tên tôi là Đỏ cũng nằm trong một vài bài thảo luận sách của hội; nhìn nhận Đỏ là tiểu thuyết trinh thám thì tiếp cận được nhiều đối tượng đọc hơn; còn nếu chỉ nghĩ nó là tiểu thuyết lịch sử và lịch sử hội hoạ Thổ Nhĩ Kỳ [bối cảnh của Đỏ là Thổ Nhĩ Kỳ thế kỷ 16; trước khi trở thành nhà văn, Pamuk học kiến trúc; anh trai của Pamuk là nhà sử học, giảng dạy lịch sử ở Istanbul và trong Đỏ, nhân vật Shekure - con gái của người chịu trách nhiệm làm ra quyển sách theo lệnh không chính thức của vua, một quyển sách theo lối Tây phương (lại là làm ra quyển sách, như Pháo đài Trắng :p); có 2 con trai tên Shevket và Orhan; 3 cái tên ứng với tên của mẹ tác giả, anh trai và tác giả], nghe đã thấy buồn ngủ [đọc Pháo đài Trắng nghĩ đến Italo Calvino; còn Tên tôi là Đỏ thì nghĩ đến Umberto Eco, vì khô như ngói và, vì buồn ngủ :p]

giờ đây đọc lại, cũng vẫn buồn ngủ như xưa, nhưng thấy nó hay hơn, có thể lúc này có đảo chiều lớn [phải đọc lại mấy quyển kia mới khẳng định theo hướng cá nhân được], cho Tên tôi là Đỏ là tiểu thuyết đáng đọc nhất của Pamuk [Pamuk viết Đỏ trong 2 giai đoạn 1990-1992 và 1994-1998, trước khi bị giải Nobel réo tên cả 10-15 năm, chỉ từng ấy thời gian nhưng khoảng cách là thế kỷ :)]. Tiểu thuyết viết dưới dạng tự sự, mỗi chương là một nhân vật đứng "tôi" tuần tự theo tiến trình thời gian sự kiện thay phiên nhau kể câu chuyện theo con mắt nhìn của mình, vì thế nó cho phép độc giả biết gần như ngay từ đầu thủ phạm gây ra 2 cái chết, cách thức động cơ... Với lựa chọn viết cho tất cả các nhân vật đều được đứng ở vị trí tự sự "tôi" ngang nhau, tất tật các nhân vật nhìn ngang nhau, như cách vẽ của các bậc thày xưa ở Thổ Nhĩ Kỳ, không theo luật phối cảnh, vật ở gần hay xa đều giữ nguyên vai trò, không thay đổi theo tầm nhìn gần hay xa [giới luật Hồi giáo không cho thờ ngẫu tượng, chỉ Thượng Đế mới có quyền năng sáng tạo, nên "vẽ là nhớ lại", tranh vẽ chỉ minh hoạ theo luật như vậy, và thường vẽ nhỏ ở lề sách, những người vẽ các tranh này theo đó gọi là nhà tiểu hoạ] - người sáng tạo văn bản như người vẽ tranh theo cái nhìn "từ một đỉnh tháp" giống như cách nhìn thế giới của Thượng Đế "nhìn từ trên cao"... chính điều này tạo điểm nhấn ấn tượng cho Tên tôi là Đỏ, khác hẳn, vị thế riêng với những tiểu thuyết khác của Pamuk, truyện là chuyện lồng trong lớp lớp các câu chuyện song hành chồng lấn nhau, để đến câu cuối cùng tiểu thuyết, chương do nhân vật Shekure đứng "tôi", bà nói: đừng để Orhan [đứa con trai thứ, bé bỏng của bà] lừa [...] để có được một câu chuyện thuyết phục và thú vị thì không có lời dối trá nào mà Orhan không dám nói ra

có một chi tiết rất hay, khoảng chương 4x khi 3 nhà tiểu hoạ vẽ ngựa, vẽ gì cũng là tự hoạ, người làm sao của bào hao/chiêm bao làm vậy: 1 người khi vẽ ngựa tuyệt mỹ, họ trở thành chính con ngựa tuyệt mỹ đó; 1 người khi vẽ ngựa tuyệt mỹ, họ trở nên bậc thầy vĩ đại trong môn vẽ ngựa kiểu cổ; và, 1 người vẽ ngựa tuyệt mỹ thì y nguyên tôi là chính tôi, chẳng có gì hơn... 

người nghệ sĩ nếu sống, suy nghĩ và sáng tạo như các thế lực chi phối, như xã hội đã suy nghĩ và làm việc thì người nghệ sĩ cũng mất dần và không còn khả năng sống, tư duy như con người nghệ thuật của họ "vẽ mà không sợ hãi". Thế là vong thân, không còn là mình, sống và chiều chuộng thứ cảm năng không phải của mình là mình, lạc bước vào những mê cung mờ mịt không làm sao nhận diện, không còn hiểu mình là ai, không còn tin vào mình trong cả hoạt động sáng tạo lẫn đời sống con người ngoài nghệ thuật. Hai cái chết trong Đỏ là hiện thân của 2 phía, kẻ tin vào nghệ thuật mình tham vọng đeo đuổi vươn tới và kẻ tin vào nghệ thuật của người khác nghĩ, hay cách nghĩ mà xã hội thừa nhận [họ chọn tiếp tục thế nào, tiếp tục chiều chuộng thị hiếu, tiếp tục sống mà lờ đi điều họ tin, hay, tự chọc mù con mắt nhìn của mình, thứ nhất để bảo toàn, thứ hai để từ chối hiện hữu, ngay cả khi đó là sự hiện hữu của sắc đỏ, của dục vọng đam mê mâu thuẫn báng bổ..., của một quyển sách]. Một hình ảnh đẹp về kiếp vong thân - số phận chung của loài người làm người, ở cả hai phía dịch chuyển hay không - đi hay không đi - giữ nguyên hay hoà lẫn, dục vọng hay thờ ơ..., cho dẫu Đông và Tây đều thuộc về Thượng Đế

ps. đọc lại mới để ý, Pháo đài Trắng dịch từ tiếng Nga, Tên tôi là Đỏ dịch từ tiếng Anh

6.3.26

the naked eye



"thị lực cũng giống như một kẽ nứt vậy. Không phải thông qua cái kẽ nứt đó ta có thể nhìn thấy được, mà nó chỉ đơn thuần là một kẽ nứt thôi. Vì vậy nói đúng ra nó không thể thấy được gì cả. Mắt không thấy được thực ra cũng là một cái hay"

rất nhiều thứ không thể nắm bắt bằng thị giác, làm sao có thể nhìn đúng về thế giới theo cách ấy. Cũng như nhân vật tôi - một cô gái miền Nam Việt Nam sinh năm 1972, thông thạo tiếng Nga [sau này tôi mới biết Yoko Tawada từng học chuyên ngành văn chương Nga], đáp máy bay xuống Berlin Đức rồi "bị bắt cóc" tới Bochum Đức, rồi nhảy tàu lộn tới Paris... sự dịch chuyển qua các giới tuyến, không chỉ địa lý và không ở đâu, cô ấy có thể nói ngôn ngữ cô ấy có thể dùng và không ở đâu, người ta nói với cô ấy ngôn ngữ mà cô ấy có thể hiểu; nhưng khi xem một bộ phim do thích diễn viên Catherine Deneuve [cả tiểu thuyết 12 chương, mỗi chương gắn với một bộ phim do diễn viên này đóng, nhân vật tôi xem đi xem lại nhiều lần các phim] cô ấy thấy rằng, mình hiểu nhân vật, hiểu tình tiết trong phim chính bởi mình đã không hiểu thoại, ngôn ngữ mà các diễn viên dùng [đây gần như là điều hiển nhiên của nghệ thuật, nó luôn có thể làm người ta hiểu phần nào ngôn ngữ mà nó truyền đạt thông qua loại hình nghệ thuật nó chọn (ngôn ngữ điện ảnh chẳng hạn)]; trong khi nhân vật tôi này, gần như khước từ việc học ngôn ngữ trên mỗi mảnh đất mình lưu lạc, chi tiết cô ấy tìm cách dừng đoàn tàu, giả như để cứu một người phụ nữ tự tử, cô ấy khôi hài, đại ý: vậy là để cứu người phụ nữ này, tôi cần phải chuyển ngôn ngữ

Mắt trần được viết ban đầu bằng tiếng Đức, rồi mới bằng tiếng Nhật. Bản dịch Mắt trần trong tiếng Việt, xuất bản 2011, dịch từ nguyên tác tiếng Nhật, có tham khảo bản tiếng Anh dịch từ nguyên tác tiếng Đức [bản tiếng Việt biên tập không tốt lắm]; năm ấy tôi đọc Mắt trần, như sau này tìm lại ghi chép trên blogspot, tôi cứ nghệt ra, hồi đó tôi đã không cảm thấy đây là văn chương Nhật, đây là cái gì thuộc dòng máu lai; đến gần đây, sau khi đã đọc truyện ngắn Bản nguyên, Chàng chó và [lại lần nữa, đúng như 15 năm trước tôi từng nghĩ, chắc tôi phải đọc nhiều hơn 1 lần] Mắt trần thì tôi bắt đầu hiểu cảm giác của tôi ngày xưa. Văn của Tawada cho tôi không khí của một thế giới ai cũng có thể trở thành người nhập cư - người nước ngoài, tại chính nơi người ta đang có một hiện thực, người dịch chuyển qua những kỳ lạ của ngôn ngữ, của hiện thực và những tưởng tượng qua kẽ nứt; hiện thực mang dáng vẻ hư thực đan vào nhau đến phi lý ấy [đến Mắt trần thì tôi nghĩ đến Kafka, chứ không như Bản nguyên tôi nghĩ đến Bruno Schulz] - không ở đây, không ở đó, không ở đâu cả - người lạ với ngôn ngữ đang trên đường tìm kiếm [ngôn ngữ đang trên đường tìm kiếm, điều này sẽ gặp lại ở một quyển của Tawada mới xuất hiện trong tiếng Việt: Rải rác khắp nơi trên mặt đất; thoạt đầu, nó làm tôi nghĩ đến Kết tinh thầm lặng, của một Yoko khác tôi quan tâm, Yoko Ogawa], một ngôn ngữ nhìn từ góc độ của người nói một ngôn ngữ khác vừa như nhân tạo vừa như gì đó rất kỳ diệu [ví dụ, khi tìm Mắt trần trong tiếng Đức, tôi biết nó chắc chắn là the naked eye trong tiếng Anh, vậy thì tiếng Đức nó có thể trông như thế nào, rất nhanh chóng tôi đoán nó là das nackte auge, chỉ bởi thấy nake và nack nhang nhác, nhưng khi tìm nó trong tiếng Nhật thì... không làm sao mà đoán cho nổi, tiếng Nhật với mẫu tự, như từng xuất hiện trong Bản nguyên, là ngõ cụt với tôi, mà nếu có phiên ra abc thì tôi cũng mù tịt. Tôi từng hỏi con bé cháu mới học tiếng Nhật, học tiếng Nhật thấy thế nào, nó nói vài ba câu cơ bản trong mấy tháng qua nó học với tôi, tôi bảo stop, dù cho có nói sai hay bịa ra, tôi cũng chịu, không cần tiếp tục thêm nữa :)))]

đến giờ tôi vẫn nghệt ra với ý nghĩ năm xưa "dòng máu lai", gì chứ, một nhà văn Nhật viết bằng cả tiếng Nhật và tiếng Đức, lại viết tiểu thuyết có nhân vật chính là cô gái Việt Nam [một người đọc Việt Nam là tôi, hiển nhiên nhận ra, đây là một nhà văn nước ngoài viết về người Việt Nam] mà đến cuối cùng không ai biết tên thật của cô ấy là gì [chỉ biết cô ấy người miền Nam Việt Nam, Sài Gòn, tp. HCM], cô ta tất nhiên nói tiếng Việt, thông thạo tiếng Nga, lưu lạc ở Bochum Đức trong khi lòng hướng đến Berlin Đức, rồi lại Paris Pháp, suýt chút nữa thì sang Thái Lan làm đám cưới để hợp thức hoá giấy tờ..., rồi chân vẫn thọc trong đôi giày cũ, trong những bộ phim của quá khứ thì bỗng, bằng một cây kim đồng hồ, chọc thủng mắt mình; từ đấy chuyển từ ngôn ngữ qua thị lực - kẽ nứt, qua điện ảnh thành ngôn ngữ của những ngón tay, tiếng gõ vào lòng bàn tay. Lúc này, khuôn mặt, hình ảnh căn cước, ảnh dán trong hộ chiếu... không còn nghĩa lý gì nữa rồi. Xuyên các giới tuyến, đường biên, biên độ thị lực, ngôn ngữ... ở đâu đó, một chỗ đứng đúng, mỗi người có thể quan sát và trình diễn thế giới mình biết bằng nhiều điểm nhìn, chỉ từ một lỗ khoá, hay, một kẽ nứt; mở ra khả thể, xoá nhoà các ranh giới, giao thoa các thế giới