Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

7.4.26

ĐTV

 


đọc Đỗ Thúc Vịnh là tình cờ; anh bạn sách tiện gửi quyển tiếng Pháp của Italo Calvino để cùng vừa tra từ vừa đối chiếu với bản dịch "bồi" cho Aventures, rồi gửi kèm mấy số vhnn dịch tiểu luận của Italo Calvino, thế nào lại ấn tiếp mấy quyển Đỗ Thúc Vịnh, nhồi thêm Ngược gió, à có quyển mình hỏi đích danh, bây giờ mới nhớ, quyển của Prosper Merimee. Vậy là lô này vào nhà từ cuối mùa thu vừa rồi, emi già ốm rồi mất, đọc trầy trật không xong, như người bụng không hẳn không đói, nhưng ăn thì không có cảm giác muốn ăn; cuối năm theo lệ, thường trả sách các bạn, nhưng không muốn trả khi chưa đọc, nên phải nhắn xin lỗi bạn trước, chán mớ đời quá mà

không biết tại sao lại ấn ĐTV cho tôi đọc. Trong 4 quyển thì thích Bóng tre xanh nhất, chắc nhiều người cũng sẽ thích như tôi, câu chuyện của nó điển hình làng quê Bắc bộ những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, thân phận con người nói chung, đặc biệt là phụ nữ, sống không được là một con người; về sau, trong Những người đang tới, nhân vật Văn viết tiểu thuyết [đáng nên nói ở Mùa ảo ảnh, nhưng trong một đoạn viết hơi vụng ở Những người đang tới, ĐTV mới nhét vào qua mảnh hồi tưởng của nhân vật], một trong số đó có thể chính là Bóng tre xanh; Hường đọc chúng và diễn giải nó theo con mắt cùng thân phận đàn bà, dẫu Văn từ chối cái nhìn ấy, nhưng sau đó, cái nhìn táo bạo của Hường đã trỏ đến cùng điều khiến Văn sững người: một xã hội như vậy, lớp có tri thức đã làm những gì để xã hội khác đi, thái độ của lớp này là như thế nào

khi chuyển sang đọc Dì Mơ, thì ngay từ đầu đã biết đây là Mơ trong Bóng tre xanh của những năm sau đó. Nhưng đi chỉ mấy chục trang, lấy làm khó hiểu, tại sao ĐTV lại đặt Dì Mơ là Dì Mơ vì ở đây, Mơ không phải là điểm đến, không phải là một trong các điểm đến. Bóng tre xanh và Dì Mơ nên đổi tên cho nhau; thậm chí gộp vào nhau thành Bóng tre xanh - sự yên ả của làng quê phía Nam thành, ngay trước cơn bão lớn của dân tộc; hay Bóng tre xanh thành Mơ [Mơ thôi, lúc này chưa Dì Mơ được, tên truyện một chữ tên nhân vật vốn là cái đã quen mà] còn Dì Mơ thành Bóng tre xanh

Mùa ảo ảnh và Những người đang tới là mở ngoặc dài và thành đích nhắm chính của ĐTV với nhân vật Văn - đại diện lớp thanh niên tri thức. Văn từ Hà Nội vào Saigon, Nam bộ, rồi lại trở ra Hà Nội, về phía Nam thành như tìm độ tĩnh; không ngờ từ đấy lại khiến Văn không ngừng bỏ cuộc, vào lại Saigon... cho đến ngày hay tin: quân cách mạng vào dinh Gia Long. Đây là 2 quyển điển hình những gì tôi sợ: lịch sử, "có chiến tranh"
[thôi, phải nấu cơm trưa tiếp đã, có gì tí tiếp tục]

đương




Những người đang tới là phần 4, cũng là phần cuối khép lại series Bóng tre xanh - Dì Mơ - Mùa ảo ảnh - Những người đang tới


Những người đang tới là gần 10 năm sau Mùa ảo ảnh, lúc này Văn đã gần 35. Tiếp nối vào 2 năm 1945 - 1946 Mùa ảo ảnh, câu chuyện nhấn vào các mốc 45 - 46 - 48 - 54 và tại thời điểm 55, một lớp thanh niên tiếp tục loay hoay... cho đến 63


[buồn ngủ rồi, cuối cùng cơn ngủ đã tới; tắt đèn thì tỉnh, không ngủ được; bật đèn cầm sách thì buồn ngủ; cứ như vậy cả đêm thì hết quyển sách và 3r sáng rồi... ngủ thôi]

6.4.26

so, goodbye

 


trong một cuộc phỏng vấn năm 2005, trước thời điểm Orhan Pamuk được Nobel Văn học 1 năm, khi được hỏi: Ông viết cho ai?

Pamuk nói: "khi đời mình không còn dài, anh sẽ tự hỏi câu ấy thường xuyên hơn. Tôi đã viết bảy tiểu thuyết [tính đến thời điểm cuộc phỏng vấn diễn ra]. Và tôi muốn viết thêm từng ấy cuốn nữa trước khi chết. Nhưng đời quá ngắn, sao cứ phải dành thêm cho nó? Thỉnh thoảng tôi phải ép buộc mình. Tại sao tôi làm những việc này? Tất cả chúng có nghĩa gì chứ? Trước tiên, đó chính là bản năng sống cô độc trong phòng. Thứ hai, đó là phần tính cách ganh đua rất trẻ con trong tôi luôn muốn viết một cuốn sách hay nữa. Tôi ngày càng ít tin vào sự vĩnh cửu của người viết. Chúng ta đọc rất ít các tiểu thuyết ra đời cách nay hai trăm năm. Mọi thứ thay đổi nhanh đến nỗi sách hôm nay sẽ bị quên lãng trong một trăm năm tới. Chỉ rất ít cuốn còn được tìm đọc. Hai trăm năm nữa, trong số sách thời đại này có lẽ chỉ còn năm cuốn sống sót được. Tôi có chắc mình có cuốn nào trong năm cuốn ấy không? Nhưng liệu đó có phải là ý nghĩa của việc viết văn? Tại sao ta phải bận tâm đến việc sách mình như thế nào sau hai trăm năm nữa? Tôi cứ nghĩ về những điều này và tôi tiếp tục viết. Không biết tại sao. Nhưng tôi không bao giờ dừng lại. Niềm tin rằng sách của mình sẽ có vai trò gì trong tương lai là niềm an ủi duy nhất để ta vui sống trong đời."
[đoạn dịch bài phỏng vấn trên của Phan Triều Hải trong Viết và đọc 2019: Không thể sống mà không viết; bài phỏng vấn này trước đó, 2013, đã in trong tiểu luận Những màu khác]

niềm tin... là niềm an ủi duy nhất. Tôi cũng không biết theo năm tháng, ở vai trò người đọc, những quyển sách nào còn sống sót trong nhà tôi, tức là, tôi còn đọc lại chúng, đọc lại đọc lại và đọc lại. 1 năm trước, tôi gói gọn, tôi sẽ chỉ giữ lại sách của tác giả các thế kỷ trước, sau ít nhất 2 vòng đọc có độ lùi thời gian từng vòng - họ luôn giàu sức sống và nhiều dinh dưỡng cho cơ địa tôi; thế kỷ 20, tôi đã nghĩ, có lẽ sau Thế chiến 2 độ 2-3 chục năm mà tác giả chưa viết bất cứ gì đáng, thì... thôi, tôi giữ mà làm gì, chỗ chỉ có như vậy, phải thật xứng một vị trí trong đấy. Tôi đã nghĩ thế, cũng chưa chắc rồi thế nào. Năm nay tôi phải giải quyết nhiều tác giả, một lần cho xong, không luyến tiếc và nhất là không hồ nghi nữa. Mà như thế thì, chỉ cần đọc

ps. hôm trước tôi gặp một đứa tiểu iêu, tôi mắng nó uống vừa thôi, môi nứt toác, tỳ báo động rồi, mắt thì vàng khè ra, uống ít thôi. Nó gật, bảo: thế uống nốt hôm nay thôi nhớ, mai nghỉ. Tôi đùa, thế không nghỉ đi thôi, lại còn uống nữa chắc. Rồi tôi nghĩ về thân tôi, cứ cho trung bình 3 ngày đọc 1 quyển, năm chắc 100 quyển, vị chi hết khoảng 2000 còn lại hiện nay trong nhà thì mất cỡ 20 năm, nếu không rước về thêm; 20 năm cơ á, ối giời ơi, tôi lấy đâu ra tận từng ấy năm :))) nghe mà rợn thay tú, đọc vào mắt :))))


5.4.26

khô không khốc



2 quyển này Pamuk viết hoàn toàn sau Nobel; như 5 năm trước đọc Nàng tóc đỏ, tôi đã đùa rằng, Pamuk không tránh được sức tàn phá của giải thưởng. Xa lạ trong tôi không thoát tai nạn ấy; nếu nói về liên chủ thể liên văn bản, Xa lạ trong tôi không có cửa với Tên tôi là Đỏ; cốt truyện bị lồng quá nhiều sự kiện với tham vọng vẽ bức tranh cuộc sống ở Istanbul từ 1969 đến 2012 trong mắt nhìn của nhiều nhân vật [nhờ thế, tôi mới nhớ ra đã 25 năm thảm kịch 11/9], cố lồng nên gượng gạo lê thê kéo như vô tận suốt hơn 600 trang sách khổ to [lúc đọc được khoảng 200 trang, tôi than với lão bạn là tôi cảm thấy tôi như đang xem phim Ấn Độ, dù tôi chưa xem phim Ấn bao giờ, nhưng nhìn độ dài phim truyền hình của họ, thực không hiểu phim có thể kể lê thê như thế được á]. Điều tôi thấy được nhất ở Xa lạ trong tôi là nó làm tôi tò mò về thức uống boza; lần đọc lại Pamuk này của tôi, tôi tò mò rượu raki, đến Xa lạ trong tôi thì tôi còn biết trước đó, người Thổ Nhĩ Kỳ uống boza - gạo kê lên men; và ở ấn bản đầu tiếng Thổ, Xa lạ trong tôi có bìa sách là ảnh chụp một người với gánh boza trên vai - đó là một tấm ảnh đẹp, ấn bản tiếng Việt có để hình ảnh này cuối sách

trong tương quan 2 quyển được viết sau Nobel 2006, bối cảnh diễn ra gần như cùng thời điểm, Nàng tóc đỏ dung lượng chỉ ngang 1/4 Xa lạ trong tôi, nhưng khá khẩm hơn
https://www.facebook.com/share/1CbJ7qcDaJ/?mibextid=wwXIfr


tan tác

 


Mùa ảo ảnh là quyển thứ ba đọc Đỗ Thúc Vịnh, cùng series với truyện mở màn Bóng tre xanh, nối tiếp là Dì Mơ. Mùa ảo ảnh là một mở ngoặc riêng về nhân vật Văn - xuất hiện trong Dì Mơ với ý thức về độc lập, tự do, cách mạng, chiến tranh..., chính thế, nó là văn bản nặng tâm tư của lớp trí thức năm 1945 - 1946, 2 năm biến chuyển lịch sử rộng lớn, phức tạp và quá mau lẹ khiến con người trong vòng xoáy lịch sử khó theo được hết, thấy được hết để sống được hết. Trong mùa ảo ảnh đó, những thanh niên nhiệt thành, hăng hái... rời bỏ Nam bộ, đã thấy ảo ảnh họ mang trong đầu đương lần lần tan vỡ

ở kỷ nguyên vươn mình nghĩ hoang mang và có phần may mắn vì lúc này đã trung niên, nhưng nếu ở những năm 40-50 thế kỷ trước, không biết bản thân mình sẽ mang dáng dấp con người thế nào, liệu có tiếp tục làm những chú chim vỡ tổ, tan tác, lòng mang mang mà lại không ngừng tin tưởng vào tương lai... chắc chắn là không rồi, tôi chọn trết để không phải chứng kiến những ảo ảnh lần lần tan vỡ. Thanh niên thời nào là không hoang mang - nước độc cả

2.4.26

the story

 


đọc lại Bảo tàng ngây thơ sau 11 năm. Trong mấy quyển Pamuk viết sau Nobel 2006, đây vẫn là quyển tôi thích, có thể nói nó là quyển tiểu thuyết duy nhất của Pamuk tôi nhớ được nhiều chi tiết, không hiểu tại sao lại như vậy, thậm chí hôm kia có một cảnh đọc lại thôi mà tôi còn thấy nó rõ mồn một trước mắt, cảnh trong lễ đính hôn, vô tình K. ngồi vào ghế, ở giữa 2 cô gái K. yêu, như phần Đông và phần Tây của Thổ Nhĩ Kỳ  https://www.facebook.com/share/1CbDjVzZS5/

đây là tiểu thuyết xuất hiện nhà Pamuk trong tương quan tầng lớp của họ, nhắc rõ bố của Orhan Pamuk, ông Gunduz Pamuk; và, không chỉ một Orhan. Lại cũng thêm một nhân vật chính Mr K. trong tiểu thuyết của Pamuk

lần nào nhìn thấy hoặc nghĩ đến Bảo tàng ngây thơ, tôi cũng đều hát The story của Brandi Carlile. Đọc lại nó mà tôi sống như K. thất tình 3 hôm nay; bất giác, tôi hồ nghi: mình có máu M thật hay sao :)))

30.3.26

thế vai huzun



Istanbul: Hồi ức và thành phố, sau 16 năm vẫn là quyển tôi thích nhất của Pamuk. Phân nửa đó là tự truyện, nửa kia là tiểu luận về Istanbul - chính xác hơn, đó là cái nhìn của một đứa trẻ về Istanbul. Những suy ngẫm về hình ảnh, phong cảnh, sự sôi nổi của một thành phố trong cách cảm nhận của một đứa trẻ về thành phố đó [lúc nào nghĩ tới Istanbul của Pamuk, tôi cũng nghĩ đến hình ảnh mờ khói quá trình từ cậu bé thành chàng trai trẻ..., cô đơn nhìn qua một cái khung, cái nhìn xuyên ra vịnh Bosphorus với những chuyến phà] và tự truyện của nó

câu cuối của Istanbul "tôi không muốn là một hoạ sĩ, tôi muốn trở thành nhà văn", không lời giải thích nào cụ thể; nhưng Istanbul: Hồi ức và thành phố, gần như có thể nói rõ ràng tất cả. Tại những chương cuối của Istanbul, có thể nghĩ, nếu Pamuk chỉ viết những tiểu thuyết tình cảm trên phông văn hoá Thổ Nhĩ Kỳ, hay điển hình Istanbullu, thay vì những tiểu thuyết đậm màu lịch sử, nỗi buồn tiếc nuối đế chế Ottoman biến mất, sự phức tạp chính trị sắc tộc... cũng không khiến người đọc ngạc nhiên. Có một khung cảnh ngay mấy chương mở màn Istanbul, Pamuk mô tả bài trí phòng khách chung theo phong cách Tây phương trong dinh thự gia đình [mấy chục năm sau, hình như 50, Orhan về sống và viết tại đây, ngôi nhà, nơi được xem như trung tâm của một thế giới trong tâm tưởng của ông - như một lối thoát theo cả nghĩa bi quan và tích cực; nên tôi là người đọc, tôi cũng ám ảnh vị thế của ngôi nhà này gắn với vịnh Bosphorus của Istanbul và Orhan], nơi những ảnh được đóng khung, những món đồ như kỉ niệm, và các dịp đặc biệt, mọi người ở trong không gian đó, ăn uống chuyện trò ngắm nhìn chúng... trong con mắt của một nhà văn diễn giải cái nhìn của mình khi là một đứa trẻ, nơi đó chính là bảo tàng, nơi cuộc sống diễn ra với các nan đề, ta lấy các khoảnh khắc đặc biệt đóng khung nó, làm đông lạnh nó thì ta đang thách đố cái chết, sự lão hoá, bước đi của thời gian, hay ta đang [một lần nữa] quy phục trước nó - và, điều ấy khiến cậu bé Orhan khác [Orhan hồi bé có trò chơi biến mất, mở 2 cánh tủ gương ở bàn trang điểm của mẹ và thấy hàng loạt thằng Orhan khác cử động rung rinh theo Orhan mình và khi viết đến đoạn này, hẳn Orhan nhà văn cũng đang cố tóm lấy một thằng Orhan] trong nhà văn Orhan chán nản bực bội; đến đây, không khỏi nghĩ đến một tiểu thuyết nhiều tình yêu nhất, thuần tuý tình yêu của Pamuk [nó có khác gì đâu khai triển mấy chương cuối mối tình đầu của Pamuk]: Bảo tàng ngây thơ - cũng như hoàn toàn có thể nghĩ Istanbul là tiểu thuyết bán tự truyện: Giải phẫu nỗi buồn

Pamuk sinh ra trong một gia đình trung lưu có truyền thống làm kỹ sư cầu đường; sự nghiệp của ông nội Pamuk có thể khiến Pamuk tự tin nói, mặc cho hết lần này đến lần khác phá tán tài sản thì bố và các chú bác của Pamuk cũng không làm thế nào cho hết số cuả cải ông nội để lại; Pamuk học kiến trúc 3 năm và nghĩ mình sẽ là một kiến trúc sư vì là người nghệ sĩ tính nhất trong gia đình, đó là giải pháp thoả mãn mọi người trong nhà, còn hơn là làm hoạ sĩ toàn thời gian, điều mà mẹ Pamuk trết khiếp; nhưng khi đang học kiến trúc, Pamuk bắt tay viết tiểu thuyết - muốn trở thành tiểu thuyết gia trước khi biết mình sẽ viết gì. Điều này hết sức tự nhiên, vì dẫu sao, chạy trời không khỏi nắng. Sinh ra với người bố coi cuộc đời là nơi để tận hưởng vui thú, thế giới là hí trường, là sân chơi, ông cũng viết cũng từng dịch Valery sang tiếng Thổ [còn Pamuk thuở bình minh, khi còn nghĩ mình sẽ là một hoạ sĩ, Pamuk dịch Graham Greene], cũng có một thư viện riêng khoảng 1500 cuốn sách - quá đủ cho một nhà văn ở một đất nước như Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng những gì viết và dịch, ông khoá nó vào một chiếc valise, từ bỏ [như sau này Pamuk có diễn từ Nobel: Cái vali của cha tôi] khi bị chế nhạo bởi tầng lớp thượng lưu mà ông là thành viên; và người mẹ của Pamuk thì quá sắc sảo, luôn biết hoặc muốn là mình biết mình muốn điều gì [sau khi xuất bản Istanbul, mối quan hệ của Pamuk và mẹ, xem như hỏng, với anh trai thì còn rất thưa thớt; hình ảnh người mẹ và anh trai xuất hiện dày đặc, thậm chí cả ở các tiểu thuyết]. Istanbul cho thấy một Pamuk cô đơn và do dự [khác với Những màu khác, rất rõ ràng, đó là kiểu nhà văn rất có dục vọng và chiến lược văn bản]

Những màu khác, cũng sau gần từng ấy năm, đến giờ tôi đã có thể thoải mái đọc phần 2: Sách và đọc sách - về việc đọc của Pamuk. Trước đây, tôi đã kiên quyết bỏ qua, vì muốn bảo toàn việc đọc của mình khi tôi chưa đọc gì mấy, đã đọc được gì đâu, tôi không muốn ai khác vấy vào; trước đây, tôi có phần ngưỡng mộ sự đọc của Pamuk, nhưng bây giờ thì không còn được như vậy; Pamuk không phải một nhà phê bình, người đọc gì cho lắm [Pamuk quan niệm mỗi ngày phải làm một liều văn chương, liều ở đây tất nhiên là cả đọc và viết, nhưng dành cho viết những 10 tiếng một ngày, đều đặn, quả là thiên lệch, với Pamuk, viết văn dỡ bỏ mọi ưu phiền] đọc Pamuk viết về các tác phẩm có phần khiến tôi thất vọng, hơi đuội so với tôi hình dung. Phần 4: Sách tôi là đời tôi, phần này bây giờ đặc biệt hay với tôi, khi đã đọc lại vài quyển của Pamuk liền nhau; nghe tác giả nói về tác phẩm của mình luôn là điều gây tò mò cho người đọc và đây chính là lúc người đọc đọc tác giả và tác giả tiết lộ với người đọc - nếu hoạt động này mặt đối mặt, cả hai vị thế này dễ gây cho nhau những cú ngã ngồi, phi vụ thế vai này cũng tréo ngoe như 2 nhân vật trong Pháo đài trắng thôi. Ta hoàn toàn không nghĩ ý định và chiến lược văn bản của tác giả nhằm những điều ấy; cũng như tác giả vẽ bức tranh bằng văn bản không thể ngờ những người đón nhận chúng lại cảm và hiểu theo các hướng nằm ngoài, xa tít khỏi mục tiêu người sáng tạo nhắm đến [vẫn một câu cũ, các tác giả hay nói, chỉ mong mình trết đi để tác phẩm sống đời riêng nó và, biết đâu, để không còn phải nói phải lý đến cái mình viết ra :)]
[nếu cứ chăm chăm, nhất định muốn đọc người khác viết gì về các tiểu thuyết [việc này dở] của Pamuk, vì không biết viết gì, vì lười đọc, đọc không hiểu etc. có thể đọc luôn những bài Pamuk nói về tác phẩm trước Nobel của mình trong Những màu khác (gợi ý cho các bạn trả bài thày cô đấy, môi trường giáo dục thích việc í còn gì)]

Những màu khác tập hợp nhiều văn bản thuộc cả tiểu luận, tạp bút, truyện ngắn, những mẩu nhỏ, phỏng vấn, diễn từ, những khoảnh khắc, những ý nghĩ... như Pamuk nói Những màu khác là "một cuốn sách tạo thành từ các phân mảnh" như bản thân cuộc đời, không có ranh giới và do đó, có tính chất phân mảnh [chắc vì thế người ta thường cố gắng mang các ý nghĩa cho tác phẩm, như làm với cuộc đời :)))] mà nếu chịu khó để ý các chi tiết nhỏ, sẽ nhìn ra những cái Pamuk đọc nhiều hơn chính các bài trong phần liên quan đến sách và đọc sách của Pamuk. Ta có thể đóng vai như Orhan trong Kar đi theo lộ trình của nhà thơ Ka - một kiểu thế vai, tưởng tượng tất tật những chi tiết tạo nên bầu không khí văn chương này, thành hiện hữu

bài viết tôi thích nhất trong Những màu khác, lại không phải series viết về Dostoievski của tôi, hay series về các tác giả tôi cũng đọc... mà đó là 2 bài Pamuk viết về bố của ông, chương 2: Cha tôi [viết ngay sau khi bố của Pamuk qua đời] và diễn từ Nobel cuối sách: Cái vali của cha tôi - bố của Pamuk là một người đàn ông, tôi nhìn theo con mắt thích các mẫu nhân vật tiểu thuyết, tôi thích ông ấy, còn mẹ Pamuk tôi thấy mẫu nhân vật ấy thông dụng quá, không còn sức hút với tôi [Istanbul được Pamuk đề tặng cha, Gunduz Pamuk; ông mất 12/2002, khoảng năm 2000 Gunduz đưa cho con trai cái valise đen nhỏ đựng những gì ông viết, dịch khi trẻ và khi Pamuk hoàn thành tiểu thuyết đầu tay, chính ông Gunduz đã tiên đoán một ngày nào đó Orhan của ông sẽ thành pasha, sẽ giành giải thưởng]

tình trạng mơ hồ mà không khí những dòng tự truyện trong Istanbul và Những màu khác mang đến, có thể gọi tên là nỗi buồn theo từ của người Thổ Nhĩ Kỳ: huzun - nỗi buồn mang tính cộng đồng [chương 10 của Istanbul là một chương với riêng huzun]; nó không mang tính phân minh rõ ràng, mà che mờ, huzun làm tầm nhìn nhoà đi, như hơi nước nóng bốc lên làm nhoà mặt kính, ta viết và vẽ lên mặt kính đọng hơi, huzun tan ra và ta cảm thấy thoải mái, rồi lấy tay xoá bỏ tất cả, ta nhìn ra bên ngoài cửa kính. Cái nhìn, bản thân cũng mang huzun của riêng nó, nỗi buồn mà Istanbul ôm lấy như là số phận [huzun này hao hao một hình thức của nỗi buồn "buồn thiu" tristesse - thuộc quan sát của một người đứng bên ngoài, của một người Tây phương cảm thấy khi anh ta nhìn vùng nhiệt đới, trong Nhiệt đới buồn của Levi-Strauss] - "Cái đẹp của một phong cảnh nằm ở trong nỗi buồn của nó"