Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

Hiển thị các bài đăng có nhãn dịchNL. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dịchNL. Hiển thị tất cả bài đăng

28.9.23

cưới lấy đám đông




Hoạ sĩ của cuộc sống hiện đại gồm hai tiểu luận, đối tượng chính, là các hoạ sĩ: Hoạ sĩ của cuộc sống hiện đại [đối tượng là M. G hay M. C. G tức Constantin Guys] và Tác phẩm và cuộc đời Eugène Delacroix [homage to E. D]. Baudelaire luôn ở vị trí người quan sát, giữa đám đông, giữa các tông màu và chi tiết - viết là vẽ, là hoạ lại 


đọc những chương đầu của phần một tôi nghĩ đọc cùng Hệ thống mỹ thuật của Alain mới hợp làm sao; rồi rất nhanh chóng Hoạ sĩ của cuộc sống hiện đại cho tôi cảm nhận, Balzac quá, hoàn toàn có thể thông qua Baudelaire để mở Balzac; tôi lao thẳng đi tìm kiếm và đúng là có rất nhiều bài viết nối B này vào B kia, 2B; và hẳn là Marcel Proust đã ảnh hưởng không ít từ đây [đám đông cùng đời sống, tinh thần "hiện đại"; viết là thấy lại thời gian đã mất]; một cảm nhận trung tâm nhất sau khi gấp sách lại, đó là Alain, chính là có thể đặt Hệ thống mỹ thuật cùng Hoạ sĩ của cuộc sống hiện đại, đọc chúng song song nhau


phần hai là thách thức với tôi, vì tôi có thể xem là không biết gì về Eugène Delacroix; đây sẽ là quyển sách tôi bắt đầu M. Delacroix và nếu sau đây, có lúc nào cần tìm lại E. D và nhiều cái tên khác nữa xuất hiện trong tiểu luận Baudelaire [hẳn rồi, dẫu khiếp hãi nhưng đám đông là địa hạt của ông] viết về E. D, tôi cũng sẽ phải đọc lại 


đọc xong quyển sách có hơn 120 trang [mà như tôi đã nói từ lâu rồi với mấy đứa tiểu iêu là, xác định cỡ chữ của XBK thì sách gấp rưỡi so với sách trên thị trường hiện nay] hiện ra vô vàn những cái tên, những từ. Sách rất ít chú thích, mở ngay đến trang cuối để đọc ghi chú chủ đạo và tự tạo chú thích cho riêng mình khi đọc


tôi có một trải nghiệm và cũng là kỉ niệm. Năm 2012 khi tôi đọc Lolita, M. biết tôi đang đọc Lolita, hỏi em vui không; tôi nói đọc vui nhưng nhiều chú thích quá làm cản trở việc em đọc, em bị ngắt quãng hơi khó chịu; M. bảo thử đoán đoán nó, nếu hiểu thì có thể đọc chú thích sau, khi cảm thấy cần kiểm tra cái mình đoán cái mình hiểu để, như hiện nay tôi sẽ nói nhận ra lại tìm thấy lại, nếu không hiểu thì có thể bỏ qua chú thích và quay lại nó sau cùng. Sau này cách của tôi là nhất định đọc đi đọc lại chỗ không hiểu và đoán, hiểu thì hiểu mà không hiểu thì cố mà hiểu; rồi đá mắt đọc nhanh chú thích sau khi đã hết cả chương cả một quãng xong xuôi rồi vì có thể càng đọc dài hơn thì tự nhiên sẽ hiểu cái mình từng không hiểu ở trước đó; rồi khi đọc hết cả quyển, sẽ quay lại đọc riêng từng chú thích một và dò nó ngược lên trên nhét vào cái nơi chứa chú thích ấy để khớp nó vào trang sách, ngữ cảnh. Đọc chú thích cách ấy rất gần với re-read 



26.9.23

suối tóc mơ




lần đầu tiên gặp gỡ là tháng Hai 2010, nhưng phải mãi tới 2017 tôi mới xin gì đấy viết lên sách. Lúc đấy tôi chỉ mơ hồ nói, trong lúc anh ngồi cặm cụi ký còn tôi chăm chú nhìn tay đưa bút tạo ra chữ trên giấy [tôi không mang tất cả sách dịch của anh, chỉ một số, nhưng cũng nhiều lắm rồi, chồng ngất ngưởng; vì một số anh từ chối nhận nó trong danh sách dịch, và anh không đồng ý ký tất trong một lần], tôi nói rằng: rồi em sẽ đẩy đi hết, chỉ giữ lại một số rất ít như những quyển này thôi [và nhướn mắt nhìn chồng sách trên bàn lúc đó]. Đấy là người duy nhất làm ra những quyển sách tôi xin chữ ký. Hiểu thì đó sẽ là, tôi mua sách mà tự dưng nxb để tác giả, dịch giả ký vào sách của tôi thì tôi chỉ muốn giật tóc hay làm thế nào tẩy bỏ cái chỉ dấu ấy đi thôi :))) việc xin chữ ký vào sách tôi không xin bừa, không phải ai tôi cũng cho viết vào sách của tôi [còn nếu tặng tôi sách thì viết đề tặng tôi, điều ấy tôi tất nhiên vui; tôi thích lấy thư viết tay hay các tờ giấy có chữ viết tay vô tình thấy trước mặt để kẹp vào sách chỗ đang đọc dở hoặc cần nhớ]


quyển trong ảnh nằm trong đợt bao nhiêu quyển năm đó tôi xin chữ ký, là quyển đầu tiên tôi chọn mang đi đến buổi gặp, dù tôi đọc nó từ 2009, thời vẫn còn chơi yahoo 360 mới chuyển nhà sang blogspot. Cũng chỉ vì một chi tiết, nhân vật chính Marco Fogg [phải 2 g nhé] thừa hưởng 30 năm gom góp sách của ông bác [ban đầu cậu ta chối đây đẩy chỉ muốn làm cách nào trả lại được cho ông bác] và các thùng sách như bị bỏ quên, cho đến ngày sa sút nặng, cậu gỡ ra đọc hết [thay vì dùng các thùng sách tạo thành kê giường, bàn, kệ etc. như trước đấy] như trả món nợ tinh thần, chữ nghĩa... rồi bán dần để sống, bán sạch bách :)))


gần đây trong một cuộc gặp tôi mang đi cũng hơi nhiều sách he he, tôi mới biết rằng, chính dịch giả cũng chỉ thích đoạn đầu của Moon Palace, và cũng chỉ thích chi tiết ấy :))). Chúng tôi đều thấy đây là quyển hay nhất của Paul Auster [cuộc gặp 2010, anh dùng cụm "anh dịch cho anh" khi nói về các sách mình dịch và nhất là khi trỏ vào Moon Palace, Phía nam biên giới...; đúng, đơn giản trước sau chỉ vậy]; sau Moon Palace, tôi đọc thêm ít cũng phải 4-5 quyển Paul Auster nhưng đều không thích nữa, và thật ra nó hút quá mạnh ngay đầu bởi chính những chi tiết trên kia. Một tuổi trẻ sa sút không biết đến ngày mai mà vẫn thản nhiên lơ đãng ngơ ngẩn những quãng thật dài [để đọc sách, chẳng hạn]. Một quãng đời thật màu mỡ 🙂


sáng nay khi đang nằm đọc Hoạ sĩ của cuộc sống hiện đại thì tôi nhìn sang chỗ sách đã nhận chuyển khoản đang chờ gửi đi chủ mới; rồi nghĩ đến có người bảo "hồi mới bán sách của mình em buồn phát khóc vì trước em nghĩ mình không có gì nhưng mình còn có sách, giờ thì đến sách em cũng chẳng còn, dần dần em quen với việc không giữ sách trong nhà"; tôi liền nghĩ giờ nhà còn mỗi một Moon Palace, lần này là một thật rồi, chứ trước cứ nghĩ một hai mà có lúc dọn nhà ra tới tận bốn :))) thì không biết Marco Fogg còn ám tôi không, chứ tôi gả sách đi chủ mới tôi vui bà cố vì lại có tiền mua sách tiếp :))) [mẹ tôi kêu bán được sách mà lúc nào cũng kêu không có tiền leo núi, chả lẽ thỏ thẻ, con bán 7 thì con đi mua 10] chưa kể tôi thấy giàu vãi chưởng vì tôi có chỗ sách "làm vốn" phải quên đi cất tít tịt góc hộc đàn. Tuổi một quyển sách trôi nhanh lắm, nhanh hơn tuổi trẻ, hơn cả nhan sắc thiếu nữ... lâu lâu chạm tới đã qua một suối tóc mơ gặp nhau đủ bốn mùa

22.5.15

Hài hước đen: Khởi đầu của kết thúc


Alex của Pierre Lemaitre kể chuyện gì? Chúng ta có một cô gái xinh đẹp bị bắt cóc và bị nhốt vào lồng với lũ chuột, rồi kẻ bắt cóc tự sát, cô gái bị bắt cóc tự giải thoát trước khi cảnh sát kịp tìm thấy, rồi ta biết cô dùng axit sunfuric tiêu diệt ba gã đàn ông, ta tưởng cô ấy nhắm đến nạn nhân nam giới thì cô đưa một bà lên thiên đường và trở lại Paris thanh toán một gã trai độc thân...Quá nhiều xác chết, ta ví cuốn trinh thám Alex này như tác dụng của 3 cú đúp rượu mạnh tới người đọc, nhé.
Điều xảy ra với việc lốc một lúc 2 ly rượu mạnh là tốc độ dòng máu chảy trong ta được nâng lên tức thì. Alex xinh đẹp, mào đầu là thế, xinh đẹp rực rỡ khi đã ngoài sự trông mong của chính cô. Cô thích các bộ tóc giả vì nó cho cảm giác một sự thay đổi cuộc đời. Diện mạo ấy khiến nhân viên nhà hàng phải húych tay nhau khi cô đến, khiến vị khách ngồi bàn ăn gần đấy phải hết sức cầm lòng liếc nhìn một cách lịch sự thay vì mong muốn nhảy bổ vào cô. Ta nghĩ, cô ấy xinh đẹp. Một cô gái 30 tuổi, độc thân xinh đẹp bị bắt cóc trên đường về nhà, bị đánh một cách tàn nhẫn, dứt khoát không nương tay. Và cô ấy đoán chừng kẻ tấn công bắt cóc mình là kẻ đã theo cô ấy mấy ngày nay, có thể đã cười với cô trên tàu điện, đã xuất hiện đâu đó ở góc phố nhìn cô...Nhân chứng duy nhất chứng kiến vụ bắt cóc có vẻ rất ngớ ngẩn còn người cuối cùng giao tiếp với cô thì nhớ cô rất rõ. Vì sao? Vì cô thực sự rất xinh đẹp, không dễ quên được vẻ đẹp ấy
Vậy là Alex 30 tuổi, độc thân, xinh đẹp rực rỡ, và không hề đơn giản bởi một đầu óc vận hành sắc bén ngay cả khi bị tấn công, bị lĩnh đòn như vậy thì không thể nào đơn giản.
Kẻ bắt cóc nhốt và treo cô trần truồng trong một cái lồng bằng gỗ xù xì bủa vây dằm gỗ, một không gian nhỏ hẹp tù túng mà ngay cả nằm gập người trong tư thế bào thai cũng là sự nhồi nhét dồn nén. Cái lồng như sự tra tấn thụ động vì kẻ bắt cóc chỉ muốn nhìn cô chết, bởi cứng người, bởi teo cơ do nằm trong lồng, bởi lũ chuột sẽ kéo đến chia nhau phần thịt trong lồng ấy. Hắn thực sự mong muốn chứng kiến cô chết từ từ.
Alex vẫn suy nghĩ, không ngừng suy nghĩ, cách cô nhận ra kẻ bắt cóc, cách cố gắng giữ kỷ luật bằng việc tập các bài tập co cơ ngay cả khi bị nhốt trong lồng trong tư thế bào thai co quắp, cách ngăn mình rên rỉ, nhận thức mình đã bắt đầu chết, cách chiến đấu với lũ chuột, cách làm mình bị thương (luôn có thôi thúc hủy hoại cơ thể mình) để lấy máu mình làm ướt sợi dây treo cái lồng nhốt cô...Alex rất không đơn giản.
Vụ án tấn công bắt cóc không thích hợp với chỉ huy vụ án Camille Verhoeven, vợ ông bị bắt cóc khi mang thai 8 tháng, được tìm thấy khi đã chết. Sau cái chết của vợ, người mà như ông thừa nhận, không có cô ấy, việc tìm kiếm từ ngữ với ông cũng thành việc khó khăn, từ ngữ như chạy mất hút. Camille mất khả năng, mất phản xạ làm việc theo nhóm, quá cô độc, tự nói chuyện một mình, giữ ý nghĩ trong đầu và vần vò nghiền ngẫm suy nghĩ logic về nó cho đến khi một cái gì đó, một linh cảm được bật ra khỏi đầu, hài hước không cần đến bất cứ sự cố gắng nào, thậm chí không nhận ra mình hài hước. Tất cả những điều ấy gói gọn trong bộ dạng cao một mét bốn mươi lăm sống với một chú mèo.
Kẻ bắt cóc tấn công bị truy đuổi đã nhảy khỏi đường cao tốc tự sát và bị chèn chết bởi một đầu xe kéo rơ-moóc. Hắn thà chết còn hơn phải nhả ra cô gái bị nhốt trong lồng cho cảnh sát giải cứu. Hắn muốn cô chết. Muốn nhìn cô chết từ từ. Muốn nhìn cô đã chết.
Vì sao?
Cảnh sát tìm đến được nơi cô gái bị nhốt thì cô ấy đã tự giải thoát mình thành công, các dấu vết để lại đều dẫn đến ngõ cụt, cô gái biến mất nhiều ngày không ai trình báo, cô gái tự giải thoát cũng đồng nhất với việc xóa gọn dấu vết của mình cũng không tố cáo ai.
Vì sao?
Rượu mạnh cú đúp thứ hai là bữa đại tiệc chóng vánh những xác chết, là những cơn rùng mình khi nghĩ đến việc axit sunfuric đậm đặc 80% được rót vào cổ họng của 6 nạn nhân. Cô gái này có rất nhiều "căn cước", nhiều đến độ cô không nhớ nổi với nạn nhân mình là Nathalie, Laura hay Julia hay Léa...Cú đúp thứ 2 rượu mạnh tức là đã lốc 4 ly liền nhau, bắt đầu phê pha, bắt đầu cuồng. Hung thủ di chuyển làm cho ta có cảm giác không trù liệu, không tính toán, nạn nhân được chọn hoàn toàn ngẫu nhiên. Người đọc luôn có cảm giác cô ấy không hề đơn giản, cô kiên cường, có kỷ luật, rất dứt khoát ra tay, thần kinh lạnh tới mức đứt phựt mất cảm giác và hết sức cô độc, luôn tiềm ẩn một mục đích nhất định phải hoàn thành tới mức thiêng liêng, ta tự hỏi điều gì đợi cô, làm động lực cho cô sau tất cả. Trình tự luôn là đánh, đập nhiều nhát vào đầu nạn nhân bằng hung khí không được định trước, cứ như thể cô sẽ với tay lấy thứ gì gần nhất, tiện nhất, kết thúc việc này nhanh nhất, nạn nhân vẫn thở nhưng chết lâm sàng, bị trói lại và đến nghi thức thiêng liêng: rót nửa lít axit sunfuric đậm đặc vào cổ họng-những chai axit cô đặc 80%, đóng chai nửa lít một từ trước đấy.
Những đoạn gây án của cô gái nhiều căn cước được viết thẳng băng lạnh lùng, nó làm cho người đọc ít nhất phải mở to mắt đọc đúng những gì được viết, phải dụi mắt, lắc đầu qua lại cho tỉnh, nhìn cho kỹ, đọc cho đúng, tưởng tượng rõ nét cái việc thực sự mà cô gái ấy làm. Bức tranh thực tại ấy được vẽ ra vượt thoát ra khỏi hình ảnh những trang trước và sau gây án, một cô gái xinh đẹp, dễ mến, lịch sự, thích cuộc sống và cũng từ chối cuộc sống (bất ổn bấp bênh). Nghĩ, khốn nạn, cô gái này điên rồ bệnh hoạn mà sao ta không thể ghét. Cô gái này lâng lâng không chạm đất, lẩn quẩn u uẩn ở một thế giới nào đó gồm những đồ chơi của một bé gái, những quyển nhật ký dang dở kể những đau đớn mà không ai lắng nghe, chia sẻ hay giúp đỡ, những thứ hồng hồng đậm chất nữ sinh... Cô gái ấy khóc vì cô độc, vì chán nản, vì mệt mỏi mà sao cô ấy vẫn kiên quyết thực hiện kế hoạch như ngẫu nhiên giết người kia, cô ấy vẫn hoàn toàn đủ sức mạnh ra tay dứt khoát không sai một ly nào trong nghi thức axit sunfuric đậm đặc kia. Cô ấy chắc chắn cho mọi kế hoạch khởi đầu của kết thúc, chắc chắn hoàn toàn cho từng chi tiết cái chết của chính mình.
Đọc đến những dòng cuối phần hai ta shock vì cô ta giết chính mình chi li, tiểu tiết, vi tế đến từng hành động. Cô ta chuẩn bị cho cái chết này từ rất lâu. Kẽ nứt ở cô ta đã có từ rất lâu, đã ở đó rất lâu. Một dự cảm người đọc không nhỏ. Điều gì ở phần ba của cuốn tiểu thuyết này?
Cú đúp rượu mạnh thứ ba, ta đi vào trạng thái bắt đầu ngấm rượu, say rồi si nghĩ, suy tư, băn khoăn, những cửa ngõ bước vào lòng người được mở gần như hết. Phần ba là những miếng ghép cuối cùng khớp vào câu chuyện buồn này, thực sự buồn. Không dứt điểm được. Không có đơn kiện. Không có nhân chứng. Không còn tội ác. Không còn nạn nhân. Không còn đao phủ. Camille tìm kiếm cô gái mong cứu mạng cô, đuổi theo cô gái khi cô còn sống, nhìn thấy cô ta chết mà vẫn không biết gì về cô ta dù đã phác họa đến cả nghìn lần, cô ta thực sự là ai, cô ta là nạn nhân hay hung thủ, cô ta không đơn giản, cô ta máu lạnh bệnh hoạn hay cô ta chỉ là một cô gái nuôi giữ thế giới nữ sinh hồn nhiên gồm các câu văn, trích đoạn tiểu thuyết cho riêng mình. Nạn nhân của nghi thức axit sunfuric đậm đặc kia thực chất là ai? mối quan hệ gia đình là thứ đeo bám ta cả đời, không sao thoát được, không sao kết thúc được (cứ đọc Alex đi)? những nạn nhân của cô gái nhiều căn cước kia có thực sự là ngẫu nhiên? sự thật và công lý có nhất thiết phải cùng đi đến một đích?
Và thế là sau 3 cú đúp rượu mạnh. Tôi nhất định phải hút thuốc nhìn trần nhà. Câu chuyện buồn này được kể với giọng văn hài hước, thẳng băng đến rùng rợn ở những đoạn miêu tả gây án, sâu lắng cô độc ở những đoạn cô gái đáng thương kia bị nhốt trong cũi, hay những đoạn Camille chìm vào suy nghĩ ưu phiền. Đến phần cuối, ráp lại hoàn chỉnh một bức tranh thực tại sau tất cả là câu chuyện buồn, nhìn lại cuộc đời được khoác áo ấy, người đọc bị Alex gây cho mối thương cảm vòng xoay đảo chiều liên tục: nạn nhân-hung thủ-nạn nhân-hung thủ và chỉ chăm chăm mong cho công lý được thực thi, sự thật được biết đến.
Tôi tự hỏi, người ta phải hài hước đen ở mức độ khủng long bạo chúa cỡ nào khi đứng trước một câu chuyện như thế này :'(
--------------------------

Tôi vẫn mê trinh thám Pháp, bởi cái văn phong hóm hỉnh, lúc nhanh vẫn nhanh mà thong dong hoa lá dài dòng thì vẫn cứ như thể lịch sử văn chương của chúng tôi còn oách hơn rất nhiều, các người cứ đọc mà xem, thế này chưa là gì . Xây dựng nhân vật thì tự nhiên một cách đặc biệt, một ông chỉ huy cao 1m45 chỉ có thể nhìn lên, gần như không bao giờ phải nhìn xuống, một anh điều tra viên diện đồ hiệu giàu đến tận 5 đời con cháu ăn tiêu không hết của cải mà kiến thức như thể kim từ điển, một anh điều tra viên khác thì điều xuất chúng nhất của anh ta là tiết kiệm đến keo kiệt bủn xỉn (mà thấy đáng yêu chết mất), một ông cẩm nặng tạ mốt tạ hai mỗi lần di chuyển là mặt đất rung chuyển như cỗ máy khổng lồ nào đó vừa cán qua...tâm lý nhân vật thì không chê được điểm nào, nếu để cắt gọt ném ra một văn bản riêng, ta có cảm giác đang không đọc trinh thám, điểm này là điểm tôi yêu nhất ở trinh thám Pháp

21.4.15

Từng quãng mười lăm năm


Đoạn tuyệt với một quãng đời là khi cố công tập hợp ký ức thì chúng vẫn cứ thuộc về một cuộc đời trước hẳn, là khi mà ta không hoàn toàn chắc mình đã từng sống qua nó. Những cái tên vô diện, những quán cà phê, những khách sạn, những cuộc khởi hành tới Mallorca, những sòng bạc tỉnh lẻ, những cú đặt cửa số 5 bình vôi...
và mùi vị của chạy trốn, những cô-cậu lỏi con chạy trốn tuổi trẻ lạc lối trôi dạt không thực sự biết, nhớ mình là ai
 "Và cuộc trò chuyện còn tiếp diễn thêm hàng giờ nữa trên sân thượng này. Những từ rỗng, những câu trống, cứ như thế, nàng và tôi, chúng tôi sống sót sau chính bản thân mình và thậm chí còn không thể đả động chút nào đến quá khứ. Nàng hết sức thoải mái trong vai diễn này. Và tôi không trách nàng: cả tôi, tôi cũng gần như quên sạch mọi thứ của đời mình, cứ thế dần dà, và mỗi lần từng mảng cuộc đời ấy rơi vụn thành bụi, tôi lại cảm thấy thật nhẹ nhõm dễ chịu"


Đọc Từ thăm thẳm lãng quên (Patrick Modiano)

30.1.15

sự lặng im của những gì còn lại


Bữa trưa ngày hôm qua, ông bố mình nhìn sát bìa sách, hỏi: bìa nó in con chó sói à. Lốc rằng thì là một con chó sói đánh hơi thấy mùi máu và ăn thịt xác nạn nhân. Một nhiếp ảnh gia nhồi máu cơ tim mà chết vì nhìn thấy những cái xác kinh hoàng trong ngôi làng hẻo lánh mà ông tính sẽ chụp ảnh khói từ các ống khói bay lên trong tuyết lạnh. Rồi bla blo...rồi bla blo...
ông bố mình ngồi nghe chăm chú dừng cả ăn. "Sao bọn Tây nó viết được những cốt truyện ly kỳ thế con nhỉ"
Thật ra, trong hai ngày liên tiếp, mình kể cho ông bố nghe hai tỉu thuýt truyênh thớm đìu tra. 1, Kasha (Miyuki Miyabe) và 2, Người đàn ông đến từ Bắc Kinh (Henning Mankell). Mảng trinh thám mình thích Fred Vargas nhất cơ, Henning Mankell đứng hàng 2 nhưng nếu được hỏi thì mình hay phân vân hai người này mình thích người nào hơn ta? Chỉ vì cảnh sát trưởng Adamsberg và thanh tra Wallander được xây dựng oách quá, các ổng phá án bằng những linh cảm mơ hồ mà lại rất logic, tâm hồn lúc nào cũng chạy mộng mơ đẩu đâu, lãng mạn đẩu đâu rồi tách một cái, công tắc được bật, bọn hắn lại tư duy sắc sảo kiểu cáo già cú vọ colonthree emoticon
Người đàn ông đến từ Bắc Kinh là một hình tượng khác hẳn, không có Wallander của mình, nhưng không cách nào cưỡng được chất trinh thám của Mankell. Ngày xửa ngày xưa mình bị Mankell thu hút chỉ vì một câu văn trong Tường lửa thôi đó, ai nghĩ sẽ bị ổng ám đâu pacman emoticon
-Bố: ôi, truyện bọn Tây viết, cốt truyện nghe hay hơn cả xem phim nhỉ
-Lốc: hay bố đọc đi, con nhiều lắm, đầy quyển hay
-Bố: thôi thôi, khi nào con đọc quyển gì hay lại kể bố nghe. Bây giờ bà í không có nhà, bố con mình kể chuyện cho nhau nghe colonthree emoticon

ps: vừa rồi tìm Chậm một bước toát mồ hôi không thấy, suýt chút nữa thì bật khóc, vò đầu nóng mặt tim thình thịch đứng giữa phòng nghĩ xem đã cho đứa quái quỷ nào mượn. Sau 4 lần chạy lên chạy xuống tầng 4-5 thì ớ ra là mình xếp ở giá những quyển đọc năm 2010 pacman emoticon

19.3.14

Quy hồi Vĩnh cửu

Một cách tích cực để níu lại sự đào thoát của thời gian là sống dưới bóng của văn chương nghệ thuật. Quên bẵng mất tuổi của mình, chung thủy với tuổi trẻ đó để rồi đôi khi bị ám vào người một cảm giác mang tên "những chân trời đã mất".
"Bạn càng kể về nó, cái cuộc đời trong tưởng tượng đó thì những bụm lớn không khí tươi mát càng lướt ngang qua cái chốn kín bưng khiến bạn ngạt thở suốt bấy lâu nay. Một cửa sổ chợt bật mở, những chớp cửa va đập vì gió lộng của không trung. Lại một lần nữa bạn thấy ở trước mặt mình có tương lai"
"Vùng trung tính sở hữu ít nhất cái lợi thế này: chúng chỉ là điểm xuất phát và rồi đến một ngày ta sẽ rời khỏi đó".
Xong rồi. Để mặc đi.
Đọc 5 chữ cuối này, lòng nghe tiếng thột một cái. Như một tiếng thở dài để vượt qua, tiếp tục kiên cường sống đến cùng. ÔI, CHÚA ƠI.
Đã phòng bị rào chắn cẩn thận khi đọc rồi. Thậm chí có phút đã từng nghĩ, tiếc quá, tự nhiên phòng bị làm chi, cảm giác nhiều đoạn khiến chột dạ một cái rùng mình vì hay, giá như không rào chắn có phải sẽ được đẩy tới hạn, sẽ có cảm giác ở chân tóc rưn rứt. Thế rồi sao, vẫn cứ nghèn nghẹn ở ngực. Chả biết mấy ngày tới có si nghĩ lục lọi đẩu đâu không nữa.
Ai từng có tuổi trẻ học tập, làm việc hay sinh sống ở những địa danh này của Paris, dám cá bị ám vào một vùng quá vãng. Bảo đi chết đi cũng chịu (bằng lòng) ấy chứ. Một cảm giác thôi.
Còn tôi, neo đậu mình vào cái đẹp và buồn trong văn Patrick Modiano. Cảm xúc cứ như bị tóm trong cuộc càn quét ấy. Chỉ có hơn 1h để đọc quyển sách mỏng này, mà thời gian như một vòng xoáy luôn muốn đào thoát, lãng đi chút là chợt nhận ra mình phải tóm được sợi dây mảnh ấy. Tôi đang nghĩ 5 chương sách như 5 truyện ngắn, thách thức người đọc nhào nặn thời gian, tất nhiên kéo theo không gian.
Tôi không mong được như ý, nhưng quả thật, quyển nào, tác giả nào đánh động tôi sâu sắc thì y như rằng ế chỏng vó. Cái này có thể xem là khen nhưng làm rớt vote.
Biết thế cứ ngậm miệng là hơn.



28.1.13

Điều duy nhất còn lại là sa mạc

Tôi đọc quyển này không nhớ nổi số lần nữa. Nếu căn cứ vào những ngày tháng ghi trên sách thì 8 lần, nhưng nếu trí nhớ của tôi tốt, thì nó phải chừng nhiều lần lắm. Trong những chuyến đi. Những ngày buồn chán. Những ngày trống rỗng...Thôi thì đủ cả, và những lần ấy thì không còn đủ sinh khí để làm một việc vốn thích thú, ghi ngày tháng đọc lên trang gần bìa sách.
Lần đầu đọc nó, là trong một ngày phải đi đi lại lại công trình quá nhiều lần, quá oải, tôi dừng bên vỉa hè gần nhà mua một cuốn văn học Nhật đọc, vô tình đúng thời điểm có cuốn này, (tất nhiên là sách lậu rồi). Tôi đọc khi còn đang cởi dở cái quần jeans, ngồi phịch xuống giường đọc rồi vừa nhay nhay mông để kéo quần ra. Thế rồi khi tôi đọc xong cũng là lúc những le lói cuối cùng của hoàng hôn tắt. Và tôi đã thích nó.
Lần hai đọc nó là lúc mới quen M. Vì lúc quen M, tôi đang đọc Biên niên ký chim vặn dây cót, tôi nói tôi thích ông này. Nói là thích quyển Phía nam biên giới, phía tây mặt trời kia, anh nói có độc 1 câu, cái tay trong truyện nếu không có quán jazz kia thì chẳng là khỉ gì :)). Qúa buồn cười vì câu nói này, lại của một người ngôn ngữ TV còn quá ngô nghê nên tôi đã đọc lại.
Có khoảng 5-6 lần tôi đọc nó trong quãng 1.5 năm M "bất tỉnh nhân sự". Tôi đọc nó như chỉ để thấy là mình không bệnh tật gì đâu, cũng có người như mình, những nỗi đau, suy tư, những thứ không thể lý giải như mình, những câu hỏi luôn luôn còn lại, như một thứ neo đậu tôi, hãy cứ tiếp tục vì điều duy nhất còn lại là sa mạc. Tôi từng thích Shimamoto-san (giờ vẫn thích :)) chỉ là không còn ngây thơ trong sáng thích một nhân vật ) đến mức tôi đã tiêu tốn đến mấy giờ một mình đứng trong sân trường rộng là rộng chỉ để ngẩn ngơ và buồn. Sự việc này diễn ra vào một ngày thu ( mùa thu là mùa tôi vốn dĩ ghét cay đắng, một kiểu mix đáng ghét ). Tan học tôi ra bãi gửi xe trong trạng thái uể oải, có lẽ đây là hình ảnh của tôi trong chừng hơn 1 năm, mọi người vẫn thấy tôi mạnh mẽ, năng động và hết sức vui vẻ, ngoài việc tôi tiêu tốn thời gian cho việc đọc nhiều hơn trước ( tôi hoàn toàn thích việc này ). Tôi đã tra khóa vào ổ rồi, nhìn sau để lùi xe thì nhìn thấy một cô gái ở ngưỡng cửa phòng học. Không xinh xắn ( tôi nói luôn là tôi không bị thu hút bởi đẹp trai và xinh gái ), nhưng cô ấy rất tươi, có cái gì đấy thu hút tôi cứ muốn nhìn, và cô ấy đang cười. Tôi chỉ liền nghĩ, cô này duyên dáng, mình thích cô gái này. Nhưng khi qua khỏi dãy xe xếp gần lối đi, tôi nhìn thấy cô ấy đi với cùng một kiểu đi của Shimamoto-san ( tôi đã tưởng tưởng dáng đi này rất nhiều lần, thậm chí có nhiều lần đã thử đi :) ). Tôi mê mẩn đến mức, cứ giả bộ tìm trong cặp, dùng mobi...nhưng thực chất là ở lại bãi gửi xe để ngắm cô gái kia nói chuyện. Khi tôi tỉnh ra thì cũng là lúc cả sân trường chỉ còn mình tôi với cái xe bên cạnh và tôi cứ ngơ ngẩn vậy thêm một lúc cho đến khi bảo vệ đến hỏi tôi, ở lại trường học ca tối à thì tôi mới tỉnh cả người, hoàn toàn. Tôi hộc tốc chạy xe tới cửa hàng sách trên Đinh Lễ, vì giờ làm của tôi đã muộn gần 30'
Sau này tôi có mua thêm 2 lần cuốn này. Một lần mua cho M (vì M chưa có sách giấy), một lần mua vì quyển tôi hay đọc là sách lậu, giấy mỏng và tôi đã làm nó thảm hại quá. Nhưng mỗi lần đọc lại, tôi đều đọc quyển xấu vì tôi nghĩ nó có hơi người, nó là một phần của tôi, là mùi hương tôi vẫn luôn thích. Gần đây, tôi cho Chie mượn quyển mới kia, đẹp và ngay ngắn lung linh, vì tôi muốn có người để lại hơi thở trên giấy, người đó sẽ phải là ai khác ngoài tôi, vì tôi vốn sợ tôi sẽ mất thêm gì đấy khi đọc quyển mới kia. Vì lấy cả quyển đẹp và xấu kia xuống khỏi giá sách cùng một lúc nên tôi đã đọc lại thêm lần nữa, quyển sách xấu.
Sao lại có thể buồn như thế. Tôi đang buồn nỗi buồn giống của ai đây, H hay S? Tôi nhớ cả hình ảnh ngón tay mình run run khi giở sách chiều qua. Những lúc phải dùng tay túm chặt áo kéo ra khỏi lồng ngực hay xoa xoa bóp bóp cổ để thoát khỏi cảm giác trực chờ nặng nặng ở cổ.
Có nhiều sự việc rất đơn giản, nhưng không giống như cái mắt ta thấy. Với mỗi người mỗi khác, đều là cách ta phải sống khi bị ném vào sa mạc này.
Tôi bị dạ dày thần kinh ngoại biên. Đôi khi tôi nghĩ việc gì đấy, tôi thậm chí còn chưa nhận biết được rằng mình đang nghĩ lung lắm đây, thì đã kịp biết đến cơn đau dạ dày kiểu dao đâm rồi. Phản ứng của tôi với mọi việc rất buồn cười, vẫn luôn luôn biết, nhưng khi nó đến thì vẫn luôn luôn sững sờ tiếp nhận, đôi khi phải làm mình đau để biết nó là sự thật. Bao giờ cũng là "tưởng". Dù sự cố gì xảy ra cũng là "ơ, hóa ra nó là thế này à?". Hôm qua tôi kêu với bác sĩ ( người quen ), anh ta bảo có gì phải lo, lo cái u ở ngực à? Tôi bảo không, tôi chưa từng nghĩ nó là mối lo, thậm chí còn đang định xăm một đốm lửa đúng vị trí u, vì muốn xăm từ rất lâu rồi, nhưng chưa tìm được một phần cơ thể nào có động lực mạnh mẽ hơn, thích thú hơn để nhận hình xăm này. Bác sĩ cười bá cháy trong phòng khám, hỏi "suy nghĩ về người yêu đúng không?". Đến lượt bệnh nhân kêu bá cháy trong phòng, rồi giả bộ đi rửa tay ở bồn, xa khỏi ánh mắt của bác sĩ, sợ bị người khác trèo qua bức tường, tiến sâu vào trong. Có phải tôi luôn sợ bị ai đó đột nhập và tôi sẽ mất một cái gì đấy, của tôi?

But you went away. How dare you...