2 quyển này Pamuk viết hoàn toàn sau Nobel; như 5 năm trước đọc Nàng tóc đỏ, tôi đã đùa rằng, Pamuk không tránh được sức tàn phá của giải thưởng. Xa lạ trong tôi không thoát tai nạn ấy; nếu nói về liên chủ thể liên văn bản, Xa lạ trong tôi không có cửa với Tên tôi là Đỏ; cốt truyện bị lồng quá nhiều sự kiện với tham vọng vẽ bức tranh cuộc sống ở Istanbul từ 1969 đến 2012 trong mắt nhìn của nhiều nhân vật [nhờ thế, tôi mới nhớ ra đã 25 năm thảm kịch 11/9], cố lồng nên gượng gạo lê thê kéo như vô tận suốt hơn 600 trang sách khổ to [lúc đọc được khoảng 200 trang, tôi than với lão bạn là tôi cảm thấy tôi như đang xem phim Ấn Độ, dù tôi chưa xem phim Ấn bao giờ, nhưng nhìn độ dài phim truyền hình của họ, thực không hiểu phim có thể kể lê thê như thế được á]. Điều tôi thấy được nhất ở Xa lạ trong tôi là nó làm tôi tò mò về thức uống boza; lần đọc lại Pamuk này của tôi, tôi tò mò rượu raki, đến Xa lạ trong tôi thì tôi còn biết trước đó, người Thổ Nhĩ Kỳ uống boza - gạo kê lên men; và ở ấn bản đầu tiếng Thổ, Xa lạ trong tôi có bìa sách là ảnh chụp một người với gánh boza trên vai - đó là một tấm ảnh đẹp, ấn bản tiếng Việt có để hình ảnh này cuối sách
trong tương quan 2 quyển được viết sau Nobel 2006, bối cảnh diễn ra gần như cùng thời điểm, Nàng tóc đỏ dung lượng chỉ ngang 1/4 Xa lạ trong tôi, nhưng khá khẩm hơn
https://www.facebook.com/share/1CbJ7qcDaJ/?mibextid=wwXIfr

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét