hôm trước có nói, chỉ 16 trang đầu của Đói đã cứu tôi khỏi nạn mất ngủ. Ngay câu đầu Đói, đã biết nhân vật tôi ôm bụng đói đi lang thang vô tư khắp thành phố, một cuộc đời không phải anh ta không nhận ra, là mình đang xuống dốc từ từ, và càng lúc càng nhanh [tiên tri là nói từ quá khứ nói từ hiện tại] nhanh không gì cản lại nổi - rất Celine; nhưng con người này làm tôi thực sự yên tâm là ngay sau khi gấp sách lại, tôi có thể ngủ được ngay và luôn, là chi tiết anh ta mang cái áo gile đi hiệu cầm đồ, lấy 1 curon rưỡi, rồi hào phóng và ung dung cho ông lão tàn tật khốn khổ 1 curon với tâm thế là tôi nợ ông, ông cầm đi để tôi thoát ông, không ai quấy tôi nữa, đời chính ra không u ám lắm - đến đây thì đặc Dostoievski của Tội ác và trừng phạt và Bút ký dưới hầm và, cũng lại Celine. Chỉ qua trang 16 của Đói, tôi yên tâm, đây rồi thế giới Dostoievski của tôi, tôi yên tâm mình sẽ ngủ được vì người tiễn mình khỏi thế giới thực để vào thế giới của chìm xuống là một người có hứng Dostoievski
càng đọc về sau, càng thấy ấn tượng ban đầu nối Đói và Tội ác và trừng phạt nhạt đi so với Đói và Bút ký dưới hầm vì tâm lý nhân vật được đẩy tới tha hoá cuồng loạn, tự cười cợt nỗi ám ảnh nội tâm của mình, tự than khóc gọi một Đấng, tin tưởng vào kế hoạch của Ngài nhưng rất nhanh chóng nghi ngờ sự tồn tại của Đấng ấy; than khóc chấp nhận, ung dung nhẫn nhục chịu đựng sự xuống dốc mãi... nhưng nhất định vươn thẳng vai thẳng lưng sống với một cơ thể đói tới bệnh tật không thể thẳng ngực vì đau, kiêu hãnh tràn trề lừa mình phỉnh mình. Cứ như vậy, hết cơn đói này đến cơn đói khác, những biến đổi tâm lý cực đoan - hy vọng - tuyệt vọng - say sưa, vừa kiêu hãnh vừa mê mụ tự ti, vừa ung dung hào phóng dũng cảm vừa than khóc chịu đựng nhẫn nhục, vừa ngạo mạn tàn nhẫn ác liệt vừa dịu dàng tốt bụng... nối tiếp nhau mà không cần chuyển tiếp, một dạng quen với bấp bênh tra tấn, quen với đói và lấy đấy làm điều bình thường; là vì đói nên phát điên phát sốt, hay vì điên vì quá tỉnh quá mê mà sinh đói... không cần làm rõ, chỉ biết bản thân nhân vật tôi hiểu về chính mình rằng những khi nào ý nghĩ điên rồ đến, anh ta thấy mình cần đói thì mọi sự sẽ dễ thở hơn; nhân vật cô gái yêu anh ta cũng nhận ra điều ấy, khi anh no/khi vừa ăn xong thì còn tồi tệ hơn
để kể một câu chuyện anh nhà văn nhà báo kiếm sống bằng viết, bữa no bữa đói, mà chủ yếu là đói... đói dai dẳng lặp lại, đói quẫn trí triền miên [gặm một khúc xương thịt sống nôn hết lần này tới lần khác, nhai vỏ bào, nhá giày, cắn tay mình...] đói tới mức cái đói gây buồn nôn lộn tùng phèo ruột gan cho người đọc về nó... kể nó, nhiều người nhiều giọng có thể kể. Nhưng văn chương, anh kể một câu chuyện như bao chuyện con người vốn vẫn biết hoặc đã từng nghe về một người đói [nhưng mà, thời nay người ta có thực sự biết đói không, có thể biết đói là như thế nào không, cặn kẽ cái đói í... nghe xa vời quá, người ta tưởng lầm cái nhịn ăn là cái đói đấy thôi] nhưng kể nó thực đến khốc hại, cái đói ám ảnh không thôi, nó thực đến bạo tàn không cho người ta một đường lui, dồn người ta đến cùng đường tuyệt lộ để cho con mắt phải lõm sâu vào, lõm vào sâu cái tầng hầm kín nhất, tới cùng của con người... thì có thể, đến được đó, anh đang viết văn, viết tự nhiên, nó thoát khỏi kể chuyện thông thường
có rất nhiều chi tiết hay trong cái ác và tìm lại mình rồi lại tha hoá và lại bơi ngược dòng của nhân vật tôi, chỉ vì đói và không được đói; những chi tiết ấy không thiếu trong Đói, pha nào cũng gây sửng sốt cho người đọc vì Hamsun có thể chọn chi tiết không ngờ tới này ư, chọn nó thật à, có thể như thế được sao... nhưng chi tiết tôi thích nhất, cho tôi nhiều mối nối, là chi tiết ông chồng bà chủ nhà trọ rủ nhân vật tôi nhòm trộm lỗ khoá cảnh vợ ông ta và tay thuỷ thủ thuê nhà trọ đang quắp nhau, nhân vật tôi sau đó đã đi lối khác vào trong nhà và lên lại phòng cũ của mình, ngồi ngay gần cửa, để viết... rồi sau đó cầm 10 curon được cho, ném vào bà chủ nhà để trả nợ như đã nói, trả dư như cho, không trách cứ, không mỉa mai phẩm hạnh, không hẳn tức giận, không hẳn bẽ bàng, cũng không hẳn muốn thoát khỏi nguồn gốc tờ tiền ấy... không có gì quan trọng nữa, đơn giản là muốn được đói, được rảnh háng đi
một chi tiết tôi cũng thích nữa, chi tiết cò quay với bà bán bánh, thực sự cò quay, con người này không dễ sống gần :)) [không lạ khi có vụ phát xít]; hay chi tiết với cô gái làng chơi, đoạn thoại và thái độ của nhân vật tôi khiến tôi muốn cười, cười hạnh phúc của một người nghe câu chuyện được kể; cũng gần tương tự là cảm giác ở chi tiết buổi gặp trong nhà, của nhân vật tôi và cô gái, anh ta và cô gái đã vật lộn đúng nghĩa, đọc nhau trong tình cảm, suy nghĩ, tình cảnh của nhau... một nhà văn kể chuyện tình yêu như thế này ư, hạnh phúc vì là một người đọc
sau đó tôi đi tìm Knut Hamsun xem mặt nhà văn thế nào; khi nhìn ảnh, tôi thấy đúng như tôi hình dung về nhân vật tôi, sống mũi, khổ ngang mặt ứng gò má, miệng, kiểu tóc đeo kính... thấy quen lạ thường; Đói chắc chắn chính là quãng đời Hamsun từng qua, sự dai dẳng đói ấy không lạ khi Hamsun sống dai, thích công việc tay chân [người nào hay hoá điên vì nghĩ, vì nhận được quá nhiều tín hiệu, nhìn thấy quá nhiều... thì nên để cơ thể được đói và phải làm việc tay chân nhiều vào; như cảnh cuối của Đói, nhân vật tôi lên tàu sang Anh, nói với thuyền trưởng: làm việc nhiều tốt cho tôi, tôi thích các công việc nặng nhọc]
nhưng cái tôi băn khoăn nhất khi đang đọc Đói [còn chuyện nối các nhân vật vào nhau như trên tờ giấy đã hiển hiện ra kia, viết ra các đường nối chỉ là sắp đặt lại một cái đã biết, biết là biết, viết ra và dẫn trong đầu các chứng cứ chỉ là chứng minh lại một cái đã biết, mặc định đúng thôi] là NTN dịch Hamsun ư, ngay từ lời đầu Dưới ánh sao thu, tôi đã băn khoăn rồi, đọc Đói rồi, lại càng băn khoăn lựa chọn dịch này






