lần đầu đọc Uông Triều là đầu năm 2015 với Tưởng tượng và dấu vết. Một câu chuyện với những tưởng tượng thật kỳ lạ; một người không có sự đi lại di chuyển thân dưới [chính thế, sự tưởng tượng lại càng tự nhiên và tất yếu] với những quyển sách anh ta đọc [đọc là xếp những hình dung, mường tượng và tưởng tượng mộng mị], những tưởng tượng và dấu vết của chúng - viết [viết cũng như đọc, nhưng nghiêng ở phase cắt đặt tưởng tượng thành những khả thể, viết và phải biết bỏ đúng những cái đã viết đi, để cho đúng]. Cách viết dị biệt một câu chuyện cài vào nhau hiện thực, thế giới những quyển sách, tưởng tượng và dấu vết của chúng... tất tật như một cái gì, như bộ rễ và các tay rễ từ kẽ nẻ nhoi lên tỏa ra bề thế lòa xòa; một hình ảnh gây bối rối cho tôi không ít [mỗi lần nhìn bìa quyển sách, dù vô tình bắt gặp, tôi lại bối rối]: người phụ nữ của loài người nằm trước một cây cổ thụ để chờ được cây cổ thụ giao cấu; tư thế nằm, dáng vẻ mong chờ sự thỏa thuê của thông giao ấy... đến giờ vẫn khiến tôi nóng bừng. Lúc ấy, tôi với ý nghĩ của người đọc, một người viết văn với những tưởng tượng của anh ta như thế này khéo hóa điên với chính mình, hóa điên vì không chịu nổi chính mình, thế giới tưởng tượng của mình
thế nên khi đi nhà sách sau đó, gặp tập truyện Đêm cuối cùng ở Ngọa Vân, tôi tưởng là quyển mới của Uông Triều, tôi mua luôn; hóa ra tập truyện đã in trước Tưởng tượng và dấu vết vài năm. Về đọc tập truyện ngắn, tôi ngỡ ngàng, người viết Tưởng tượng và dấu vết và người viết Đêm cuối cùng ở Ngọa Vân không liên quan gì nhau [nên trong cuộc gặp 2017, tôi đã đưa Uông Triều vào nhân vật không viết được nữa, thôi đừng viết nữa; tôi vẫn chưa nhớ ra hôm í tôi để cửa đặt vào ai lội ngược dòng viết tiếp được]; các truyện ngắn trong tập này đều có thể xem là truyện lấy bối cảnh lịch sử, chúng có câu chuyện để kể nhưng không biết kể câu chuyện [tôi sợ nhất là giọng văn thoại của các nhân vật]. Tôi nghĩ, có thể tập truyện này viết trước nên như thế, có lẽ đến Tưởng tượng và dấu vết thì mới lột xác
thế nên tiếp, tôi đọc Người mê. Đến đây thì hỏng hẳn; ngay từ đầu đã biết câu chuyện này sẽ kể gì, sẽ viết lối như thế nào. Ơ nhưng mà, tôi đang trông chờ một cái gì khác, một cái gì khiến tôi có chút lo lắng cho tác giả sẽ hóa điên với những tưởng tượng của mình như khi tôi đọc Tưởng tượng và dấu vết, như cái cảnh thông giao, cây cổ thụ lớn giao phối với phụ nữ, rễ cây đâm lên từ sàn nhà gây hấn [thật ra, đây không phải, không hẳn tưởng tượng]. Viết về những gì trần tục bản năng như giao cấu, làm tình, tính dục... chuyện tình dục, là những thứ trong văn chương rất dễ được vời đến và tiếp nhận, mức độ và mật độ còn tùy, ở cả phía phát và thu [tác giả và người đọc, đọc và viết, sách và người đọc sách, đực và cái, đàn ông và phụ nữ/đàn bà etc. ở các phía tương giao nhau] nhưng chính vì nó hay được dùng, dễ nghĩ đến ngay thì lại rất dễ sa vào không văn chương [nhiều khi chỉ một chữ thôi, không phải từ, nó đã trượt phăng từ cực này sang điểm mút cực kia; mà như thế, người ta xem porn luôn, đọc làm gì cho bí bách tưởng tượng và thời giờ]; mỗi lần nghĩ đến cái khoảng giấy cụm 'tụt quần/tuột quần xuống đầu gối' hay gì tương tự xuất hiện ở quyển Người mê trong tình huống truyện của nó, tôi đều ngắc mãi: quyển tiểu thuyết này nó nhất định đi theo sự tầm thường của câu chuyện nó kể hay sao
và tôi đã không đọc thêm Uông Triều, không một tí nào. Gần đây tôi cũng không đọc lại cả 3 quyển của Uông Triều có trong nhà dù tôi đang trong thời đoạn muốn giải quyết một lần cho gọn - đòn kết liễu những gì văn học nước nhà tôi đã rước về và từng quan tâm trong 15-20 năm qua. Đừng cười tôi khi tôi hay nghĩ: có khi nào Uông Triều được lộc am miếu mạo đền thờ nhân vật nào đó như các am miếu đền etc. xuất hiện trong truyện lịch sử của anh ta, một moment lên hương vọt trào ra những tưởng tượng làm hạt mầm cho Tưởng tượng và dấu vết mà ngay bản thân anh ta cũng không hiểu tại sao chúng đến và đi vào sự viết tưởng tượng tại moment đó [còn câu chuyện Tưởng tượng và dấu vết là quyển tiểu thuyết Tưởng tượng và dấu vết như hình hài nó hiện hữu đây, tôi biết]
không tưởng tượng được thì phải đọc, đọc không tưởng tượng được thì không đọc, không đọc thì không viết, hoàn toàn có thể ngưng ngừng bỏ luôn, thậm chí không tất tật luôn. Trở về tự nhiên, ngủ thôi







