Đi học là tập ký Phan Triều Hải tham gia lớp viết văn ở Iowa, Mỹ năm 1999; tại đây, Phan Triều Hải gặp Han Kang, lúc này Han Kang có lẽ vừa xuất bản tiểu thuyết thứ 2, Kang được miêu tả là người trầm tĩnh và tập trung - đó cũng là một trong vài điều tôi nhớ về tập ký này, tôi chủ yếu nhặt các mảnh Han Kang [lúc tôi mua quyển Người ăn chay 201x, còn chưa đọc nó, nhìn tên tác giả Han Kang tôi bảo thấy ở đâu rồi, một cái tên Hàn Quốc trong một quyển của tác giả Việt Nam, một quyển không phải truyện ngắn tiểu thuyết mà như một dạng tự truyện tự sự gì đấy, rồi khi đọc xong Người ăn chay tôi mới quyết đi tìm tác giả Hàn Quốc này xuất hiện ở đâu trong quyển sách nào đó mình đọc rồi, tò mò thôi, đơn thuần là tò mò, như đi tìm hình ảnh xem cô ấy trông như thế nào, lúc ấy Han Kang chưa Nobel, Nobel đến sớm quá làm tôi cũng mất hết tò mò]
số còn lại trong ảnh, đều là tập truyện ngắn; trong đó tập Phan Triều Hải truyện ngắn bìa xanh của Phanbook là tập hợp 5 tập truyện ngắn: Vào đời 1994 [tập này tôi tặng bạn, từ đấy tôi cũng không nhớ để bù vào giá sách], Những linh hồn lạc 1995, Quán bò rừng 1995, Có một người nằm trên mái nhà 1997 [tranh bìa đẹp nhỉ; tập Phan Triều Hải truyện ngắn của Phanbook có các tranh phụ bản, nhìn cũng hay hay, hay hay theo con mắt nhìn của người trẻ], Những con đường không đến Seattle 2005; sau đó, ngoài Mỗi người một chỗ ngồi 2018 là các truyện ngắn mới, thì hình như gần đây còn có một tập truyện gì đấy, tôi vừa tìm hiểu, tập ấy tên Thử một đời khác 2026 - nghe tên tập truyện mới nhất này, ai đã đọc tập Mỗi người một chỗ ngồi sẽ nhận ra ngay, không dưới 2 lần nhân vật trong truyện chủ động/bị động được/bị gợi ý thử sống đời khác [công việc, con người, nơi ở mang tính địa lý...]
độ nửa năm trước có đứa tiểu iêu mượn tất cả Phan Triều Hải tôi có về đọc; bẵng đi, không liên quan gì đến sách vở đang nói, nó tự nhiên bảo em đọc Phan Triều Hải rồi, kiểu nhẹ nhàng giống Nguyễn Nhật Ánh. Tôi lúc í mặt nghệt ra, chắc cũng hơi ngắn tũn lại; chỉ thả cái mặt cười, nghĩ bụng: chắc ông sờ đúng mấy truyện ở Vào đời và Quán bò rừng đuối đuối nên ông ví như thế, nhưng mà cái thằng hâm này, đọc kiểu gì mà lại gom người ta vào với Nguyễn Nhật Ánh được cơ, thế mới tài, nếu mà ngả Nguyễn Nhật Ánh thì làm sao từng này quyển vào nhà tôi và ở lại được từng ý năm, phải thoát được cái giải gì văn học tuổi hai mươi các cụ ạ
trong mấy tập của Phan Triều Hải, nếu đọc theo thứ tự viết [rất nên theo thứ tự, với Phan Triều Hải lại càng nên vì các nhân vật cũng theo đà tiến của thời gian, họ từ những người đang đi học, chập chững đi làm, đi làm rồi lại học thêm bằng cấp, rồi đi làm ổn định, lấy vợ/chồng, tuổi 30 tuổi 40 etc. rất có lớp lang và tiến trình rõ rệt] truyện đầu tiên cũng là tên tập truyện: Vào đời, đọc sẽ có ấn tượng luôn phong cách câu văn ngắn, viết gọn sắc nhưng không lạnh, văn thả trôi nhưng kết cấu văn bản rất ổn định; qua truyện đầu tiên này, chuỗi về sau của Vào đời cứ đuối dần. Sang đến tập Những linh hồn lạc và đặc biệt là Quán bò rừng thì thấy viết như một chặng nghỉ, như đang khát một cú huých. Đến tập Có một người nằm trên mái nhà thì tự nhiên viết hay nổi hẳn lên dù vẫn còn truyện hơi hụt [tập này có truyện Có một người nằm trên mái nhà - truyện này mở bát ngay đầu tập, vập vào cái thấy ngay sự nổi trội của văn bản so với các truyện trước đó; đó cũng là truyện Phan Triều Hải đọc ở khoá học viết văn Iowa, cùng một truyện nữa Những chiếc ô ở Fukuoka - sau in ở tập Những con đường không đến Seattle], cứ như cú thung sâu Quán bò rừng chưa từng tồn tại. Vài năm sau thì Những con đường không đến Seattle vào hẳn chuyển động, các truyện đều tay rõ. Lần đọc này, Mỗi người một chỗ ngồi, với tôi là trúng phóc; sau hơn 10 năm Phan Triều Hải có tập truyện ngắn mới in kể từ Seattle, tôi cũng từng ấy thời gian mới sờ lại Phan Triều Hải các tập truyện tôi đọc loanh quanh lúc cấp 3 và ngoài 20. Đây là tập truyện đúng thời điểm tuổi trung niên rõ rệt của tôi, tôi rất muốn giới thiệu nó cho các bạn mình, cái rõ rệt nhất là tôi cũng như các nhân vật trong truyện, chúng tôi phải đối mặt không thể vòng tránh thêm về sự mất mát của thời gian gắn với con người, chúng tôi rệu rã trước sự lặp lại nhàm chán của đời sống, đồng thời lại muốn ở trong sự lặp lại điều đặn này vì không muốn, không còn muốn thay đổi nữa, trong khi mọi con người tưởng chừng vẫn quanh đây thì đã đổi khác - như những cái tên biến mất, bản thân tôi có đôi lúc còn không nhớ ra mình - tên tôi cũng như chạy khỏi tôi chạy hụt hơi i dont know me anymore, nói gì đến người. Tình cảnh sống tức là không thể bất động, phải chấp nhận, tận hưởng, chịu đựng... đi trọn một con đường đã chọn, đi đủ xa thì kiểu gì cũng đến được một nơi nào đó; trong sa mạc đằng nào cũng chết, chỉ khác ở cách chết; chúng tôi như những kẻ chết khát, gần như chết khô đến nơi, nhìn thấy hồ nước, nếu nghĩ đó là ảo ảnh vì luôn biết ở tình cảnh này sẽ phải sống với những ảo ảnh xuất hiện, ta nằm lại không tiếp tục trong khi đó là hồ nước thật [thì cứ nghĩ là hồ nước thật đi] thì ta chết vì từ bỏ, ngược lại, bằng mọi cách lê lết đến nơi mà ta tưởng là hồ nước rồi nhận ra không là gì ngoài cát thì ta chết vì kiệt sức. Gì thì gì, và rồi chuyện sẽ đi con đường của nó, đâu sẽ vào đó, đâu khắc vào đấy, một khi đã sống - không thể bất động... có thế nào cũng vẫn phải tiếp tục
vừa hết Phan Thị Vàng Anh xong, khi được sang đến tập Có một người nằm trên mái nhà của Phan Triều Hải, và nhất là hôm qua đọc lại tập Mỗi người một chỗ ngồi; ý nghĩ đến trong đầu tôi, lặp lại vài lần trong mấy ngày qua: chẳng lẽ qua được vài năm gạt qua ý nghĩ quái ác phụ nữ không biết viết văn thì giờ đây nó lại đang lừng lững hiển hiện về trong đầu mình như một hồn ma bóng quế hay sao, thật ác ôn cái ý nghĩ lởn vởn này







