công cuộc dọn dẹp văn học Việt Nam của tôi diễn ra hơi mất thời gian vì nó nhiều dã man; tuổi trẻ lơ ngơ nào đã biết gì, bẵng đi vài năm có thể dọn dẹp được ngay một vài nhân vật mà ngay 1-2 quyển gần nhất đọc đã thấy mình không thích nữa rồi [như Hồ Anh Thái, Đỗ Phấn, Nguyễn Việt Hà...]; nhưng có những nhân vật, không dọn dẹp được ngay, vì thời điểm đọc và thời điểm tiếp tục mua sách nhưng chưa có ý định sờ tới - nó cách nhau quá, ngại đọc nên cứ chất đống đấy, không biết ngày tháng nào dọn được; cho đến một ngày hô khẩu hiệu: sống và làm việc như những ngày sát Tết :))) - thế là tiến hành sờ lại. Đó là trường hợp các nhân vật gần đây; 2-3 hôm nay với tôi là Phan Thị Vàng Anh
lần đọc này, chủ yếu là sờ lại xem có gì khác không. Tôi vẫn đi theo chiều thời gian đã từng ngày xưa, tức là tôi bắt đầu với truyện ngắn/dài - trong ảnh là hàng trên. Có vài truyện khi động lại tôi vẫn nhớ, như truyện gì hồi trẻ con tôi đọc khi thấy chi tiết cô bé con trong truyện đọc tiểu thuyết thấy một cô gái yêu một người đàn ông lớn tuổi và họ xưng với nhau ông - em thì cô bé trong truyện liền có ý nghĩ tìm trong những mối quan hệ quen biết của bố mẹ một người đàn ông lớn tuổi cỡ cha chú, để yêu; khi thấy lại chi tiết này, tôi cũng thấy lại hình ảnh tôi hồi trẻ con, lúc đọc truyện ngắn này, tôi cũng cùng ý nghĩ ấy: là mình, mình cũng thích yêu một người lớn tuổi gọi là chú là bác [nhìn chung, hãy cẩn thận với cái mình muốn 🙂 độ chục năm sau, tôi cứ đòi chú đừng gọi tôi là con xưng chú nữa, tôi muốn gọi là anh xưng em :p]; cũng tương tự như vậy khi đọc truyện gì đó tu viện, xơ giảng bài và xơ đọc kinh, câu cuối truyện tác giả viết "mình sẽ đi tu" - hồi bé khi đọc, tôi cũng nghĩ như vậy, về sau, mỗi khi đọc truyện tiểu thuyết nào có nhân vật nữ tu, ma soeur... tôi vẫn thấy đó là đời sống đáng vươn tới, tôi thích một đời sống không vướng bận lao xao, hiến mình và trọn đức tin, còn nhân vật trong các tiểu thuyết các truyện ấy có thực sự sống đời sống đó không thì là chuyện khác
bây giờ sờ lại, khó mà đọc được truyện ngắn của PTVA, nghe đâu đó nói văn giới ví PTVA là NHT mặc váy - không hiểu ví von ấy liên quan gì nhau. Truyện ngắn PTVA thi thoảng được một câu ác, nhưng không phải truyện nào cũng được hay tần suất cái đọc được trong một truyện ở một mức đáng kể; đọc luôn có cảm giác không khí văn chương hều hều của học sinh sinh viên khối Đoàn đội sinh viên tình nguyện ban chấp hành etc. nếu in ở các tờ Hoa học trò, Mực tím... một thời sẽ rất hợp. Một truyện ngắn ngày xưa tôi rất nhớ, truyện Kịch câm - đến giờ đọc lại cũng thấy không có gì. Truyện tôi vẫn đọc lại, đọc trong suy nghĩ, duy nhất là truyện Cha tôi - đây là tự truyện; tôi đọc vì đó là hình ảnh người cha Chế Lan Viên, con người Chế Lan Viên trong miêu tả, trong mắt người thân; tôi thích tập thơ Điêu tàn mà
các truyện ngắn ở tập Khi người ta trẻ, Hội chợ được viết trong giai đoạn 1990-1997 đều được in lại trong Truyện ngắn Phan Thị Vàng Anh của nxb Trẻ 2011, ngoài ra tập này có thêm mấy truyện ngắn nữa, có truyện vẫn thuộc giai đoạn trên kia, có truyện đá sang những năm đầu 2000. Nhưng không có gì chuyển biến về phong cách văn chương
tạp văn Phan Thị Vàng Anh, bút danh Thảo Hảo, tập Nhân trường hợp chị thỏ bông 2004, bìa màu ghi là tập hợp mục Tôi nghe, đọc, xem, thấy trên báo Thể thao & Văn hoá trong 3 năm: 2002, 2003, 2004 [trong suốt mấy năm cuối thập niên 90 thế kỷ trước đến khoảng gần hết thập niên đầu thế kỷ này - thế kỷ 21, đây cũng là tờ báo giấy duy nhất tôi quan tâm và hứng thú mua báo mới, cầm tờ báo mới còn ấm ấm trên tay, đi mua báo đôi khi còn đợi sạp báo rọc hay xếp báo, đó là niềm vui sướng chắc khó mà có lại được, đó là quá trình của tôi từ cô bé cuối cấp 2 kéo cho đến lúc không còn phải gắn với trường lớp nữa]; đến 2005 Nhân trường hợp chị thỏ bông và những bài viết khác, bìa hồng hồng xanh xanh tái bản có bổ sung minh hoạ của hoạ sĩ Còm, vẫn là tập hợp các bài viết trên TT&VH mà Thảo Hảo giữ mục, nhưng có thêm 8 bài viết khác thì phải; tập Tạp văn Phan Thị Vàng Anh của nxb Trẻ 2011, một nửa in lại phần lớn các bài trong 2 tập bút danh Thảo Hảo, trừ 2 bài [1 bài nhắc đến quyển Miền đất huyền ảo của Dam Bo và 1 bài về vở kịch nào đó kịch bản phi logic], và nửa còn lại là các bài bút danh khác của PTVA: An Bàng, in trên Đại biểu nhân dân, Tia sáng, Tuổi trẻ, Thời báo Kinh tế Sài Gòn trong 2 năm 2005 - 2006; còn tập Ghi chép nhỏ của người cưỡi ngựa là tập hợp các bài trong khoảng 2010-2015 [khoảng 2015 hay sau đó, có 1 lần vô tình thế nào tôi lạc vào fb cá nhân của PTVA, như nhiều nhân vật khác, tôi nghĩ thôi đừng đọc họ viết gì trên fb, dễ dở hơi lắm, thế nhưng tò mò vẫn luôn chiến thắng, tôi đọc stt về một việc, đại ý: họ đi nghỉ ở homestay hay nhà nghỉ nào đó và một vài chú chuột con còn đỏ hỏn chưa mở mắt bỗng rơi trúng chỗ ở của họ, thế là họ bối rối phải nuôi chúng vì ai nỡ để chúng cứ thế mà trết, hay là sẽ cứ đơn giản là để chúng tự sinh tự diệt hay là diệt luôn vì chúng mà lớn thì cũng phải diệt chúng mà thôi etc. rồi họ nuôi chúng, về lại thành phố về lại cuộc sống bận rộn, họ vẫn liên lạc với homestay chủ nhà để biết tình hình chuột mở mắt thế nào rồi etc. lần đó đọc stt xong, tôi cũng băn khoăn, là mình mình cũng sẽ nuôi mấy con chuột đỏ hỏn đó (thì hồi bé tôi cũng vì thế mà nuôi chuột, chứ "sẽ" gì nữa), cũng vẫn sẽ bối rối băn khoăn những câu hỏi như vậy giữa việc cùng là chuột nhưng chuột trứng nước đỏ hỏn chưa mở mắt cũng khác với chuột to chuột trưởng thành phá phách chứ etc. nói chung vẫn là làm người thật bất tiện; nhưng đọc xong stt ấy của PTVA, tự nhiên tôi cũng không có gì tò mò nữa, không lướt thêm để chán văn sĩ hay thấy dở hơi lắm hay để nhận định văn sĩ viết văn và chơi fb thì thế nào thế nào; chỉ đơn giản là không có gì mới, không có gì gây tò mò nữa; tôi lặng lẽ đi khỏi fb ấy, đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi vào fb của PTVA, các văn sĩ khác chơi fb thế nào, tôi thường tránh coi như không biết gì, lý do: dễ dở hơi lắm] in trên Nhân dân hằng tháng, Người đại biểu nhân dân, Người đô thị, Văn mới. Có những liệt kê thời điểm viết và in báo nào, mục nào... là có lý do
PTVA viết truyện ngắn, thơ và tạp văn/tản văn thì mảng tạp văn/tản văn viết giữ mục cho các tờ báo/tạp chí là thấy đọc lại đỡ nhất. Viết có giọng và phong cách rõ ràng [dù nhiều bài đúng giọng báo chí và đại biểu quốc hội], nhiều bài đọc lại vẫn thấy đó là một cây bút sắc sảo, thông minh, quyết liệt [đọc truyện ngắn Cha tôi và đọc nhặt nhạnh những gì người ta nói về Chế Lan Viên, có thể nói tính cách đó kế thừa từ người cha] nữ cường nhưng vẫn có nét duyên, hài hước của một người phụ nữ viết; nhưng có độ chuyển rõ rệt, những bài viết năm 2002-2003 hay hơn hẳn, 2004 có bài được bài nhạt, 2005-2006 thì nghiêng nhiều về giọng đại biểu quốc hội, đọc không còn thấy muốn đọc nữa, sang đến tập Ghi chép nhỏ của người cưỡi ngựa khoảng 201x-2015 thì viết lại thấy đỡ hơn hồi 2005-2006 dẫu không thể có lại như hồi 2002-2003
còn tập thơ Gửi VB, tôi vẫn luôn nghĩ chắc chắn mình giữ lại tập thơ này dẫu có đẩy hết PTVA truyện ngắn, tạp văn/tản văn đi, như trường hợp đẩy hết NNT đi từ lâu, mà chắc chắn ngay từ đầu sẽ giữ lại tập thơ Chấm; nhưng khi đọc lại Gửi VB rồi, tôi phân vân, muốn giữ lại vì đó là tập thơ, nhưng giữ lại vì đó là tập thơ thì có muốn giữ lại không vì... là tôi, tôi cũng thò bút sửa thơ như cái ông bà nào đấy đọc trước tôi đã thò bút sửa tè le tập thơ






