tập truyện gồm 5 truyện ngắn [Hiến đăng sứ có thể xem là truyện dài], tựu trung 4 trong 5 truyện là những truyện mang không khí giả tưởng phản địa đàng, bối cảnh Nhật Bản [thế giới loài người nói chung] sau những thảm họa như nổ lò năng lượng hạt nhân, thiên tai sóng thần động đất, ô nhiễm môi trường, khủng hoảng sinh thái etc. khiến Nhật Bản tỏa quốc, cắt đứt với thế giới bên ngoài [các nước đóng cửa với nhau, chuyện này đâu có gì lạ nữa]. Thế giới ấy, người già thì khỏe mạnh và chịu bất hạnh không thể chết, phải sống để chứng kiến quá trình những đứa trẻ sinh ra đã bệnh tật yếu ớt, người già phải chứng cho những cái chết yểu của những đứa chắt gọi mình là ông cố/bà cố [đàn ông mãn dục sớm, mỗi người có vài pha đổi giới tính, đàn ông thì nữ tính hóa, phụ nữ thì ngày càng nam tính hóa]. Không chỉ vậy, tuổi thọ của từ ngữ cũng dần ngắn đi; từ ngoại lai biến mất cùng tỏa quốc, không có người kế tục thì từ ngữ cứ thế trở thành tử ngữ, nhiều từ cổ lỗ cũng dần biến mất khi còn không có cả từ kế tục [ngôn ngữ biến mất, tìm kiếm ngôn ngữ khi một đất nước đã không còn... sẽ gặp lại ở Rải rác khắp nơi trên mặt đất, mấy hôm nữa tôi quay lại đây]
truyện thứ năm, câu chuyện còn lại, Tháp Babel của các loài vật - được viết dưới dạng kịch 3 màn với các nhân vật là các con vật chó mèo gấu sóc cáo thỏ... với bối cảnh các con vật học tập ăn vận tập tính như con người, chúng sống bắt chước lại những gì chúng nhớ, hiểu về con người, còn con người lúc này là các hồn ma bóng quế trong mắt chúng vì đã tiêu vong. Một trong những câu thoại cuối màn 3, chúng nói con người thiếu ngủ nên đổ bệnh và sống phần đời còn lại trên giường; rồi thì sau thế kỷ 21, tất cả con người đều trở thành nô lệ, làm việc từ sáng tới khuya etc. [lúc đọc đến mấy câu này, tôi nghĩ tôi đang nạn mất ngủ đây, mất ngủ nên thiếu ngủ, cần gì tới sau thế kỷ 21 nữa]... truyện thứ 5 này có cái kết ý tưởng có thể dựng luôn thành kịch; hình dung cảnh cuối diễn ra, những câu hỏi chồng bè vào nhau, những từ điển những ngôn ngữ không thể hiểu lẫn nhau như tháp Babel rải rác tứ tán khắp nơi như tìm người hiểu chúng dụng chúng... đến người không thích xem trình diễn như tôi, cũng muốn nó được dựng, dẫu tôi cũng biết, trí tưởng tượng về một vở kịch qua các dòng chữ, với tôi, luôn sống hơn một vở kịch bày trước mắt, để xem nhìn
trong tập Hiến đăng sứ, truyện tôi thích nhất, dễ hiểu thôi, là truyện Hiến đăng sứ [The Emissary/The last children of Tokyo; bản Hiến đăng sứ, dịch từ tiếng Nhật, Yoko Tawada viết song song tiếng Nhật, Đức, tôi biết có bạn sẽ đọc tiếng Đức đấy]. Trong lúc đọc truyện này, rất nhiều khi tôi dừng vài giây để tự hỏi mình, đây có phải truyện Nhật hiện đại tôi thấy hay nhất trong mấy năm qua không nhỉ, cho đến cuối cùng, tôi còn hào phóng cho là hay nhất trong tận 10-15 năm qua tôi đọc mảng Nhật hiện đại; lý do cho sự hào phóng đó, không hẳn là sự uyển chuyển ngữ nghĩa các từ, các ngôn ngữ của Tawada, càng không phải sự ăn nhau các chi tiết hay mạch truyện, mà có lẽ bởi sự linh hoạt của các thế giới Tawada dựng nên khi thực khi giả tưởng trong cùng một tương lai vô định người đọc phải hứng chịu, trong vẻ khuất phục hoàn toàn
mặc dù hào phóng như vậy, chứng tỏ là thích đúng không. Thế nhưng, Tawada không đẩy được tôi khỏi vũng lầy mất ngủ, thế nên 2r sáng rồi, tôi vẫn cầm đt lạch cạch đây, nằm ngáp như nghiện, nhưng tắt đèn thì... không sao giấc ngủ đến. Thế nên tôi lại bật đèn, sờ đến Đói của Hamsun, được 16 trang, tôi nghĩ ngay, cuối cùng cũng có người làm tôi quên đi th uế má luật lá, có thế nào thì cuối cùng ai cũng có lúc lao dốc không gì cản nổi cơ mà, đời mà, phải ung dung như nhân vật của Đói chứ :)






