Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Giao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Giao. Hiển thị tất cả bài đăng

10.5.24

tản cư




bộ ba tiểu thuyết về thực trạng tản cư: Đất [Ngọc Giao], Ung thư [Thanh Tâm Tuyền] và Trăng nước Đồng Nai [Hiếu Chân Nguyễn Hoạt] 

Đất trong cái nhìn của những người nông dân đất Bắc, tuyệt vọng bí bách trước thời cuộc tao loạn. Ung thư với những người trẻ lựa chọn mỗi người một con đường một ý thức, như bầy chim mất tổ và vỡ mộng; tính chất vỡ mộng tạo không khí dồn nén ngột ngạt lùng bùng ung nhọt muốn phá văng thực tại. 


còn Trăng nước Đồng Nai, có lẽ là tiểu thuyết mang dân tộc tính nhất trước giờ tôi đọc trong chủ đề đất nước ba miền Bắc Trung Nam, mà chủ yếu ở đây là 2 đầu Bắc Nam [một người lười tìm hiểu lịch sử như tôi, có thể phải tìm cách tiếp cận lịch sử qua tiểu thuyết, nhưng không phải tiểu thuyết lịch sử]. Truyện xoáy vào mạch chính, chuyện tình của một anh giáo 36 tuổi người Bắc di cư vào Nam với một cô gái đôi mươi người Biên Hoà, lấy mạch truyện ấy để thâu những cái nhìn về thời cuộc, lý tưởng, chế độ của con người Việt Nam bất kể họ là người Bắc kì hay người miền Nam Việt Nam tự nhận mình là người Việt và gọi người Bắc là người Bắc "ngoải vào" "di cư" hay người ngoại kiều. Với mạch xoáy chính như vậy nên không khí truyện không mang cái tuyệt vọng triệt lộ của Đất, cũng không vỡ mộng bệnh tật phá văng của Ung thư, mà nó mang không khí của trăng nước gió liễu, cái nhìn muốn hiểu muốn cảm thông nối liền hoá giải để mỗi người lại xanh cây bén rễ có cội rễ một lần nữa 'xây tổ'; cũng chính vì mạch chính như vậy nên những gì cần thiết đã được cài cắm vào xuyên suốt các đầu chương, câu thoại, suy nghĩ của các nhân vật; thành ra đoạn kết viết dồn quẩn, tác giả không còn tính đến tham vọng giải quyết tới cùng tâm lý các nhân vật chính [dù nhân vật chính Cẩn là nhân vật luôn không cần giải quyết gì, một nhân vật quá tĩnh vì đi qua cầu rồi] hay tham vọng một cái kết khép lại 2 chương áp chót nhiều biến chuyển... dường như những gì cần thể hiện cái nhìn và thái độ trước bối cảnh lịch sử như vậy đều đã được viết ra hết rồi. Quyển Trăng nước Đồng Nai khó lòng được xuất bản chính thức bất kỳ ở ngạch nào, với những quan điểm và cái nhìn thực tại về chính trị, lịch sử của nhân vật trong truyện cũng như câu chuyện được kể về những con người tản cư di cư... khó lòng thoát kiểm duyệt vì nó bộc lộ quan điểm rõ rành quá [về Hiếu Chân Nguyễn Hoạt có thể tìm được một số bài viết, thông tin trên internet, khó lòng xuất bản Trăng nước]


Trăng nước Đồng Nai là QSKB trong CTXB 2023 của XBK. Tôi đã mong đợi QSKB kì này là Khái Hưng Chàng Lẩn Thẩn chẳng hạn, nhưng khi nhận được sách là Trăng nước Đồng Nai tôi có chút ngạc nhiên; đầu tiên là phải mở bìa vào trong mới biết tên quyển sách, 10' sau vô tình chụp ảnh sách tôi mới nhìn bìa sau và biết tên sách được in ở bìa sau cùng một loạt tên tác phẩm tác giả [giống trang cuối và trang bìa sách trước 75 in giới thiệu tác phẩm chuẩn bị ra mắt etc.], khi nhìn thấy bìa sau và nhìn dàn trang thì biết, quyển sách đã không liên quan với phong cách sách XBK trước đó. Đây là quyển thứ 2 [Nàng tình nhân hờ của Balzac là quyển 1], sách XBK có cách dàn trang này, nhiều dòng trong Trăng nước Đồng Nai nhìn tưởng đang đọc thơ [Nàng tình nhân hờ khổ sách rộng hơn nên dàn trang nhìn không lộ] vì cuối mỗi dòng nhìn trượt từ trên xuống là lố nhố thò ra thụt vào; văn bản được chỉnh sửa chính tả theo lối hiện hành nhưng còn sót nhiều, lỗi typo [sót tổng khoảng 30-35 lỗi, chưa kể những lỗi văn bản viết hoa viết thường không thống nhất; và 1 chỗ nhầm tên nhân vật, 1 chỗ nhầm chàng/nàng khả năng bản gốc đã nhầm]


nên tôi có nói đùa với một người bạn sách rằng: bộ ba Đất - Ung thư - Trăng nước Đồng Nai [tôi liệt kê theo trình tự thời gian 3 tác phẩm xuất hiện trở lại với trình hiện đang có] không thoát được nước cờ của định mệnh, tiếp tục gặp những chao lắc của lịch sử [ở đây là lịch sử nhà xuất bản]. Đất ra đời lúc khép lại giai đoạn chưa kịp bung nở của nxb mới chào sân Thời Độ [bẵng đi, gần đây Thời Độ đã trở lại với 2 đầu của Bernard Shaw thì phải]; văn bản đã được xử lý bởi những người quá non tay [mà ngay khi đọc xong quyển sách, tôi nghĩ tại thời điểm mình đọc xong, tôi có lẽ còn hiểu văn bản hơn những người tạo ra nó; tôi đọc nó 1 lần, thò bút sửa 1 lần, soát lại sửa 1 lần nữa; rồi tôi chỉ biết kêu với người tôi nghĩ sẽ giải quyết được vấn đề, để thu sách về, không thành một thảm hoạ xuất bản; tôi hay đùa rằng Đất bị như thế "lỗi tại thằng đánh máy"] nên không đủ tiêu chuẩn để lưu hành, sau này nếu ai đó có phổ biến rộng văn bản Đất đó, thì sẽ thành vết loang nhơ của xuất bản tiếp tục nhân lên; thế nên số lượng Đất bị phát tán không nhiều, cũng có cái may. Ung thư ra đời lúc XBK ở điểm nở đẹp, mọi thứ đi theo chuyển động đúng, nhưng là QSKB nên số lượng không nhiều. Trăng nước Đồng Nai lại thụt đúng khấc chuyển giao nxb, quyển sách có lẽ lại được làm bởi những người chưa đủ kinh nghiệm, làm vội và vẫn với số lượng của QSKB nên cũng không nhiều. Rốt cuộc ít được biết đến vẫn là ít được biết đến, bắt gặp định mệnh trên đường chạy khỏi định mệnh, những con cờ trong bàn cờ số phận, nhìn được nước mở nhưng không đoán được nước kết; thôi thì giật một nước cờ...


"thôi về đi, tôi buồn ngủ quá" [TTT]; tôi đi ngủ thực đây 🙂 


11.12.21

đất





"Rồi im lặng, vợ chồng anh không nhúc nhích, câm nín, nhẫn nhục như ba cái bóng thoi thóp sống trong bóng đêm còn dầy đặc trên miếng đất thảm buồn tựa bãi tha ma"


chiều tối tôi chen vào lấy 1 tiếng đọc nốt Đất [1949, có người nói 1950, nhưng chắc chắn không phải như ai đấy bảo search ra 1940 :)))] của Ngọc Giao, buồn quá, cứ sụt sùi vừa đọc vừa soi văn bản, đến một đoạn vợ chồng Xã Bèo bị lính Pháp bắt mất trâu, hai vợ chồng ra đồng cày bừa thay phận con trâu, vợ làm trâu đi trước, chồng đẩy bừa theo sau con trâu người và nói "bu nó" thay cho lời với trâu "vắt, đi nào"... tôi lắc đầu rũ rượi cười ràn rụa nước mắt giời ơi "đời người mà đến thế này ư"


nhà Xã Bèo như bao nông dân chịu cảnh tản cư, từ vùng "tề" làng Nguyệt Đức - Thuận Thành [Bắc Ninh] theo chỉ đạo kháng chiến di cư tản cư lên Nhã Nam [Bắc Giang], cảnh di cư tản cư này cũng khiến đời người khổ vì sống, mà tôi từng đọc ở Cuốn sách không tên của Hồ Dzếnh; đọc đến chi tiết người vật gồng gánh nhau lên Nhã Nam Bắc Giang, tôi nhớ câu chuyện tôi nghe người lớn nói chuyện, những người giờ đây 70-80 tuổi và cả những người 50-60 tuổi kể rằng, trôi dạt hay đi bộ đội đóng quân ở Bắc Giang, đất Bắc Giang cằn cỗi bổ cuốc xuống, cuốc bật ngược bổ lại vào đầu mặt, một thứ đất cằn cỗi khô rạc không trồng nổi thứ gì và có món đặc sản là chuối ngố, chuối quả rất to mà không tài nào ăn nổi. Tức là khi đọc đến chi tiết nhà Xã Bèo, Lý Còng lên Nhã Nam, đã biết là khổ vì đất, khổ vì sống rồi, sau đó nhà Xã Bèo lại còn xin cấp đất và được cấp đất rừng Dĩnh Thép Yên Thế thì người vật đến ngã nước mà chết mất thôi. Và cảnh sống vất vưởng nơi đất khách ấy, Ngọc Giao như viết chính nỗi lòng mình, nhớ quê hương nhớ từ những món ăn quê nhà


như sau đấy tôi đọc lại Cha tôi, nhà văn Ngọc Giao thì con trai Ngọc Giao có nói Đất được Ngọc Giao viết lén trong vùng "tề" và như một chi tiết trong Đất thì có thể áng câu chuyện vào khoảng mùa đông 1947 và sát tết, người con trai của Ngọc Giao viết bài viết trên cũng sinh vào năm 1947, cũng gần miếu cụ Đề, rất nhiều chi tiết về cuộc tản cư chạy loạn ở Đất của gia đình Xã Bèo là câu chuyện chạy loạn của Ngọc Giao; một chi tiết con trai Ngọc Giao nói trong bài viết này, Ngọc Giao nhớ quê nhà, nhớ cả những món ăn như châu chấu rang ăn với cơm chan nước đậu, nhưng trong Đất, là nhớ món cua muối mặn chan nước đậu phụ nóng, chính xác là nhớ nước đậu ngọt bùi và trắng như sữa, vợ chồng Xã Bèo hỏi nhau rằng không biết ở trên miền rừng người ta có ăn nước đậu không nhỉ


Đất là một trong những tiểu thuyết tái hiện làng quê Bắc Bộ vô cùng đậm nét, ý văn và từ ngữ đượm hồi cố, về một đời sống đã rất xa tôi, làm tôi chợt nhận ra có thể chính vì thế mà mình không đọc nổi những gì văn học nước nhà sản sinh ra trong khoảng 30 năm gần đây mà bằng cách nào đó tôi - người thuộc thế hệ 8x mở ra đọc; câu chuyện của Đất làm tôi ngồi thừ ra sau khi gấp sách và nhẩm tính trong đầu, ông bà nội tôi khi ấy bao nhiêu tuổi, họ đã đi qua những năm tháng ấy thế nào. Ông nội tôi sinh năm 1929, thì thời gian khổ này ông tôi mười tám đôi mươi, các cụ đã sống qua cái thời mà khổ vì sống; tôi nghe bố tôi kể lại câu chuyện mà ông tôi đã kể với bố tôi, ông tôi mồ côi năm lên 10-11 tuổi nên phải theo chú ruột lên tận Yên Thế làm kéo xẻ lúc 12-13 tuổi, nhưng rồi khổ cực, bị bóc lột nên ông đi bộ một mình từ Yên Thế về lại làng Phú Đa Đức Thượng, gần về đến làng thì bị mẹ mìn lừa lôi đi, may biết hô hoán lên rồi bỏ chạy thục mạng nên mới về được làng; cũng trong những năm 40 của thế kỷ trước, ông nội tôi kinh qua nạn đói năm 45 Nhật bắt nhổ lúa trồng đay, ông đi ra khỏi nhà nhìn xác người nằm chết rúm ró như bó rạ bị mưa vầy, trâu bò người vật nghiến qua


Đất lấy bối cảnh chính ở vùng "tề" nên số phận của nó, tại sao mà sau 72 năm, giờ mới lại xuất hiện; bạn nào từng đọc Tô Hoài sẽ nhớ chi tiết Tô Hoài, Ngọc Giao gặp và nói với nhau gì. Một số phận tiểu thuyết gắn với người viết ra nó thật nhiều gian truân; sau Đất, vẫn Xã Bèo, chúng ta có Xã Bèo người của đất, như trong bài Cha tôi, nhà văn Ngọc Giao nói, thì Xã Bèo người của đất là phần tiếp theo, nhưng có hay không thì tôi không chắc, hay đấy chỉ là phần vĩ thanh sau khi khép lại Đất, theo ấn bản 2021 của Thời Độ, bài viết lời hết sách của tác giả có tên Xã Bèo: người của Đất; cũng thông qua bài viết của con trai Ngọc Giao, tôi mới biết trước khi được in vào năm 1949 [có người nói năm 1950] thì Đất được đăng feuilleton và cũng không được thuận buồm xuôi gió



đây là những thứ cần note lại không đầu không cuối, phục vụ cho tôi đọc Ngọc Giao sau này, có thể tôi sẽ đọc đủ nếu có duyên tập hợp đủ sách, mượn hay thế nào đó, và có thể phải động vào rất nhiều thứ tôi sợ, như lịch sử chẳng hạn, giai đoạn 45-54 chẳng hạn, mà nói chung, lúc nào tôi cũng sợ lịch sử, có những thứ nhà trường và công cuộc giảng dạy đã làm sáng rực rỡ khiến tôi sợ, sợ nên ghét, ghét nên sợ và tránh, cho đến một lúc nào đấy ta phải rời xa cái rực rỡ phát sợ để đi vào cực điểm tối bởi sáng chẳng phải do tối đôn lên mà thành hay sao