Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

4.2.10

+/ Mẹ nói với con là sẽ chỉ nhập ít hàng cho vui nhà vui cửa. Cuối cùng là nhà không còn cả đến lối đi chứ đừng nói đến để xe. Và vì vậy con tự nhiên gật đầu đánh rụp một cái để được một cơn ác mộng tương đối thường xuyên vào 5h sáng, khi mà không thể mở mắt thì vẫn phải mắt nhắm mắt mở bê bê, dọn dọn. Con bực con ghê gớm vì lúc ấy dễ đồng ý :))
Và vì thế, để dắt được xe ra khỏi cái ngõ ấy. Cháu nó ngoài việc phải đương đầu với 2 chú cún sủa inh ỏi (và tất nhiên cháu rất sợ cún cắn rồi) thì còn phải đương đầu với bầy người mà cháu không thích. Lúc ra khỏi nhà đi học thì đi giày trắng, cuối cùng lên được xe thì lại là giày xanh, bởi một lẽ rất thường tình, giày trắng của cháu đè phải bãi mìn của cún. Đấy, đã nói rồi. Cứ nghĩ tới việc đi ra đường là mệt mỏi mà. Một ngày cháu nó mở mắt đã thấy hân hoan, cuối cùng lại bắt đầu bằng bãi mìn của cún :))
Nhưng mà hôm nay rất là hay hay hay
3 cuốn của hôm nay là:
- Cuộc sống ở trước mặt ( vừa đọc xong cách đây ít phút. Tự nhiên mình nhớ cái hồi cứ không vui hay buồn bực là vào nhà sách Tiền Phong chôm chỉa sách với mấy cái đồ linh tinh. Có khi chỉ để thấy là mình đạt được một cái gì đấy hết sức dở người )
- Haroun và biển truyện
- Tự do là gì?
Tớ thấy hôm nay tuyệt nhất ở đoạn cả 3 cuốn tớ đều được tặng và tớ đọc cái quyển kia với một khuôn mặt cứ thi thoảng lại hiện lên trên trang sách (chắc do hội chứng soi kỹ quá). Cũng rất lâu rồi mới có được cái cảm giác không nghe thứ gì nhưng trong đầu lại tấu lên bản nhạc cháu thích và cháu cứ biêng biêng theo nó mà nhún chân tay như cái hồi còn con nít (shy chết mất).Nên việc lát nữa tớ phải đương đầu với cái quyết toán công trình là điều không có gì phải lăn tăn!
+/ Hôm nay em QA sợ cháu đi lạc nên đã rất tốt bụng đưa đi, đón về, chờ đợi mà không ca thán chi hết. Và cháu cũng bù đắp bằng cách lòng vòng cái bảo tàng kia trong đầu cứ cười cười:Mình xem gì khi mình chẳng biết xem gì. Cuối cùng cháu cứ thản nhiên chụp những gì cháu thấy dù biết không được tự ý chụp kiểu vậy. Lại và phát nữa là cả nhóm tất niên + tổ chức sinh nhật QA thành công tốt đẹp. Đúng là chỉ giỏi đập phá :))
+/ 2 ngày nay dùng thuốc, người tích nước ghê gớm. Mà vẫn cảm thấy nó không ổn ở chỗ nào đấy. Tớ kóc biết.
+/ Hôm nay gần như tớ chơi cả ngày. Dù cũng có lúc tớ thấy áy náy vì mấy anh thợ cứ rít điện thoại suốt. Tớ tắt phứt cái máy đi và tận hưởng một ngày phè phỡn. Nhưng dù sao ngày mai tớ sẽ cố chăm chỉ để thợ được nghỉ Tết sớm.
Tớ không bấm thêm khuyên. Con số 7 là con số may mắn của tớ. Thay vào đó tớ cắt tóc, cắt từ tối muộn hôm tớ định đi bấm khuyên. Tóm lại, sáng ngủ dậy đã thấy cắt tóc trong lúc bực là sai lầm :))
Cầu trời cái công trình 7 tầng ấy xong trước 28 Tết, vì mẹ con cũng mang đến cho con một núi việc không tên rồi :)
Giờ, tớ ngồi xem bản vẽ và làm cái quyết toán chút nhá!





Cái hình đầu tiên ấy, bọn trẻ con bảo là hình ảnh một bà già trong cơn nghiện nước trà. Cháu nó chỉ đơn giản là thèm trà đặc không thể chịu được nên pha cả 1 ấm to to to luôn :))

2.2.10





+/ Tớ nói rồi, trong không khí có mùi cái cửa sổ nhà Nghĩa. Thì tớ nói tớ nhớ Nghĩa đấy thôi. Mà báu bở gì cửa sổ nhà Nghĩa không biết. Xấu òm :)), cũng không to nữa. Hai đứa ngồi thì có vẻ ổn hơn :))
Không cần Nghĩa gọi thì tớ cũng chạy qua nhà để ngồi ở đấy mà. Người ta nói mà không chịu tin, nhìn ta như thể điêu dân ấy :))
Đúng, cô gái đến từ hôm qua :)
Nghĩa nhầm to. Tớ rất thích sách thiếu nhi. Giống như khi xưa thích piano. Giờ thì thích violin hơn piano rồi. Bọn mình vẫn vậy :)))
+/ Cơn giận này, con chỉ muốn găm thêm 2 cái lỗ vào tai nữa thôi.
+/ Đọc Mắt sói cho nó lên lên chút :(
PS: Chụp ở Thạch Bàn(Gia Lâm) và Xóm chùa Kim Liên. Giờ thì hết mùa hoa cải rồi em Hồng thân mến ơi :P. Cái này chị chụp hôm em gái đi làm bộ ảnh cưới (T11) và chắc chỉ có chị mới chụp cô dâu-chú rể kiểu đấy thôi :)

1.2.10


+/ Tớ đang tìm hiểu về Tahar Ben Jelloun chỉ với The Sand Child và The Sacred Night (chỉ với). Hôm nay tớ mở lại 1 cuốn ghi chép và nhớ là thân yêu đã từng nói về thời gian rỗi và chỉ với kia và nên.
+/ Những chậu cây tớ trồng đang thực sự khiến tớ thấy được an ủi trước việc ốm đau thế này.
+/ Vào ngày nắng đẹp như hôm nay, thực sự muốn uống bia với Nghĩa đấy, Nghĩa ạ. Cứ an ủi bạn kiểu: đừng khóc nữa, mai bạn mang ít bia + đồ nhắm... Ghét ghét à!
+/ Tú ốm. Th về nhà kể chuyện đi sàn. T nghe chỉ thấy đau đầu thêm về giai đoạn đã qua. Th cũng chẳng hỏi han câu nào. Chán thế chứ!
PS: Cháu là Quỳnh Anh. Đây là giây phút cháu đương đầu trước Semina tư tưởng HCM. Có thể cho là giây phút phê nhất.
Hehe, chị thích em thế này! Dù sao chị cứ viết nội dung, em thuyết trình. Nhóm được 10. Thế là ổn. Ưà, chị vốn thích những gì oái oăm. Như em trong hình ấy :)))))

Sau 4 hôm ốm, cháu cuối cùng cũng sống sót :)).
Mở màn là từ nhà tắm bước ra và bị chóng mặt kinh khủng. Lê mãi từng bậc thang mới lên tới tầng 5, sấy xong tóc thì biết chắc chắn là hôm sau sẽ ốm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì đau 2 bên phổi khi hít vào (như 2 lần viêm phổi gần đây tự nhận thấy), sốt, đau đầu.
Ngày tiếp theo, sốt nhẹ, viêm họng, đầu đau như có người dùng búa nện.
Ngày tiếp thì vấn đề xảy ra ở hệ tiêu hóa. Lúc nào cũng muốn vomit, không ăn được gì. Và thèm ăn kinh khủng, bình thường cháu cũng hay ăn mà. Ăn vào thì lại chạy đi để được vomit.
Ngày hôm qua mới là thảm họa. Như thân yêu đã từng nói: đấy là bệnh không sang trọng. Chính xác là tiêu chảy hành hạ cháu cả ngày qua. Dấu hiệu mất nước của cháu rõ rệt từ việc cháu thèm ăn những thứ gì mát mát, nước nước kinh khủng (nhưng ăn vào là lại chạy đi vomit luôn), đến đêm qua thì cái gọi là nếp véo da mất chậm đã rõ ràng.
Cháu mong đây là lần ốm cuối cùng của năm cũ. Năm sau là năm tuổi của cháu (theo như mẹ cháu nói) thì không biết sẽ thế nào :)). Mẹ cháu vốn tin vào mấy thứ này mà :)))
Qủa thật đầu cháu đau như có ai bắn cái gì vào ót và ra sức kéo cho nó rơi bịch xuống đất ấy. Vậy mà trong 1' hào hùng săn bắt ruồi, con cháu đã dậm nhảy 1 trọng lượng gần 7kg vào đầu cháu từ độ cao 1800mm (của cái tủ lạnh) và tất nhiên ván dậm nhảy chính là đầu cháu :((
May thay, sáng nay dậy, cháu đã có thể xem là trở lại trạng thái bình thường. Chiều, cháu sẽ đến trường :D
PS: Đứng ở cửa sổ tầng 3 nhìn xuống chợ. Chị giúp việc cho hàng ăn vừa nhể ốc vừa trông con. Thằng bé quấy mẹ, chẳng may làm kim nhể ốc chọc vào tay mẹ.
- Chảy máu rồi, con làm mẹ chảy máu đây này
Nói rồi nặn chỗ máu cho thằng bé xem. Rồi tiếp tục công việc
Thằng bé nhìn nhìn mẹ. Rồi vòng tay ôm cổ chị.

Đấy chính là lý do tớ muốn có con đấy :))
Như mấy hôm ốm, ít ra đứa con mắc dịch của tớ cũng an ủi tớ bằng cách chui vào ngủ ngoan ngoãn với mẹ, dù biết thừa, chẳng qua vì sốt nên người nóng, nên nó mới vào ngủ ngoan với mình thế.

PS phát nữa: Cái hình trên là chụp cách đây đúng 1 năm mấy ngày. Lúc ấy cháu 1500mm và 4,8yến. Sáng nay, cháu vẫn 1500mm, nhưng chỉ còn 4,45yến. Cháu biết trước là cháu sẽ lại bị chê xấu. Cháu thấy cháu xinh nhất là lúc 5yến (dù mọi người nói vậy là thành người vuông)

28.1.10

BAY BAY :))


+/ Người thương cũ của tớ có nói là hễ gặp chuyện trục trặc trong công việc, đến gặp tớ là tự nhiên trục trặc qua đi. Từ 1 đồng chí uống 1 chén đã đỏ mặt, hôm ấy chàng ta biến thành siêu nhân bay. Hic, tớ uống đến muốn vomit mà chàng thì cứ ngay đơ ra, mặt còn buồn hiu hiu đến là tội.
- Anh buồn chuyện gì mà hôm nay uống nhiều dữ vậy trời?
- Chuyện cơ quan thôi
- Thế anh tranh chức người ta hay người ta tranh chức của anh?
- Anh tranh chức người ta... nhưng không thành
- :)))
_ Thôi nào, đừng cười vậy. Anh buồn đến độ uống rượu còn không say đây này
(...)

+/ Ông bạn vàng của tớ trong 1 hôm nhớ nhung bà bạn bạc ( tức tớ :D ) đã gây ra vụ nhầm lẫn tai hại liên quan tới 13 bệnh nhân.
Mà không có vụ ấy chắc cũng không gọi điện cằn nhằn gần 40' để lấy hên đâu :D
+/ Hôm nay, tớ bỏ học buổi chiều. Bà bạn bạc tạt qua Viện ngồi ăn cơm hộp, bánh ngọt Pháp, kẹo mút, uống nước trà với ông bạn vàng. Ông bạn vàng cũng như Nội, chỉ có hối tớ đi lấy chồng.
+/ Năm Dần, họ nói gì về phụ nữ tuổi dần nhỉ? :)))
Năm nay chúng ta cố gắng lòe thiên hạ để lên xe bông nhá :P
Chứ, tớ chán cái cảnh phải nghe Nội tớ nói: "Nhìn con Th mà học tập, bà chẳng phải giục nó câu nào, đúng 20 tuổi xuất chuồng. Mày nhìn mày xem con?"
Buồn ơi là sầu! Sầu ơi là buồn!
PS: pic trên là của một phụ nữ Mèo. Nói thật là chị ý cười làm tớ quên đi vụ lặn lội đường rừng núi tìm cái tay Ma Trung Kiên (nào đấy). 22 tuổi, 2 con gái. Tớ hỏi chị về vết đỏ trên trán của mấy chị, như vết phỏng to, chị nói:"Mình không biết" :((

26.1.10



+/ Chuyện tối qua. Cụ thể là từ 20h tới 22h22'
- Đầu tiên là Đi! Đây Việt Bắc!
Cháu nó đọc hết Chương 1, thấy hừng hực khí thế quá! Cháu đọc to, vừa đọc vừa như thể diễn kịch với tâm trạng hết sức hào hùng. Tóm lại là con của cháu, tức mèo EMi đã tháo chạy mất tiêu kể từ khi mẹ cháu cất giọng đọc từ chương 2 tới chương 8. Qủa thật, giọng của mình tệ hại đến mức đấy ư? Để kiểm chứng, cháu đã ngồi đọc lần 2 từ chương 1 đến 8 và thu âm. Khi cháu nghe lại, quả thực cháu nên nhấn nút delete.
- Thứ nữa là lần 2 của Con người là gì?
Họ gọi cuốn này là một dạng thú vui hay gì đó triết học cho thiếu nhi. Chao ôi! dành cho các cháu 11 tuổi trở lên. Ah, có xuất hiện người đàn ông thông thái Nhiệt đới buồn Claude Lévi-Strauss. Nếu đây là sách thực sự dành cho thiếu nhi thì có 2 điểm. Thứ nhất là có 1 bảng ở dạng phụ lục cuối sách rất khoa học ( có thể nói càng ngày tớ càng phải đối mặt với sự ngu ngốc, quên béng của mình nhiều hơn nên khi nhìn thấy cái bảng này cuối sách thì tớ mừng quýnh ). Thứ hai là sách có độ 7 lỗi chính tả, mà chẳng thấy có tờ hiệu đính chi hết ( HA! con người ta cũng dễ có thói đòi hỏi nhỉ? Trước á, thấy nhiều lỗi sai cũng đành ngậm bồ hòn cho qua. Giờ, cuốn Thế mà là nghệ thuật ư? thấy có hiệu đính là đòi hỏi luôn các cuốn khác cũng nên có :D )
- Cháu nó đang say mê Thế giới là một cuốn sách mở
- Và cháu nó cũng có thể liệt kê ít nhất là 15 cuốn đang đọc dở và không hiểu tại sao lại không đọc trọn vẹn. Chúng đang cao dần, dần và dần ở cái bàn thấp thấp thấp.
- Hôm qua ấy, khi đang hào hứng khí thế hùng ca-lụa thì bị chị gái dội cho cốc trà sữa. Tóm lại là sau khi uống xong, cháu hết hừng hực mà chuyển sang tông răng va nhau crộp crộp. Rồi tay chân cháu cứ xoắn cả lại nên nhắn tin nhầm tá lả luôn. Xin dài dòng 1 tí là cháu không thể nhắn tin nếu không phải máy blackberry, với các dòng máy trước đây việc nhắn tin là cả một quá trình gian nan. Chỉ có thể dùng mobi bằng tay trái và để nhắn được 1 tin thì phải có tay phải lau mồ hôi trán. Một người hôm qua nhận tin nhắn không do chủ ý của người gửi phản hồi lại thế này: "Cháu ơi, đang là thời bình mà. Hãy cứ tận hưởng đi. Nghĩ làm gì đến hừng hực khí thế làm cách mệnh". Hay như 1 đồng chí khác nhắn thế này: "Khi cậu nói về Chúa với tớ, thì có lẽ tớ nên nói Amen :)"
- Chẳng biết khuyên Th sao nữa. Hãy cầu nguyện để không yếu đuối và không trở lại làm con người thiên nhiên.
+/ Tớ đối mặt với sự ngu ngốc của mình ngày càng nhiều hơn. Trước đây, chí ít tớ cũng nghĩ mình không phát rồ đến... (như hiện nay). Ví dụ, tớ ở cùng phòng với cô bé Vân trên Sapa từng ấy ngày, lúc nào cũng ríu rít, có tối còn nằm ở 2 giường mà buôn tới 3h sáng và lo ngay ngáy rằng người phòng bên sẽ phàn nàn. Vậy mà trên đường về, tớ rón rét thấp tay và đánh hướng về nàng ta rồi hỏi Chồng ngố ngồi cạnh : "Bạn này tên là gì Chồng nhỉ?" - Vân! (cũng có vẻ sửng sốt). Hic, vậy mà vợ cứ đinh ninh là Xuân hay Lan.
Chết mất!
Lại nữa là như 23h hôm qua. Tớ thấy đói đói và tớ ngồi ăn 2 chén cơm. Nói chung tớ có sở thích ăn cay và mặn. Ăn xong, huyết áp tăng đáng kể. Tớ vẫn luôn biết vậy. Đã có lần uống chén canh xong mà mặt mũi nóng bừng, không thở nổi. Tối qua là trạng thái, luôn thấy mình ngồi trên một mặt phẳng nghiêng, dốc thẳng đứng ra ngoài đường dù tớ đã cố gắng dựa vào trụ nhà ở phía ngược lại. Và đã tự trấn an mình bằng cách hỏi người ngồi xem film cùng là "em đang ngồi trên sàn nhà phòng ăn đúng không Cáo?"
Rồi cái việc thức dậy không biết ngày hay đêm, đang ở đâu và đang như thế nào là việc đã trở thành thường ngày ở tớ. Có hôm gần 23h mở mắt ( do mệt quá mà ngủ mất ), tớ cuống cuồng chuẩn bị chạy đi học. Cái mobi nokia thì để màn hình đồng hồ analog nên không tin vào khả năng minh mẫn của chính mình, cái blackberry thì ko thấy đâu để nhìn đồng hồ số, cái đồng hồ báo thức thì đã bị quăng đâu đó khi nó thực hiện nhiệm vụ của mình trong khi tớ thì ngái ngủ. Phòng thì có 2 lớp cửa, mọi thứ yên ắng như thể giữa trưa. Đầu óc tổ quạ, quần shorts, chân đi tất, vai khoắc cặp, tay cầm khăn, quần, áo khoác. Chạy hết công suất xuống đập cửa nhà tắm: Ai đấy ạ? Cho con vào con chuẩn bị đi học. Trời đất, hình như hôm nay thầy KTSX sẽ xé thịt con chấm muối mất. Mẹ ah mẹ, mẹ mở cửa con đánh răng phát!
Đêm mà định đi đâu? Cáo đây, chuẩn bị xem film nhá!
Tôi đến chết với tôi mất!
+/ Ah, có người vừa hỏi tớ là thích lì xì xu hay sách nhá ( dù sao vẫn còn được mừng tuổi là cả sự động viên, khích lệ để chúng ta không đi lấy chồng cưng ạ ). Tất nhiên là tớ nói:"Em đang thích cả chuỗi của Roald Dahl, 14 hay 15 cuốn chi đó. Cứ thế mà thực hiện nhá. Sách của NXB Kim Đồng :))"
+/ Đến tận hôm nay mới thực sự gọi là đọc đọc về Nguyễn Văn Vĩnh sau nhiều lần nhìn thấy dòng chữ "chương trình hỗ trợ xuất bản Nguyễn Văn Vĩnh" :(
+/ Chiều nay tớ gặp thầy KTSX đây. Nghĩ đến thầy là muốn hôm nay ăn mặc nhếch nhác, tóc tai rối bù, ngồi 1 góc thật khuất khuất để không bị gọi lên hát trước 120 con người và có kèm tạo dáng trước camera của ít nhất một nửa trong số họ :(
PS: Pic trên là bác trưởng đoàn ABình với hình tượng cây xương rồng giữa trời cao. Đáng ra lúc ấy phải có thêm quả tượng đài quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh nữa (theo như lời Vân và Cún bàn luận). Đồng chí trưởng đoàn gây cảm giác thân thiện với tớ bởi 1 câu nói: Đến đi tù tôi còn được ngồi ngẩng cao đầu mà đi tàu thì lại ra nông nỗi này đây :)) (hôm ấy tàu nằm toa 6 giường hahahaha)

24.1.10

+/ Vừa rồi ngồi sấy tóc tự nhiên nhớ tới anh chàng nhân viên bán hàng của Adidas ( gian hàng ở Vincom ). Tại sao lại tự nhiên nhớ ra ý ah? Vì lâu lắm rồi mới có người nhìn mình với ánh mắt như thể: Tôi có biết cô đấy. Rất hân hoan làm mình cũng muốn hỏi là: Em đã từng gặp anh chưa? Người người dừng ánh mắt ở bạn thì tất nhiên nó là chuyện bình thường nhưng cái cách anh ta nhìn mình thì nó có gì đấy hân hoan hiếm thấy. Ngay cả khi mình đã đang xuống thang trượt, có cảm giác ai đó nhìn theo, ngoái lại thì vẫn anh ta nhìn theo mình với ánh mắt cười. Nói thật, hôm đấy tớ phải vào WC để kiểm tra xem mặt mũi đầu tóc quần áo thế nào? Dĩ nhiên là tớ vẫn như mọi khi, không trang điểm gì và cũng không lôi thôi, luộm thuộm gì.
Vì ánh mắt lạ ấy mà tớ nhìn thẻ nhân viên. LVD.
Hôm qua, vừa accept 1 bạn trên yahoo tên là LVD. Có mối liên quan nào ko ta?
+/ Cuộc đời có rất nhiều chuyện buồn cười. Riêng cái cuốn Hậu hắc học, tớ đã photo 1 lúc những 5 bản vì trong 1 thời gian ngắn cách đây chừng 1 năm. Có tới 2 bạn gửi mail muốn mượn cuốn ấy. Tất nhiên là sau khi nhận bản photo không trực tiếp từ tớ, mà qua mama tổng quản thì 2 chàng này gọi điện, nhắn tin, mail miếc rối rít cảm ơn. Bẵng đi gần 1 năm trời, hôm nay anh chàng sunflower ấy nhắn thế này: Cuối cùng cũng tìm lại được em, cô nàng Hậu hắc học ah :D
Ngất xỉu!
+/ Và đây là 9 cuốn của thời gian này
1. Con người là gì?
2. Biển và chim bói cá.
3. Đi! Đây Việt Bắc!
4. Thế giới là một cuốn sách mở.
5. Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình.
6. Thế mà là nghệ thuật ư? ( lâu lắm rồi mới thấy 1 cuốn có kèm tờ đính chính. Chắc phải từ thời còn mua sách giáo khoa ngay vào ngày đi họp phụ huynh, tức từ thời một ngàn chín trăm hồi đó )
7. Coraline
8. Chuộc tội
9. Frankenstein ( ngay từ lúc nhìn thấy cái bìa sách nhỏ tí trên net, cuốn này làm tớ liên tưởng tới 1 film làm tớ rất chú ý, tiếc là chỉ xem có 1 đoạn lúc cái anh chàng dị dạng góp nhặt ấy ngã gục và khóc một cách tuyệt vọng trên mặt băng tuyết. Là tớ chỉ biết miêu tả vậy, chứ thật ra đấy là hình ảnh tớ khó quên đấy! Không biết có đúng với mình liên tưởng giữa film ấy và cuốn này không? )
+/ Lại nói về cái sự chú ý song không có ý ghi nhớ để tìm hiểu. Đó là tớ thích cái cô bé diễn viên đóng The secret garden lắm! Hôm nay, sau 1 giấc ngủ và mở mắt lúc 7h tối, ngái ngủ tớ xem 1 film trên HBO, có cô bé gì mà có năng lực siêu nhiên chiến thắng bà hiệu trưởng độc ác ấy. Film hiện đại mà như chuyện cổ tích kết thúc có hậu ấy. 2 cô bé này có vẻ giống nhau, ko biết có là 1 hay ko? Là 1 thì gu của tớ cũng ổn định đấy chứ. Mà là 2 thì có lẽ tớ thích khuôn mặt bé gái kiểu vậy :)
+/ Sau khi đọc xong Lời hứa lúc bình minh. Chẳng hiểu sao mình lại rất hay nói kiểu bi hài. Đến mức làm 2 con bé cùng lớp phun cafe vào thẳng mẹt vì sặc. Chắc phải nói là đã rất tiếc vì ghé blog đồng chí Cao NL muộn nên định hướng đọc mới chậm chạp đến vậy :D
+/ Ơ hay cái cuộc đời này :D. Hóa ra film ấy là Cô bé Matilda. Thảo nào thấy quen quen, hehe nằm trong chuỗi của Roald Dahl mà :)