Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

2.6.20

nothing

mấy tiếng nữa, khi trời sáng, tôi sẽ dự tang lễ một người, cũng là lần đầu tiên trong đời tôi dự tang lễ một ai đấy mà không cảm xúc thế này

tôi không có chút tình cảm nào với ông ngoại, thậm chí là ghét; chúng tôi sống cách nhau 4 căn nhà, không cùng thuở đất; tôi không nhớ được lần gần nhất chúng tôi nói với nhau là khi nào, lần gần nhất đứng gần nhau 3 mét 5 mét là khi nào... tôi hoàn toàn mù mờ

tôi nghe nói 3-4 giờ sáng ông đi thể dục và ăn sáng, 9 giờ sáng ông ăn trưa, 2 giờ chiều ông ăn tối và chỉ xuất hiện vào 3-4 giờ sáng ngày hôm sau; ông là con một cặp vợ chồng thày lang nhưng ông không học hay thực tập gì khám chữa bệnh; ông có rất nhiều sách y khoa mà tôi nghĩ mình sẽ thích; ngày mẹ tôi mổ ung thư, tôi vét hết tiền trong nhà đóng viện phí, ông sang thăm mẹ tôi và cho 2 gói cơm gạo lứt rang hết date dù ông được mệnh danh là địa chủ ở làng này; tôi không chắc ông nhớ mặt đứa cháu gái là tôi, cũng không chắc ông nhớ tên tôi không, cũng như việc tôi không chắc mình có thể nhớ được một kỉ niệm nào rõ nét về ông ngoại mình [về bố mẹ của ông thì tôi nhớ rất nhiều]... tôi còn biết rì nữa không hay tôi chỉ biết rằng ông gần như hội tụ đủ những gì tôi ghét ở con người. Nhưng tôi không ghét ông, tất nhiên không yêu thương, chỉ là ông như một người nào đấy chúng tôi đi ngang qua nhau không gì hết

tôi là một cá nhân èo uột, từ tối tôi nghĩ về 4-5 tiếng ngày mai dự đám tang ông ngoại mình giữa những người họ hàng xa lạ, những con người là tiêu bản điển hình cho những gì tôi ghê rợn con người... nghĩ đến 4-5 tiếng ấy người tôi không còn chút sức lực, lả đi, uống cacao để kích 20 số huyết áp lên như mọi lần mà không kích lên nổi chút nào; dòng điện lãn công

tôi thương tôi với sự cố gắng sẽ có sáng mai và tôi sợ tôi khi tôi không cảm xúc, như lúc này, vì thế tôi nằm khóc cần mẫn. Nhận ra mình không cảm xúc với một cá thể là đồng loại với mình, đơn giản chỉ là không gì hết... tôi nằm nhìn trần nhà khóc tiếp khi gõ những chữ

ngôn ngữ có khả năng phản bội ta 

28.5.20

expect



lâu lâu tôi lại mơ bị bố đánh, điều này bình thường thôi, những trận đòn đau và vô lý khi xưa sẽ còn đeo đẳng giấc mơ tôi, nó là tổn thương

đêm qua trong giấc mơ, tôi không hứng chịu mưa đòn nữa, mọi thứ theo cách khác, vẫn thế nhưng hình thù khác; tôi phải ngồi sửa chữa một cái rì đấy rất phức tạp, tôi loay hoay mãi mà không hiểu cách thức, nguyên lý hoạt động của nó, nó không ổn ở chỗ nào... còn ở phía xa, bố tôi đánh một người để thể hiện mình với em trai vợ; tôi la hét, ngăn cản, ném các dụng cụ quanh tôi về phía ông để thu hút sự chú ý nhưng đều không tác dụng

tôi tỉnh dậy trong nước mắt và tiếp tục khóc cho đến khi quyết định ra khỏi giường đi lên sân thượng hít khí trời thắng thế lực hút hố nước mắt Alice của Lewis Carroll. Tôi cần ánh sáng, ánh sáng giúp tôi khoẻ mạnh trở lại, thay vì nước sẽ hoà loãng mọi cơn trầm cảm với số đông mọi người. Nhưng hôm nay trời không có nắng, ánh sáng thì yếu nhợt tù mù, tay chân tôi lạnh ngắt dù nhiệt độ đang là 30 độ, tôi bắt đầu lạnh từ đêm qua, phòng đóng cả cửa chớp và kính, quạt tắt, tôi đắp chăn co ro vì lạnh vì biết chắc chắn giấc mơ sẽ trừng phạt mình vì cảm giác tội lỗi sự việc lúc tối

giờ chuẩn bị bữa cơm tối, tâm trạng không cải thiện, ngoài trời không ánh sáng, se se lạnh không đổi từ sáng, tôi đi vỡ bài, sẽ vỡ bài 2 buổi, ráp bài 1 buổi, hoàn thiện 1 buổi và chủ nhật tôi nộp tô theo đúng lịch cam kết. Định tuyến chó úp mặt 2 chân lỗ tai chưa ngang với tay chống, vai hơi gồ quá, hông phải đẩy cao hơn... và phải làm chậm hơn, làm nhanh là chơi hủi


ngày sắp qua, u ám và lạnh, cảm giác tội lỗi vẫn còn, hôm nay ai đề nghị rì cũng gật vì làm người khác vui một cách dễ dàng thì mình cảm thấy thanh thản hơn

2.5.20

Atlantis gene



nếu dịch bệnh là một chiến lược cắt giảm dân số triệt để, tạo ra cổ chai dân số. Nút cổ chai này đồng thời cũng là nút cổ chai di truyền học - khiến một nhóm nhỏ người tiến hoá sống sót sau dịch bệnh nhờ gen nào đấy [di truyền - ngoại di truyền - hoạt hoá gen - đột biến] thì đây chính là Bước Đại Nhảy Vọt trong quá trình tiến hoá của loài người chăng 🙂

sách gần 600 trang, chất trinh thám lỏng lẻo, khoa học giả/viễn tưởng khai thác các giả thuyết [có giả thuyết không mới, rất nhiều người hay đọc linh tinh he he he nghe quen quen rồi] về 4 chủng người tiền sử, thảm hoạ Toba, một hệ gen tối thượng - gen Atlantis, dịch bệnh cúm Tây Ban Nha, kế hoạch của Đức Quốc xã, tham vọng đẩy nhanh quá trình tiến hoá và thay đổi lịch sử loài người...

sự chú ý cũng như những liên tưởng của ta luôn rất khó lý giải, không sao biết được nó có thể dẫn ta đi đâu :))); một quyển sách đọc giết thời gian trong lúc chờ đêm buông và khi thế giới vẫn đang trong dịch cúm Tàu [thấy các cụ hàng xóm hay xem tivi bảo là thời sự đưa who khẳng định đại dịch covid có nguồn gốc từ thiên nhiên à; tôi chả biết thiên nhiên rì, tôi chỉ biết từ lúc tôi đọc thấy những ca đầu tiên ở TQ thì tôi hiểu rằng virus thì chỉ có tự thân kháng, hệ gen gần như nhau giờ chỉ là gen nào bất hoạt gen nào hoạt hoá, còn bất kỳ cách can thiệp nào cũng đều làm cơ thể đổi dấu như bảng xét dấu ngày xưa học toán í dương - âm - dương... càng nhiều nghiệm càng đổi dấu nhiều lần, sau tôi nghĩ vui là đổi dấu qua mỗi lần xuyên tường lửa :p] hẳn là nghe chuyện thuyết âm mưu tí cho vui tai 🙂


ps. là trilogy và đây là mở đầu, 2 quyển sau chưa biết sao, nếu nhiều giả thuyết về công nghệ gen thì cũng tạm; tầm nài thì sách dở như hạch cũng sẵn sàng đọc cả ngàn trang :))))

23.4.20

đảo




2 quyển đều xoay quanh Nam Ý, mafia Nam Ý những năm 80-90 của thế kỷ 20 kéo đến những năm đầu thế kỷ 21 qua cái nhìn của nhà văn và nhà báo ha ha ha :p. Nam Ý là vùng đất bầm dập vì bị tra tấn bởi chính những kẻ được sinh ra ở đó và chỉ biết yêu thương nó trong máu và chết chóc. Miền đất lửa này được nhà báo ví như Gomorra [Gomorrah] - thành phố trong Kinh Cựu Ước bị Thượng Đế trừng phạt vì những tội lỗi của dân chúng

Thiên thần mù - tập truyện ngắn mafia - 15 truyện ngắn của nhà văn Maroc viết tiếng Pháp; Tahar Ben Jelloun đến Nam Ý, Sicilia với thủ phủ Palermo và vùng phụ cận theo đề nghị của một tờ báo, đi để viết bài song cũng không hẳn mang tính chất công vụ báo chí hay hẳn là du lịch, đây là Nam Ý mà, nơi người ta thường nghĩ đến bất hạnh và bị nguyền rủa; ông đi cùng một người bạn là dịch giả, chuyến đi không dự kiến thời gian vì lúc này đang bế tắc sáng tác [nếu đọc một vài quyển của ông sẽ hiểu bị nhân vật trong tiểu thuyết của mình hành hạ là thế nào, đôi khi nhân vật dỗi và phải có thời gian hoà giải thôi :)] nên giống như vừa đi vừa kể chuyện, để các nhân vật - có thể là người thật việc thật của địa phương - dẫn dắt sự chú mục ngây thơ, thậm chí vô tội của nhà văn, một người ngoài cuộc hiếu kỳ quan sát nó. Kết quả là 15 truyện ngắn trong Thiên thần mù. Vì thích 4/15 truyện ngắn và hứng thú với vùng đất Nam Ý phong cách đảo, tự trị, ven biển, núi lửa, mafia... tức là một mảnh đất chết chóc, nên tôi sực nhớ ra trong nhà có một quyển mafia Ý tên Gomorra [Bố Già, có thể nói tôi gần như không đọc tí nào, phim xem bập bõm nhớ mỗi mặt 1 diễn viên do mọi người hay dùng hình ảnh của anh ta nên tôi nhớ, ngại quá :p]

Gomorra của Roberto Saviano là một thiên phóng sự thâm nhập vào đế chế kinh tế và giấc mơ thống trị của Camorra* [* các gia tộc, Hệ Thống, mạng lưới mafia có tổ chức và vận hành thứ bậc nghiêm ngặt, quy mô toàn thế giới] ở Nam Ý, Campania và vùng ven biển. Tác giả trẻ thôi, giờ khoảng 40 tuổi, học triết tại Naples, sách xuất bản năm 2006 và từ đấy tác giả bị truy sát toàn lãnh thổ, phải sống dưới sự bảo trợ của các lực lượng chức năng Ý [một dạng như chương trình bảo vệ nhân chứng]; không biết hiện giờ anh ta sao, thấy có tham gia viết kịch bản series phim truyền hình Gomorrah. Ngay chương đầu tiên về cảng Naples, tác giả sống dưới vỏ bọc một thanh niên đi tìm việc và nhận bốc dỡ hàng ở cảng; các chương sau có chương là con nghiện, có chương làm thợ xây, có chương đi tìm chân trời mới và dẹo sang Scotland... vì mafia Ý chính là không buông tha một mặt trận nào: vũ khí, ma tuý, xây dựng, may mặc, điện tử, xử lý rác thải, chăn nuôi, chế biến thực phẩm, bệnh viện, chính trường... tay của Comorra quá dài. Sách xuất bản cách đây hơn một thập niên rồi, nhưng vấn đề vẫn nóng như lò luyện đan, ví dụ như không ai nghĩ rằng mức tăng trưởng những năm đầu 2000 của các gia tộc từ xử lý rác thải, kinh doanh rác lại sánh ngang ngửa với hoạt động của thị trường cocaine... rất nhiều kịch bản có thể nghĩ tới, có thể không, nhưng khi nó là phóng sự, mang tính báo chí thì không khỏi rợn gáy 

có điểm này, Tahar Ben Jelloun là nhà văn và được đặt hàng viết phóng sự thì lại tạo ra văn chương, tập truyện ngắn ấy làm tôi nhìn thấy con người Nam Ý, tôi nhìn thấy đảo, miền đất lửa... nhà văn từ một vùng đất khác tới [cái nhìn của đất liền] bị ném vào thực tế của vùng tự trị, ông nhìn thấy nguyên dạng sự vật mà chính những người dân bản địa không còn phân biệt nổi nữa vì nó là câu chuyện hằng ngày, tức là văn chương hư cấu bằng những nguyên liệu thực tế, như chính ông nói "bước khởi đầu của văn học là đánh cắp vẻ ngoài của sự thật"

còn tham vọng của phóng viên Roberto Saviano là tạo ra một thiên phóng sự miêu tả, phản ánh sự suy tàn của vùng đất này dưới sự kiểm soát của đế chế Camorra; rất nhiều con số và thống kê, người ta thường cho rằng con số, thống kê... đại diện cho sự thật, phản ánh sự thật, nhưng những đoạn thật nhất trong thiên phóng sự Gomorra lại chính là những đoạn mô tả không kèm con số :), những đoạn dài dòng ngoài lề không nằm trong sườn bài, dường như đọc thiên phóng sự này không phải để nhìn thấy con người Campania và vùng phụ cận, mà là để nhìn những xác chết, có vô số cái chết và chết man rợ

câu chuyện lúc này sẽ đến với một câu nói được cho là của Oscar Wilde [dù tôi tìm không ra nguyên tác, nhờ người mê Wilde tìm cũng không ra luôn], đại ý: báo chí luôn muốn tiếp cận hiện thực nhưng kết quả của nó lại xa sự thật; văn chương là hư cấu nhưng kết quả của nó là hiện thực

p.s: người trung thực thì mới nguy hiểm các cụ ạ [hình như cụ Nietzsche bảo xế]. Vừa search phát thấy anh tác giả Gomorra có tham gia viết kịch bản cho series phim Gomorrah, tài thật, theo như ảnh nói thì chính vì có phim ảnh về mafia mà các ông trùm cùng thuộc hạ biết cách thể hiện hình ảnh của mình [nhờ xem phim nên các tay súng bắt đầu kết liễu kẻ khác phải dùng đến 2 viên đạn, vì 1 viên đầu bắn trượt do mải biểu diễn theo các tư thế cầm súng trên phim ảnh :)))] thế rồi giờ thiên phóng sự của ảnh đưa lên phim truyền hình. Wth wtf xế mà nà nghệ thuật ư 

mai mồng 2, lại đi một bước nữa, chắc chả có thời gian đọc sách nổi, ít nhất cũng tạm dừng 2 tuần :); mấy nay nghĩ về 1 ông nhà văn 1 ông nhà báo xử lý cùng 1 vấn đề; từ đấy tòi ra tiếp 2 hướng dang dở
  • vai trò ráp nối văn chương và báo chí của Khái Hưng Trần Khánh Giư [Giữa] những năm 20-30 của thế kỷ 20
  • báo chí nhìn vào văn chương tức là nhìn sự thật, có hay không; triết học nhìn vào văn chương [triết học trực giác, triết học cảm năng...] nhưng nghe sự thật, nhìn sự thật đi đến viết sự thật, miệng nói sự thật thì lại rơi vào cái hố, không, là cái bẫy, bẫy ngôn ngữ. Nói như Heidegger: ngôn ngữ có khả năng phản bội chúng ta 🤣



16.4.20

giờ đến lượt tôi chăng

giờ đến lượt tôi chăng

tôi rất hay mơ, giấc mơ của tôi rất nhiều ngôi mộ nghĩa trang; các triết gia bảo đúng thôi, vì nỗi sầu muộn của mày và cơ thể tật bệnh liên quan đến yếu tố đất [dạ dày] của mày nữa

tôi rất hay mơ, và bị ném vào nhiều hoàn cảnh mơ giời ơi đất hỡi, ngoài sức tưởng tượng và mô tả của mình, dần dần tôi không bị choáng ngợp hay sốc nữa; mọi câu chuyện đều có con đường của nó

tôi rất hay mơ, đôi lúc tôi phải ép tim bóp bóng, đôi khi tôi bật máy thao tác hút đờm dãi nội khí quản, cũng có khi tôi chỉ thay băng rửa vết loét chân hoại tử của người tiểu đường, tôi khâu những vết thương hở to, tôi trong một cái phòng mổ khét lẹt mùi thịt da bị đốt điện... rồi tôi ở ngoài chiến trường mặc blouse trắng xung quanh rất nhiều xác chết và bom đạn, tai tôi bị ù vì vụ nổ... nhưng nhiều nhất là tôi hay mơ những đứa trẻ bị bại não, chúng ở trong một phòng rất rộng và tôi bế từng đứa ra vịn vào khung quanh tường tập đi, tập leo bậc, có đứa tôi bế ngang hông chạy góc này góc kia kết hợp các việc vì nó khóc quá nên tôi cứ phải bế vậy nó mới yên; tôi bế một người lớn teo cơ đi cầu thang nhưng phải tránh cầu thang, đi trên zệ tường để chui vào một ô thoáng trổ ra sân thượng, chúng tôi ngồi đó ăn bánh uống nước nhìn trăng; tôi được trao cho một đứa trẻ và người ta mãi không quay lại đón nó nên tôi phải trông, cái bỉm nó nặng, nó ọ ẹ sữa chảy từ vai áo tôi xuống tận gót chân...; tôi trở về nhà kịp tránh trời đổ mưa, một đứa trẻ mặc áo mưa nhất định chờ tôi mở cửa, tôi nói cửa sẽ không mở đâu, đi đi, nhưng nó nhất định mặt quạu ngồi ôm gối nhìn tôi chờ mở cửa...

tôi rất hay mơ, tôi mơ ngôi mộ nghĩa trang phần nhiều; phần nữa, tôi phải mơ đến những đứa trẻ, lành lặn có, tàn tật khuyết thiếu có. Còn khoảng 1 tuần nữa tôi sẽ dồn năng lượng khống chế ở luân xa cao hơn, tức là sớm nhất đến mùa thu này tôi bắt đầu những mục đích của mình, tôi đã chọn người già và những gì tôi trang bị là để điều chỉnh mọi thứ về trật tự tương đối cân bằng, ngõ hầu giảm bớt, vòng tránh sự đau đớn ở những kết cấu già nua xuống dốc đứt phanh. Thế rồi mấy ngày gần đây, tôi bị sốc, tôi sốc trong giấc mơ là điều không xảy ra từ rất rất lâu rồi; tỉnh dậy tôi cũng vẫn sốc, điều này lại càng khó xảy ra, vẫn còn việc khiến tôi thực sự sốc hay sao

tôi mơ mình đi đẻ, chắc lúc ấy tôi nhiều tuổi rồi nên khi đứa bé chào đời tôi rất mệt; một cảm giác êm ái nhưng mệt mỏi rã rời chưa từng trải qua, tôi chỉ kịp hé mắt nhìn và nghe thấy nó khóc, cố hết sức quời tay ra trước để chạm vào nó; nhìn bằng mắt tôi biết người nó dính đầy sản dịch và tóc mướt rất tốt, giờ chạm được vào lưng nó thì biết có vẻ nó sẽ hơi nhiều lông tay lông chân, rồi tôi vuốt xuống tiếp, tay chân đầy đủ có ngấn thịt khẩu xương thuôn dài, vì người ta bế tóm gáy và ngang ngực nó nên nó giãy hai chân rất khoẻ, thế là tôi yên tâm một đứa trẻ khoẻ mạnh, sinh tồn quẫy đạp tốt, tay tôi chạm phải những quẫy đạp của chân thì vòng lên, âu kê chim to không lo trết đói, rồi tôi mỉm cười thiếp đi. Trong mơ, bố của đứa bé là một cậu rất trẻ; những cử chỉ, quan tâm, chăm sóc của cậu với tôi cũng là của một cậu trai; tài thật, ngay cả khi tôi lầm lì giận dỗi hay mắng thì ló cũng hì hì xong ra ôm tôi xí xoá xin lỗi thế là xong

đêm qua tôi lại bị sốc. Tôi đi đến một hội chợ hay hội hè nào đấy rất đông người, tôi đi vào gian sách cũ của người quen chọn sách, còn đang chọn dở thì có tin nhắn [tôi nhớ từng chữ tin nhắn] mấy bố con đợi mẹ ở nhà bóng nhé. Không thực sự hiểu lắm, tôi nhanh chóng thanh toán tiền đi đến nhà bóng, đến nơi thì một người nam giới rất trẻ bảo tôi bế đứa bé gái đang ngủ, âu kê đưa tôi thì tôi bế; rồi anh ta công kênh một đứa bé trai đi chơi bóng; anh ta chơi cười hồn nhiên như một đứa trẻ, tôi ngồi nhìn anh ta chơi nghĩ bụng đáng yêu như trẻ con, được một lúc thì đứa bé trai chạy về kêu buồn ngủ, thế là ló kéo chân tôi hạ xuống cỏ và ló nằm gối đầu lên chân tôi ngủ, thấy thế tôi cũng đặt bé gái lên dọc 2 chân mình cho bé ngủ, tôi đỡ mỏi tay; ngả người ra sau tôi ngồi xem chàng trai kia đá bóng. Khi trời nhập nhoạng tối, chàng vã mồ hôi chạy về hỏi ngủ cả rồi à, tôi gật đầu cười nghĩ bụng đón hai đứa trẻ này đi hộ tôi, tôi mỏi người rồi. Thì chàng ta nhón 2 tay áo cộc tay lên cao, vén vạt áo lau mồ hôi trên mặt trên cổ rồi thả người xuống sân cỏ, quàng tay ôm ngang bụng tôi rồi kê nốt đầu vào phần đùi áp sát bụng tôi và bảo phải ngủ tí đã, ngủ tí rồi về vẫn chưa muộn

8 năm nay, điều tiên quyết trong cuộc sống của tôi là không sinh con; 14/4 mười năm qua tôi luôn để ý chuyện gì đến, rồi cú sốc giấc mơ sinh con, và liên tiếp chỉ có sinh con, có con [không chỉ 1] có người ở bên [lại còn rất trẻ]... không thể nào không sốc, đây là một giấc mơ ngủ, với cá nhân tôi, ngoài mọi sự tưởng tượng, thậm chí với tôi là không thể gọi tên, không nói lên lời nổi

như Aristoteles và hoa hồng phải trết phải rì rì rì, giờ đến lượt tôi chăng 👿 [tôi chế văn của người khác đấy]



p.s: sáng nay mở mắt dậy nhìn thấy ảnh này, giật mình bảo mộ cụ Cần; nhưng nhìn lại thì ảnh chụp ở Malaysia. Mấy hôm nay fb hay nhắc ngày này các năm trước đi mộ cụ Cần, ngồi thiền ở đấy từ 5 giờ sáng đến 11 giờ trưa, có hôm thoát thiền sớm nằm đọc sách ở dưới gốc cây xoài với đào tiên cùng con mèo [con mèo chuyên đi bắt chuột với rắn ngoài cánh đồng, đùa với nó vô tình bị cào thì vết cào dù rửa luôn cũng mưng lên ác lắm], cũng chính ở đây mình quên tập 2 Núi thần của Thomas Mann mà giờ chưa mua lại 🙂. Năm ngoái và năm nay chưa đến mộ cụ Cần, năm ngoái bị ghẻ mèo không dám đi đâu, còn năm nay ghẻ em covid :)


12.4.20

Tahar Ben Jelloun



đọc một vệt Tahar Ben Jelloun :) còn thiếu Mối tình đầu bao giờ cũng là mối tình cuối, 2 quyển gồm Đạo Hồi và Trò chuyện với con gái về phân biệt chủng tộc; khi nào tiện thì quay lại, chắc còn một tị nữa của đợt này

cảm ơn chiến hữu đã lục tìm và tài trợ Đứa trẻ cát, Lời nguyện cầu cho kẻ vắng mặt. Lần này ta không trấn của ngươi nữa, tặng thì ta xin :)))

sau đây, rất có thể sẽ là đọc kịch, sợ mèo rì :p


p.s: dành gần 3 tháng năm ngoái để chạy đà, chạy khởi động bằng việc chỉ đọc Dostoievski, duy nhất Dostoievski :), đọc phát sốt phát ốm đọc tới u mê đọc đi đọc lại, có những phút lử đử say đòn chả còn tí hứng thú hay có chút ít rì hấp dẫn của việc đọc, đây là hành hạ tra tấn chứ còn rì nữa. Đấy chính là tôi chạy đà chạy khởi động

kết thúc Dostoievski, tôi nghĩ tôi đủ thể lực cho bất kỳ cái rì tôi muốn đọc, phải đọc; mất phương hướng trong con hẻm, lòng vòng trong ma trận, lạc trên núi cao, bơ vơ trên đảo, lênh đênh giữa vô luân biển cả hay lê lết giữa hoang vu sa mạc... sợ mèo rì, tầm nài chỉ có Balzac vừa dài vừa tầng tầng lớp lớp nhân vật cùng các tầng lầu của họ mới đủ sức gây chút ít trở ngại. Sợ mèo rì :))))

9.4.20

đi không đi



chủ quan, háu trilogy nên bập Đứa trẻ cát, Đêm thiêng trước; đúng bài theo thời gian thì phải Lời nguyện cầu cho kẻ vắng mặt, trilogy Đứa trẻ cát..., Đôi mắt nhìn xuống... thì ngon, đi đúng vùng đất lãnh thổ, các tiểu thuyết viết riêng mà như ghép lại với nhau thành một hoàn chỉnh

đọc chồng nhau rồi, cũng không sao, rất không sao. Lời nguyện cầu cho kẻ vắng mặt và Đôi mắt nhìn xuống có một cánh cửa chờ ở chương 20-21 của Đôi mắt nhìn xuống. Tahar Ben Jelloun viết các câu chuyện với rất nhiều người kể chuyện, nhấc người đọc liên tục qua các phân cảnh khác nhau, người đọc có cảm giác mình bị rơi vào mê cung, thậm chí mất phương hướng trong những con hẻm chi tiết cực kỳ nhỏ; việc các câu chuyện của ông luôn có màu sắc thần bí, ác mộng, kỳ ảo càng làm người đọc phải tập luyện với văn bản nhiều hơn, như có kháng lực đi kèm

giữa chừng Lời nguyện cầu cho kẻ vắng mặt, người đọc tinh ý nhận ra ngay một gãy khúc, Tahar Ben Jelloun gần như dừng khựng lại vì các nhân vật bỏ mặc ông, họ không dẫn dắt ông nữa, ông cũng do dự không biết sẽ cho 3 nhân vật của mình và đứa trẻ nằm trong giỏ đi tiếp thế nào; rồi người đọc thấy ông kết liễu một nhân vật - mắt xích đơn giản nhất và thế vào một nhân vật khác không mang lại hiệu quả gì nhiều; người đọc đành cứ chờ ở đó

sau này khi đọc Đôi mắt nhìn xuống, Tahar Ben Jelloun cho chính mình xuất hiện trong vai trò một nhân vật nhà văn kể lại giấc mơ về các nhân vật trong tiểu thuyết dang dở của mình quẫy và nhiễu nhương mình thế nào, các nhân vật trong câu chuyện của ông đòi hỏi quyền lợi, đưa ra lời đề nghị, hành hạ, gào thét ra sao, đúng chi tiết người đọc tinh ý buộc phải bỏ chờ ở Lời nguyện cầu, các nhân vật ngồi giữa quảng trường với cái giỏ đựng đứa bé không biết phải làm gì dừng chân nghỉ lại ở đâu đây, họ ngồi đó chờ...; ông chia sẻ câu chuyện của mình với nhân vật cô gái, người rời làng quê Maroc cùng cả gia đình sang Pháp, cô bị quyển từ điển tiếng Pháp, những "thời" [temps] trong văn phạm Pháp, những giấc mơ về quê nhà, những từ Ả Rập, tiếng Berbère, những nhân vật trong đầu cô, giấc mơ... chơi khăm cô; cô không biết làm gì trước sự nhiễu nhương của nhân vật trong câu chuyện mình, có lẽ cô nên, cô phải viết ra; viết là chấp nhận đi đày trên sa mạc tờ giấy sa mạc chữ, viết là rũ bỏ, trút đi; tức là giải phóng 

trong bức thư cô gái viết gửi nhân vật nhà văn trước khi được hẹn gặp [thú thật, tôi đọc Tahar Ben Jelloun cũng thường trực phải mở loạt roạt trở lui đọc đi đọc lại, mình có đi lạc hay một ngã rẽ nào đấy đã bỏ qua rẽ nhầm, nên không lạ khi thấy ai đó cũng bị loay hoay]: "... tôi đã đọc hai quyển tiểu thuyết của ông, tôi đã bị mất phương hướng ở một trong những con hẻm của ông. Tôi tin là ông sẽ giúp tôi thoát ra khỏi khu phố người Hồi giáo này". Thoát khỏi gì cơ, người ta không thể ở đây và cả ở đó, cũng không thể đứng trung triêng hay mấp mé hai bờ; như thế là không ở đâu cả, bị hành hạ, chịu nhục mạ, luôn là kẻ ngoại quốc không niềm tin trên xứ sở mà mình dừng chân


một lần nữa câu chuyện ở trong một câu chuyện ở trong một câu chuyện ở trong một câu chuyện... tôi lại nghĩ đến quyển mình chán ghét nhất của một nhà văn yêu thích Italo Calvino: Nếu một đêm đông có người lữ khách. 

p.s: những gì cần thiết với tôi đều được ghi ẩu tả vào trang vở nhăng cuội kia, 2 giờ sáng tôi tung chăn bật dậy phải ghi lại nếu không sẽ tuột, mà không thấy tờ giấy nào để ghi [giống con rì trong phiên toà xử Alice của Lewis Carroll nhỉ ha ha ha], may quá thấy quyển sổ nghịch của Sói Sun; chữ viết phải chạy đuổi theo suy nghĩ, chạy hụt hơi bay hết hình bóng trên sa mạc :)) thế mà có người nhận định quả chữ làm hàng ngay ngắn của tôi là "một người tỉ mỉ cẩn thận" :)))

#Lời_nguyện_cầu_cho_