Hôm 18/6 ngồi KFC phải nhá đi nhá lại một ca khúc nhạc phim Để mai tính ( chưa xem phim đâu nhá ), tự nhiên mình buột miệng nói là "Mai mốt Tú sẽ đợi một người đàn ông là lẽ sống của Tú, mà chẳng biết là họ có đến không để mà đợi". Nói xong thì cười cũng to to. Bà chị gái quay ra hỏi mình "Sao lại người đàn ông là lẽ sống, là cái gì?". Chẳng biết là chị ngạc nhiên vì độ sến của em hay vì lần đầu tiên em gái chị đủ tự tin để nói một câu hùng hồn thế mà chị để quên não ở nơi nào đó?
Hôm ấy em Bư rủ đi xăm, thật ra cũng có vẻ xuôi xuôi nhưng hơi bị động vì có 3 thứ muốn xăm vào 3 vị trí khác nhau ngay lúc ấy. Mà ý tưởng thì luôn luôn muốn mỗi lần một ( giống như bấm khuyên tai, 9 khuyên với 9 sự kiện ). Rồi cứ lừng khừng tới lúc đi làm. Bư thì giận vì Tú không đi với Thủy. Tú thì ngại đi vì Tú còn lưỡng lự. Tới lúc gần 6h tối, trên đường đến chỗ làm, tự nhiên có "in the mood" kinh khủng. Đến nơi một cái là gọi rủ nó đi xăm luôn, nhưng mà chồng con bé lại không đồng ý mất rồi, làm cho mình mất cả "in the mood".
Rồi con bé trách mình là những việc như xăm, đeo khuyên nó mang tính bộc phát, chỉ cần mất hứng là có thể sẽ không tìm lại được nữa. Đến lúc này thì đấy là điều chưa thể... đoán biết được. Có một câu là "Có một điều chắc chắn là không có gì chắc chắn cả"
Hai hôm nay đi tắm là cứ nhăm nhăm xem sẽ xăm vào chỗ nào, hình gì, chữ gì, biểu tượng gì :))), nhưng chắc chắn là LỬA sẽ ở tay trái.
+/ Có một ngày mình hứng chịu, gặp phải toàn việc không như ý. Hôm ấy gặp anh trên mạng. Nói là mua cho em một cuốn sách được không, Sách gì thế, Phía sau nghi can X, OK. 10' sau thấy quay lại nói là anh chạy vào nhà sách tìm thì không thấy, mà ngại hỏi mấy cô nhân viên, rồi nói là hay em cứ đi mua bao nhiêu tùy thích rồi anh sẽ thanh toán. Thế là con bé dỗi luôn.
Hôm kia anh đến nhà chơi. Mất điện đột ngột nên định ngồi chơi 2 tiếng mà cuối cùng cửa điện không mở được nên ngồi thành 3 tiếng (haha mà cuối cùng hai anh em vẫn phải hì hục mở cửa hậu). Anh bảo cho em ít tiền mua sách. Con bé mừng quýnh. Thấy tờ 200k thì cũng thấy mê tơi rồi. (Thật ra tới lúc này cũng không biết giữa cái thú vui vòi tiền sách/sách của người keo kiệt/ki bo và vòi người dễ tính kinh khủng thì cái nào mang lại sự sảng khoái nhiều hơn?). Nhưng hóa ra anh cho những 5 tờ 200k.
Thì thời gian này đang hoàn toàn độc lập kinh tế và mọi thứ nên cuối cùng 5 tờ 200 đã không hoàn toàn là mua sách. Biếu Nội, mua quà, trả nợ hết bay biến rồi... Haizzz, mà mình đã nói trước là thích vòi người keo kiệt hơn, vòi người dễ quá là mình sẽ hư đốn mà vòi mãi, Thì em cứ vòi đi, Phải đến gần 10 năm nay anh nói mua sách tặng mà có bao giờ em đồng ý cho biết tên sách đâu.
Em vòi thiệt á :))
(Mà đi tranh chức của người khác không thành thì lại uống rượu ạ, thưa Anh Hiếm Khi Đọc Sách?)
Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT
17.6.10

That ra thi Mu loa ( Blindness ) khong kho nhan nhu Moi cai ten va Hang dong
PS: Thong cam, ngoi may cua Papa nen khong go duoc Tieng Viet than yeu :). Tiep nua la may anh Choe' no muon mat roi, mobi thi khong mang day noi, the nho biet thao ra nhung e la khong biet cam vao :))
Can ban la vua doc xong Mu loa, luc di duoc 2/3 cuon thi tu nhien nghi toi Cha va con (The road) nen doc xong thi phai linh tinh ti.
Con Choe'! May lai gia them 1 tuoi roi. Sinh nhat dau tien o nha chong nhi hehehe
12.6.10
Dạo này đọc sách rất là linh văn tinh
Ban đầu là tớ quyết chí đọc Mọi cái tên và Hang động
Thế rồi mọi cái tên tớ dừng ở trang 75
Và mang Mọi cái tên và Hang động lên để ở sàn phòng tầng 5
Chuyển qua Người yêu dấu (Beloved)
Và tiếp tục dừng ở trang 40
Và hình như đang căng thẳng vì kỳ thi cũng như một vài thứ điên rồ khác
Tớ nghĩ thế.
Nên chen ngang bằng một cuốn văn học Nhật và một cuốn xưa xưa đi
Thế nên mới có vụ Cánh buồm đỏ thắm và Quán trọ hoa Diên Vỹ
Ờ, chính thế nên mới nghe đi nghe lại ca khúc Cánh buồm đỏ thắm (ĐB)
Còn về Quán trọ hoa Diên Vỹ í à
Tớ không thích.
Để giải tỏa cái không thích thì tớ đọc Chúa Ruồi và Oscar Wao và Người chậm
(Nói thật Giữa vùng đất ấy chưa đọc đến trang 10) Người chậm mới được 1/2
Chúa Ruồi thì tất nhiên là ổn rồi. Oscar Wao thì rất thích
Nhưng chẳng thấy ai kêu gì về việc cẩu thả.
Oscar Wao nhiều chỗ câu cú nó trục trà trục trặc(hay là mình ngu), lỗi typo thì nhiều.
Chẳng ai kêu nên tớ cũng không kêu, chỉ nói be bé đủ nghe
Vì cũng có lần trách nhầm rồi mà
Cái kiểu ca thán và ta thán hay than van và than vãn hay đồi bại và tồi bại :P
Hôm nay đến cửa hàng thì thấy có thêm Mù lòa
Tí thì ngã :)
Mà đang đọc Pháo đài trắng :PP
PS: Từ nay mà khóc vì cha, đến uống bia nhà nó. Tức khắc ăn 10 phát vả. Nghĩ mà sợ :))
Ban đầu là tớ quyết chí đọc Mọi cái tên và Hang động
Thế rồi mọi cái tên tớ dừng ở trang 75
Và mang Mọi cái tên và Hang động lên để ở sàn phòng tầng 5
Chuyển qua Người yêu dấu (Beloved)
Và tiếp tục dừng ở trang 40
Và hình như đang căng thẳng vì kỳ thi cũng như một vài thứ điên rồ khác
Tớ nghĩ thế.
Nên chen ngang bằng một cuốn văn học Nhật và một cuốn xưa xưa đi
Thế nên mới có vụ Cánh buồm đỏ thắm và Quán trọ hoa Diên Vỹ
Ờ, chính thế nên mới nghe đi nghe lại ca khúc Cánh buồm đỏ thắm (ĐB)
Còn về Quán trọ hoa Diên Vỹ í à
Tớ không thích.
Để giải tỏa cái không thích thì tớ đọc Chúa Ruồi và Oscar Wao và Người chậm
(Nói thật Giữa vùng đất ấy chưa đọc đến trang 10) Người chậm mới được 1/2
Chúa Ruồi thì tất nhiên là ổn rồi. Oscar Wao thì rất thích
Nhưng chẳng thấy ai kêu gì về việc cẩu thả.
Oscar Wao nhiều chỗ câu cú nó trục trà trục trặc(hay là mình ngu), lỗi typo thì nhiều.
Chẳng ai kêu nên tớ cũng không kêu, chỉ nói be bé đủ nghe
Vì cũng có lần trách nhầm rồi mà
Cái kiểu ca thán và ta thán hay than van và than vãn hay đồi bại và tồi bại :P
Hôm nay đến cửa hàng thì thấy có thêm Mù lòa
Tí thì ngã :)
Mà đang đọc Pháo đài trắng :PP
PS: Từ nay mà khóc vì cha, đến uống bia nhà nó. Tức khắc ăn 10 phát vả. Nghĩ mà sợ :))
25.5.10
Đầu tuần không lằng nhằng
Người đàn bà trong cồn cát ( Kobo Abe ) và Yêu trong bóng tối ( Tanizachi Junichiro ). Đang phê như tê tê.
Ngớ ngẩn lại đi theo dõi thiên hạ chí chóe về triết qua blog anh Nút. Đau cái đầu quá!
Đi ngủ.
PS: Sắp đến ngày của nít ranh, tớ thấy Ô long viện siêu buồn cười hơi bị được đấy hehe
Ngớ ngẩn lại đi theo dõi thiên hạ chí chóe về triết qua blog anh Nút. Đau cái đầu quá!
Đi ngủ.
PS: Sắp đến ngày của nít ranh, tớ thấy Ô long viện siêu buồn cười hơi bị được đấy hehe
21.5.10
ACROSS THE SUN
+/ Hôm qua mèo con mò xuống phòng ông bà nghịch chốt cửa. Đến lần thứ 3 thì bị ông Ngoại điên lên. Tát cho một cái. Mèo tủi thân chết mất!
Khổ thân con tôi.
+/ Cuối cùng cũng nhẹ cả người với Thần khúc.
+/ Và lại thêm một cái nặng người. Tôi thấy thương cho số phận các tác phẩm của Cormac McCarthy ở VN. Ban đầu là hằm hè nhìn xem người dịch. Rồi trách cứ nhà xuất bản. Nhưng đến lúc này, không biết trách ai, kêu than ai thì trách nhà nào làm người đọc an tâm (nhất) sao không làm cái gì đó để cướp Cormac cho chúng tôi. Có thể coi như đang trách Nhã Nam.
Thật là lủng văn củng.
Không phải tát nước theo mưa. Đánh hội đồng xấu bỏ xừ. Mà không kêu không được. Đau mà kêu thì cũng chẳng bớt đau. Nhưng vẫn cứ kêu la.
+/ Đã liên lạc lại được với Nghĩa. Thêm một cái nhẹ người
+/ Hôm nay lại rắc rối. Bị một vụ ăn vạ. Tóm lại mất 100k. Gần cuối tháng, xu đang cạn dần thì bỗng chốc gần sạch sành sanh :(
+/ Nghe-nói-đọc-viết. Qua ngon lành. Đặc biệt là nói. Dù sao quyết tâm một phát cũng bõ.
+/ Hôm nay đi tới Bacthanh chơi ( em Bư đi đăng ký học, rủ mình đi học thử ). Mình bắt đầu nghi ngờ bằng cấp như vô vàn người đã từng.
+/ Dạo này cưng không viết blog. Tớ biết hết.
+/ Có vẻ việc nhìn vào ống kính của các thiết bị là ngoài khả năng. Hôm nay thằng Sóc con của lớp KT02 ngồi kè kè ngay cạnh 4 tiết trong một cái phòng nóng như chảo lửa, và tay cứ lăm lăm máy ảnh với mobi. Chả nhẽ tát cho nó một cái vì tội trêu mình.
+/ Cuối cùng là sự chậm trễ. Vợ trồng từ mấy hôm rồi, nay mới chụp. hehe. Chồng ngố rất là... chu đáo.
13.5.10
LÍNH ĐÁNH THUÊ
Con được học, làm Điều dưỡng hơn 3 năm. Được học Dược trung cũng chừng ấy năm. Rồi giờ con sắp kết thúc năm 2 của một trường kinh tế. Nhiều khi con tự hỏi sao con thích nhiều thứ đến thế và cũng mau chán ghét nó đến thế. Tại nó không được như con mong muốn?
Con muốn mọi thứ ở thế giới này như nó có thể là hoặc như nó phải là thay vì nó đang là. Và khi nó không được như mong muốn ấy thì con từ bỏ.
Hôm lâu lâu con bị mệt. Chủ hàng sách không cho con dưới đường nữa, điều lên nhà sách để làm mấy việc nhẹ nhẹ. Chỉ hỏi, với những thứ em đang có thì em thích làm nghề gì? Con bảo con thích làm công nhân. Đây không phải lần đầu con trả lời như vậy cho cùng những câu hỏi kiểu này. Và chị ấy trợn mắt cười rất to nói rằng: Em trả lời giống thằng Kẹ nhà chị.(Một thằng bé 3 tuổi). Nó chơi ô tô xúc cát rồi đòi mai này mẹ Tú cho Kẹ tiền để xây nhà, Kẹ sẽ làm công nhân xúc cát :)
Hồi Linh ở Nam ra chơi, đêm đầu tiên ở nhà, hai đứa lên tầng 6 tưới nước cho cây. Con nói với Linh là con chỉ muốn làm công nhân. Con mệt mỏi với mọi thứ đang diễn ra quanh mình. Linh cũng trợn mắt vừa ngạc nhiên vừa có vẻ gì đó và nói: Cậu điên ah?
Tất nhiên là tớ nói thật mà sao cưng chẳng tin tớ. Hứ!
Con đang bước sang tháng thứ 3 làm công việc bán sách. Chỗ làm chính là ở dưới vỉa hè. Nhiều người có vẻ không đồng tình vì học nhiều, biết nhiều thế để làm gì trong khi lại thích làm cái công việc này. Dọn hàng và đóng hàng, bê những thùng sách nặng như thể phu khuân vác thì làm để được cái gì?
Ờ, thế thì nghe này. Không ai có thể hiểu cái cảm giác khoan khoái sau khi kết thúc ngày chủ nhật với 14 tiếng làm việc, sau đó được đặt lưng nằm đọc sách/ ngủ mà chẳng phải nghĩ cái quái gì. Không phải nghĩ bất cứ cái gì khác ngoài cái đang đọc hoặc thẳng cẳng nằm ngủ.
Đã có lúc bố sắp xếp cuộc đời con là học. Học xong thì lấy chồng và ở nhà làm nội trợ. Kiểu kiểu vậy.
Và giờ con sẽ sống theo ý con. Điều con đang nghĩ là nếu con làm công việc bán sách thuê ở vỉa hè này mãi, suốt suốt thì bố sẽ phản ứng thế nào? Con tất nhiên là chưa hình dung được trận đại hồng thủy ấy nên chưa nói chi hết.
Hồi bé con ước mơ làm bác sĩ. Vâng, vì thế cũng cày như điên để thi cho đỗ ĐH Y HN. Sau 2 lần thì ngậm ngùi Điều dưỡng. Con thực sự thích công việc ấy, chỉ là thế giới không vận hành được như con mong muốn.
Giờ, con chỉ muốn bán sách hoặc bán đàn guitar. Và con muốn bỏ học (như hôm nay đang bỏ học). Và con muốn sống lang thang, hết mỗi ngày thì chất hết đồ dùng, mèo của con lên một cái xe và lại đi. Ngủ ở nơi nào đó. Rồi ngày sau lại đến chỗ làm. Con thích sống vậy lắm!
Nên con mới ước chú làm họa sĩ đường phố, lang thang nhếch nhách. Giống như con mơ một giấc mơ cho chính con vậy.
Hai kẻ cô đơn đã từng không còn cô đơn trong thế giới hiện thực ảo.
Tụng ca Tĩnh lặng
Từng dòng chữ ánh sáng rạch nát màn đêm, huy hoàng hơn cả
sao băng
Thành phố tôi không tài nào thấu hiểu lừng lững xâm lấn đồng quê.
Biết rõ sống chết đời mình, tôi mong nhìn thấu lòng người tham vọng.
Ngày đói khát, như thòng lọng bay rít gió.
Đêm ngơi cuồng nộ, náu mình trong sắt thép, rình rập tấn công.
Họ nói về tình người.
Tình người với tôi nằm trong cảm xúc chúng ta là tiếng nói của cùng
một nỗi lầm than.
Họ nhắc chuyện quê hương.
Quê hương với tôi là điệu đàn guitar, là đôi bức chân dung, là thanh gươm
xưa cũ, là chiều buông rặng liễu hiện bóng ai nguyện cầu.
Thời gian đang sống đời tôi.
Âm thầm hơn chiếc bóng, tôi đi giữa biển người chất ngất lòng tham.
Những nhân vật quan trọng, phi thường, ưu tú của ngày mai.
Tôi là ai mà cũng chẳng là ai.
Tôi đi trong chậm rãi, như một người đến tự rất xa, xa đến nỗi chẳng mong ngày tới đích.
Jorge Luis Borges
(Cái này là từ cuốn Di sản của mất mát)
Ps: Sau khi kết thúc Cún bụi đời. Rồi Vô tri.
Tiếp luôn cú Istanbul - Cuốn sách và tôi - Di sản của mất mát - Áo khoác lông chồn. Cú xiên 4 này kéo dài ngoài sức tưởng tượng.
Áo khoác lông chồn nó cứ trúc tra trúc trắc. Hay trục trặc?
Đã tự hứa là hết cú xiên 4 này sẽ cố gắng không đọc gì/ làm gì ngoài những cái thường nhật để còn tập trung thi cho xong. Rồi nghỉ hè xả láng.
Thế mà hôm qua lại nhận thi hộ 2 môn Thuế với KTSX. Chỉ vui là chính. Xem lần này có còn cảm giác run khi thi hộ không hehehe
Con muốn mọi thứ ở thế giới này như nó có thể là hoặc như nó phải là thay vì nó đang là. Và khi nó không được như mong muốn ấy thì con từ bỏ.
Hôm lâu lâu con bị mệt. Chủ hàng sách không cho con dưới đường nữa, điều lên nhà sách để làm mấy việc nhẹ nhẹ. Chỉ hỏi, với những thứ em đang có thì em thích làm nghề gì? Con bảo con thích làm công nhân. Đây không phải lần đầu con trả lời như vậy cho cùng những câu hỏi kiểu này. Và chị ấy trợn mắt cười rất to nói rằng: Em trả lời giống thằng Kẹ nhà chị.(Một thằng bé 3 tuổi). Nó chơi ô tô xúc cát rồi đòi mai này mẹ Tú cho Kẹ tiền để xây nhà, Kẹ sẽ làm công nhân xúc cát :)
Hồi Linh ở Nam ra chơi, đêm đầu tiên ở nhà, hai đứa lên tầng 6 tưới nước cho cây. Con nói với Linh là con chỉ muốn làm công nhân. Con mệt mỏi với mọi thứ đang diễn ra quanh mình. Linh cũng trợn mắt vừa ngạc nhiên vừa có vẻ gì đó và nói: Cậu điên ah?
Tất nhiên là tớ nói thật mà sao cưng chẳng tin tớ. Hứ!
Con đang bước sang tháng thứ 3 làm công việc bán sách. Chỗ làm chính là ở dưới vỉa hè. Nhiều người có vẻ không đồng tình vì học nhiều, biết nhiều thế để làm gì trong khi lại thích làm cái công việc này. Dọn hàng và đóng hàng, bê những thùng sách nặng như thể phu khuân vác thì làm để được cái gì?
Ờ, thế thì nghe này. Không ai có thể hiểu cái cảm giác khoan khoái sau khi kết thúc ngày chủ nhật với 14 tiếng làm việc, sau đó được đặt lưng nằm đọc sách/ ngủ mà chẳng phải nghĩ cái quái gì. Không phải nghĩ bất cứ cái gì khác ngoài cái đang đọc hoặc thẳng cẳng nằm ngủ.
Đã có lúc bố sắp xếp cuộc đời con là học. Học xong thì lấy chồng và ở nhà làm nội trợ. Kiểu kiểu vậy.
Và giờ con sẽ sống theo ý con. Điều con đang nghĩ là nếu con làm công việc bán sách thuê ở vỉa hè này mãi, suốt suốt thì bố sẽ phản ứng thế nào? Con tất nhiên là chưa hình dung được trận đại hồng thủy ấy nên chưa nói chi hết.
Hồi bé con ước mơ làm bác sĩ. Vâng, vì thế cũng cày như điên để thi cho đỗ ĐH Y HN. Sau 2 lần thì ngậm ngùi Điều dưỡng. Con thực sự thích công việc ấy, chỉ là thế giới không vận hành được như con mong muốn.
Giờ, con chỉ muốn bán sách hoặc bán đàn guitar. Và con muốn bỏ học (như hôm nay đang bỏ học). Và con muốn sống lang thang, hết mỗi ngày thì chất hết đồ dùng, mèo của con lên một cái xe và lại đi. Ngủ ở nơi nào đó. Rồi ngày sau lại đến chỗ làm. Con thích sống vậy lắm!
Nên con mới ước chú làm họa sĩ đường phố, lang thang nhếch nhách. Giống như con mơ một giấc mơ cho chính con vậy.
Hai kẻ cô đơn đã từng không còn cô đơn trong thế giới hiện thực ảo.
Tụng ca Tĩnh lặng
Từng dòng chữ ánh sáng rạch nát màn đêm, huy hoàng hơn cả
sao băng
Thành phố tôi không tài nào thấu hiểu lừng lững xâm lấn đồng quê.
Biết rõ sống chết đời mình, tôi mong nhìn thấu lòng người tham vọng.
Ngày đói khát, như thòng lọng bay rít gió.
Đêm ngơi cuồng nộ, náu mình trong sắt thép, rình rập tấn công.
Họ nói về tình người.
Tình người với tôi nằm trong cảm xúc chúng ta là tiếng nói của cùng
một nỗi lầm than.
Họ nhắc chuyện quê hương.
Quê hương với tôi là điệu đàn guitar, là đôi bức chân dung, là thanh gươm
xưa cũ, là chiều buông rặng liễu hiện bóng ai nguyện cầu.
Thời gian đang sống đời tôi.
Âm thầm hơn chiếc bóng, tôi đi giữa biển người chất ngất lòng tham.
Những nhân vật quan trọng, phi thường, ưu tú của ngày mai.
Tôi là ai mà cũng chẳng là ai.
Tôi đi trong chậm rãi, như một người đến tự rất xa, xa đến nỗi chẳng mong ngày tới đích.
Jorge Luis Borges
(Cái này là từ cuốn Di sản của mất mát)
Ps: Sau khi kết thúc Cún bụi đời. Rồi Vô tri.
Tiếp luôn cú Istanbul - Cuốn sách và tôi - Di sản của mất mát - Áo khoác lông chồn. Cú xiên 4 này kéo dài ngoài sức tưởng tượng.
Áo khoác lông chồn nó cứ trúc tra trúc trắc. Hay trục trặc?
Đã tự hứa là hết cú xiên 4 này sẽ cố gắng không đọc gì/ làm gì ngoài những cái thường nhật để còn tập trung thi cho xong. Rồi nghỉ hè xả láng.
Thế mà hôm qua lại nhận thi hộ 2 môn Thuế với KTSX. Chỉ vui là chính. Xem lần này có còn cảm giác run khi thi hộ không hehehe
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)