1992, Ka trở về Thổ Nhĩ Kỳ sau 12 năm lưu vong tị nạn chính trị ở Đức. Tuyết - kar, bắt đầu rơi khi Ka đến thành phố biên giới Kars và chẳng mấy chốc, tất tật các con đường ra khỏi thành phố đều bị chặn vì đợt tuyết lớn, thành phố như bị cắt lìa khỏi thế giới bên ngoài; tại đây Ka gặp lại Ipek - người mà ông từng có tình cảm, và kẹt giữa sân khấu các màn kịch: chính trị tôn giáo, bạo động đảo chính, thảm kịch tự sát của các cô gái trẻ nhằm bảo vệ tấm khăn trùm đầu, bi kịch tình ái của hai chị em Ipek...
suốt 16-17 năm qua, tôi vẫn nghĩ Tuyết là tiểu thuyết đơn thuần của Pamuk tôi thích nhất, dù mỗi khi nói điều này, tôi đều chỉ mang máng nhớ về một người đàn ông, nhà thơ, có vẻ già, cô độc, mong chờ hạnh phúc và cũng sợ hạnh phúc, trở lại quê hương Thổ Nhĩ Kỳ trong buổi rối ren như nó vẫn thế, đi lang thang dưới trời tuyết rồi trở về phòng khách sạn đứng nhìn tuyết rơi qua cửa sổ nghĩ về những chuyện mình bị kéo vào, rồi chuyện tình ái thế nào đấy [tôi luôn thấy các nhân vật nam của Pamuk trong chuyện tình ái có phần ngây ngẫn]... cuối cùng thì nằm trong danh sách thủ tiêu của nhóm hoạt động Hồi giáo, đương nhiên chết, không có chuyện cái chết ấy thoát trượt được [tôi cũng hay nghĩ Pamuk rơi vào cảnh như Ka, sau này đọc phỏng vấn Pamuk, đúng là các nhóm hoạt động Hồi giáo có vời đến Pamuk và, Pamuk tởn]
nhưng lần này đọc lại, là vừa đọc dứt Tên tôi là Đỏ xong, thế là thấy ngay phô chênh. Nhất là nửa đầu Tuyết, cảm giác rất khó chịu vì người kể chuyện gián tiếp - chênh vênh, rõ ràng anh ta ở đây - câu chuyện ngay trong điểm nhìn của anh ta, mà cũng rất rõ ràng, anh ta đang kể một câu chuyện anh ta lờ mờ chưa xác quyết; không phải mọi thứ trong màn sương mà dưới trời tuyết lớn, loá của màu tuyết và con mắt nhìn bỏng lạnh. Đến nửa sau, người kể chuyện gián tiếp - Orhan Bey xuất hiện [lại là Orhan, trong mở đầu Istanbul - Hồi ức và thành phố, ta sẽ bắt gặp Orhan Pamuk nói về một Orhan khác - những Orhan trong Đỏ trong Tuyết... chẳng hạn vậy :)], trong vai trò bạn của Ka, lúc này Ka đã bị ám sát, Orhan đến Đức rồi trở lại Kars lần theo quá trình sáng tác tập thơ Tuyết của Ka để hiểu bông tuyết bố cục tập thơ và các sự kiện, hoàn cảnh sáng tác, sự kiện gì xảy ra thời khắc cuối Ka ở Kars, cái chết của Ka vài năm sau đó, những lá thư viết cho Ipek không gửi...
không cần phải đi đến hết Tuyết tôi mới hiểu tại sao tôi từng thích nó nhất; đơn giản thôi mà, khi ấy tôi trẻ, tôi thích những gì cầm nắm rõ như tay tôi cảm nhận nó, mắt tôi thấy nó hiện hữu... nó nhiều tình tiết, rõ mồn một tôi đọc hiểu bằng con mắt đơn thuần của người đương đại đọc một câu chuyện mang tính thời sự. Tuyết quá giống một bộ phim điện ảnh, giải trí mà không quá sáo rỗng, vừa thị hiếu
Tuyết, được dịch từ bản tiếng Đức, có tham khảo bản tiếng Anh. NN giai đoạn này ác thật, Nobel réo Pamuk 2006 thì 2007 đã có Đỏ, 2008 cả Pháo đài Trắng cả Tuyết, 2010 tiếp tục Istanbul bản dịch tuyệt vời... Dã man thật

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét