Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

21.8.09

"Bạn đừng kể cho ai nghe bất cứ cái gì. Nếu bạn kể, bạn tự dưng khởi sự nhớ"... một người.

15.8.09

Anh có thương em một chút tí xíu nào không?
Anh phải mau khỏe. Em không care lý do là gì, phải mau khỏe. Về với em. Không nằm Viện xa tít nữa. Xa lắm!
Nít ranh không thích chút nào :((
Anh thật tệ!
Anh có thương em một chút tí xíu nào không?
Nếu thương em thì mau khỏe. Về với em. Đừng nằm Viện xa tít như vậy. Xa lắm!
Nít ranh không thích chút nào :((

7.8.09

+ Đến tận hôm nay mới biết bác Cao Nhị Linh :)) là dân 198x già cỗi :))
Oh, em rất thích những đầu sách bác chọn dịch. kekeke
Và tóm lại là em thích...
:))
+ Thôi thì... hãy chờ xem cuộc đời đến đâu ( thì đến ). Thôi thì... tùy.
Muốn đi thì số phận dẫn đi. Mà không muốn đi, thì nó cũng kéo lê mình đi.
Thế nên? Tùy!
+ hehehe, em xin lỗi bác nhé! ( vì sự nhầm nhọt ). Còn thì, em tưởng anh là cuối 7x cơ :)) ( là căn cứ vào chất lượng bản dịch ), còn hình ảnh ấy - có thể xem là 8x tầm trung :))
+ Xin được delete phần mở ngoặc nhầm nhọt :D
+ Khách ghé thăm : 2 Ngoại Thương có ở đây :). 1 Nam 1 Bắc - tình hình chẳng tương đồng. Hô hô hô.

31.7.09


Năm 13 tuổi, cô bỗng dưng xuất hiện. Cô có màu mắt nâu nhạt, nhạt nhất cho tới lúc này mà tôi từng biết. Ngày ấy cô mang tặng Heidi ( cái cuốn mà do Đại sứ quán Thụy Sĩ tại VN phát hành ấy ). Thích mê tơi lên được. Mà không dám nói, hỏi, chỉ dám nghĩ nghĩ: Cô lớn vậy rồi mà còn đọc nít ranh Heidi?.
10 năm trôi qua, cái đứa tôi cũng 23 rồi. Bằng cô của ngày ấy. Hôm rồi, nhóc con Phúc hỏi rằng: "Chị ơi, sao chị lớn ơi là lớn mà chị còn thích Thuyền trưởng quần lót? Hay tại chị gọi con EMi là con, chị là mẹ của con mèo EMi, chị sinh ra mèo. Nên cái gì của chị cũng giống yêu tinh?"
My God!
Cô ngày ấy trong mắt đứa nhóc 13 tuổi lớn chậm hiện ra thật... thật xinh nhất nhất chưa từng thấy.
Còn tôi ngày hôm nay hiện ra trong mắt em là "yêu tinh" "chị Tú lúc nào cũng hồn nhiên"
( thật ra sau 2 tháng, ngày lại ngày dạy thằng bé học, mình mới hiểu cái từ hồn nhiên. Dạ thưa, ý cháu nó là thản nhiên, điềm nhiên "vì chị không cười, không nhăn mặt, chị chẳng ra gì ở mặt để em biết là chị có vui hay không" )
:))
PS: Không muốn thương một cái tủ lạnh... như anh!

21.7.09




+ Blog này bỏ hoang cũng lâu lâu. Thật ra thì chẳng bận bịu gì tới mức tối mắt tối mũi nhưng cứ mỗi bận muốn type gì đó. Thật sự muốn ấy. Thì khi ngồi trước màn hình lại muốn tắt máy. Thế mới biết con người này càng lúc càng mù lòa.
+ Nhắc tới mù lòa. Hôm rồi, Chồng ngố tặng 1 ôm hoa sen, 1 mít tố nữ. Loay hoay 1 hồi với suy nghĩ, cắm ở đâu ta? Cắm phòng riêng thì thấy tội lỗi, cắm phòng khách thì thấy không ra gì. Rốt cuộc là phòng riêng. Thì vốn mù lòa nên không thể nhận ra vị trí dành cho cái đẹp.
+ Mang nguyên cả 1/2 tiền lương đi mua sách, 1 ít đi mua bánh ngọt vào 1 ngày gọi đúng phải là "bão chạy qua". Về nhà, người ướt sạch, được cái sách không ướt 1 chút nào, cũng không cong đến cả mép bìa.
+ Chính lúc này đây lại thấy chán quá. Không muốn nhìn cái màn hình này nữa. Cứ nghĩ tới tình cảnh thân yêu đi gần 15 ngày chưa về mà thấy... bệ rạc! Vâng, em không buồn, cũng không khóc. Chỉ vậy thôi :(
There's only one thing two do three words four you.
I love you :*

26.6.09

NHỮNG KẺ CÔ ĐƠN KHÔNG SỐ ĐẾM



Tác giả: Z

Tôi là kẻ cô đơn số 1
Em là kẻ cô đơn số 2
Chúng ta đóng gói nhau
vào
một đêm sương tháng giêng
Để
Tôi là kẻ cô đơn số 2
Em là kẻ cô đơn số 1