Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

1.1.26

queer reading




hôm nay pass quyển Frankenstein bản nhà KĐ cho một bạn trên nhóm hội trao đổi sách cũ; nhắn tin qua lại mới hay, bạn mua đọc phục vụ cho bài luận giữa kỳ; tò mò hỏi thì biết chủ đề được giao. Bây giờ hay ra đề bài liên quan đến giới, nữ quyền nhỉ; nếu để đối phó thì, chủ đề này có bài đăng rồi, ngồi ném văn bản tiếng Anh cho phần mềm hay gì đó dịch cũng xong :))); thời này AI nó xâm lược đời sống như chốn không người


mỗi khi nghĩ đến Frankenstein, tôi hay nghĩ đến Paradise Lost - Địa đàng đã mất [Mary Shelley đã lược bỏ phần đề từ mở màn bằng mấy câu Paradise Lost, X của John Milton ở ấn bản 1831]. Bản NN tôi đọc dịp tết 2010, thấy tờ lót quyển sách tôi ký tên ngày í, thì là chuẩn mốc thời gian rồi; còn bản KĐ tôi vừa ngó qua, cũng như bản NN, đều dịch theo bản 1831 mà Mary Shelley đã sửa đổi so với bản đầu 1818 tên tác giả vô danh [căn cứ ngay chi tiết Elizabeth đã được sửa thành đứa trẻ mồ côi là biết thôi]; nhưng bản NN tôi thích hơn hẳn, đây là một trong những quyển chú thích được làm tốt



không có câu trả lời




Chúa chỉ đang ngủ và thế giới này thực ra được dựng lên trong giấc mơ của Chúa [...]
Chúa đang ốm nặng [...]
Thế giới là một lò mổ và một nhà thổ [...] 
Nếu Chúa là sự thông thái, thì làm sao lại có thể có cái chết? Ban đêm, tôi thức; con người nhỏ bé mong manh, con ruồi gần như bị nghiền nát, và tôi nói chuyện với những người chết, với những người sống, với Chúa - đấy là giả định ông ta có tồn tại - và với Satan - hắn thì chắc chắn có tồn tại. Tôi hỏi họ: Tất tật những cái đó có tất yếu hay không?" Và tôi đợi câu trả lời [...] Có tồn tại một câu trả lời ở đâu đó hay không?

không, không có câu trả lời đâu


bài viết Hiện sinh Do Thái của Nguyễn Chí Hoan về Shosha của Isaac Bashevis Singer, bây giờ tôi mới đọc trên giấy. Đọc đúng là luôn phải diễn ra trên giấy, đọc qua cái màn hình máy tính, điện thoại etc. thường chẳng đọng lại gì. Hồi ấy đọc xong Shosha, không hiểu tại sao đã mấy giờ sáng rồi, tôi còn nhắn hỏi một anh bạn sách, sao bố anh lại đặt tên anh như tên anh hiện nay etc. ông đã luôn chọn không đi, không phải trung trinh giữa đi hay không đi, mà đã luôn chọn không đi vì đi, có lẽ, theo cách nói của Nguyễn Chí Hoan, "triển hạn, một lần nữa, cái thân phận lưu vong". Hơn 6 năm, kể từ lúc hỏi anh bạn sách đêm ấy cho đến tận lúc này, tôi cũng không hiểu tại sao tự nhiên tôi hỏi như thế ngay khi gấp Shosha lại, mà lại phải hỏi tức thì. Tôi kì cục 

31.12.25

bóng tre xanh

 


thắng gì thắng cho ai ai thắng

chúng ta được phép hoài nghi để đi tìm một con đường [...] đi hay ở đều có nghĩa lý và ích lợi của nó, miễn là ta có được một tin tưởng vững vàng [...]

ps. 2 nhân vật chính của Dì Mơ trốn khỏi làng Thụy ra Hà Nội và nửa sau của Dì Mơ diễn ra ở Hà Nội. Một địa danh không còn thấy hiện nay ở Hà Nội xuất hiện: Chợ Đuổi



Đọc bài này và cả comment https://www.facebook.com/share/p/17foe1ucNV/

25.12.25

Italo Calvino



đọc 2 số này vì Sáu điểm ghi nhớ cho thiên niên kỉ tới: nhẹ, nhanh, chuẩn, rõ, nhiều và, bắt đầu và kết thúc; nhưng vì các nhân vật Italo Calvino nhắc đến, cái biết của tôi còn hạn chế nên đọc kéo dài cả tháng 

những bài vở khác trong 2 số này thì liếc mắt cũng xong, đầy lỗi :)

20.12.25

thân em



như hạt mưa sa

16.12.25

Alain nhưng Botton



sau hơn 10 năm quay lại đọc Alain de Botton với Proust có thể thay đổi cuộc đời của bạn như thế nào và Nỗi lo âu về địa vị; đã lỡ mua rồi thì phải đọc thôi, mà khó nuốt cho trôi. Proust lại đúng, Proust có lần so sánh tình bạn và việc đọc, trong đó việc đọc có lợi thế then chốt là không có sự hoà nhã giả hiệu với những quyển sách, nếu ta đã dành cả ngày với nó thì tức là thực tâm ta muốn thế

đây là những món súp gà thật, chứ không phải súp gà hương liệu như ta vẫn biết về súp gà nghèo nàn cho một cơ thể lạnh ngắt tâm hồn. Bằng chứng là, để đi cho hết những Làm cách nào: để sống thong dong, để yêu cuộc sống hôm nay, để hạnh phúc trong tình yêu, để trở thành người bạn tốt, để hiểu về nỗi lo âu địa vị, để có niềm an ủi khi không có đủ tiền khi trái tim tan vỡ etc. etc. ta phải đọc rất nhiều văn chương, triết học, tâm lý học... để hiểu Alain de Botton đang nhắm đến điều gì khi mang rất nhiều văn chương nghệ thuật triết học tâm lý học vào

trong 4 quyển thì quyển Proust có thể xem là một cách hiểu về Proust không chỉ Đi tìm thời gian đã mất. Không, tôi không nghĩ Proust có thể thay đổi cuộc đời của ai, càng không nghĩ quyển sách tên Proust có thể thay đổi cuộc đời của bạn như thế nào, hay nó có thể có tác động tới tư duy cuộc sống của ai đó đọc nó. Không, không, không. Nhưng đọc nó thì gom được nhiều chi tiết lẻ tẻ về Proust và Đi tìm thời gian đã mất, nó cũng cho thấy một cái nhìn của Alain de Botton với Đi tìm thời gian và Proust - chỉ là một cách tiếp cận của Alain de Botton về việc mất mát thời gian, sống không uổng phí trước sự bất khả quy hồi của thời gian đã mất... từ cuộc đời và văn chương Marcel Proust

quyển Nỗi lo âu về địa vị thì viết đúng như chuyên luận xã hội học, dẫu cách viết của Alain de Botton luôn cố gắng tạo lối viết hài hước, khôi hài, nhưng lối viết tỏ vẻ thời thượng khôi hài này đúng là phản trắc, như trò nhố. Nhét quá nhiều, đọc rất mệt... đến một đoạn tôi đang rất cố gắng với quyển sách thì tôi thấy tác giả lấy White teeth của Zadie Smith ra phân tích đi thẳng đến lố, tôi lại phải nghỉ lấy hơi, một hơi dài để cố gắng cho xong mà không quăng sách đi. Phải công nhận, để nuốt được món súp gà Alain de Botton dọn ra với từng này phân tích tác giả tác phẩm đi qua các địa hạt triết học tôn giáo chính trị nghệ thuật, tôi hẳn phải có một cái tỳ vị ít nhất 30 năm đầu đời không hề si nghĩ suy tư gì thì mới cần nhiều súp gà như thế để ưu tư. Mà tôi thì, tôi đúng là chả nghĩ gì, cớ gì tôi lại cần súp gà để suy nghĩ về những cái hiển hiện là tự nhiên, tự nhiên thì cứ để tự nhiên đi, sao lại nghĩ về những cái hiển nhiên

2 quyển còn lại đọc 10-11 năm trước, không nhớ gì, nhớ được thì đầu tôi lại nặng quá, nó bênh mất, làm sao mà lấy tay tóm được tóc trên đầu ra khỏi hố bây giờ. Nhưng ấn tượng quyển Luận về yêu là nhố nhăng nhất trong 4 quyển đã đọc. Alain de Botton quá Mỹ, không biết tình hình hiện nay thế nào, nhưng đây sẽ là tác giả ăn khách lâu dài trong dòng sách này, nó hợp thời, thời này thích kiểu tác giả như thế này - kiểu triết gia của đời sống hiện đại :))) [nghe rùng hết cả mình]

7.12.25

cuộc chung sống rực rỡ

     



           EMi 

01/10/2008 - 07/12/2025 [0h37' 18/10 Ất Tỵ]

tạm biệt em, EMi