Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

28.9.13

vì đường xa ướt mưa

Dù đã cao hết khả năng, chạm mức 1500mm nhưng em vẫn tự tin nâng yên xe ngất ngưởng. Nâng cho đã tay cái yên xe và tay lái, sau có mấy tháng chới với xe đạp mà đến giờ ngồi xe máy thông thường thấy lè tè gì đâu.
Chuyện ấm ớ xảy ra khi có xúc tác là con chó. 
Tắc đường nên em tòng thị phóng lên hè. Đang đỉnh điểm quyết tâm, vừa nhỏm người đạp vừa nhấc tay lái, nhấc cả mông cho khỏi ê thì con chó chạy rẹt qua trước bánh xe em. Bóp phanh!!!
Bánh xe zẹt zẹt zẹt. Bánh trên bánh dưới hè. Chân thì chỉ có tun tủn từng ấy. Chỉ kịp nghĩ "này này, đừng nói là 27t còn ngã xe đạp giữa chốn đông người nhá" thì đã ngã đến oạch xuống đường.
Ngã xe vậy mà cứ cười như người dở hơi, lên xe phóng tiếp mà vẫn cứ buồn cười. 27t tự ngã xe đạp đến oạch một cái!
Về gần đến nhà mới nghĩ "đáng ra mình nên lấy làm xấu hổ mới phải ( nhăn trán suy nghĩ ) hay ít ra cũng bày đặt giả bộ tí ( ngước mắt tưởng tượng ) :))))))
Ps: mua báo từ 7am mà giờ mới có thời gian đọc. Hummm, ngày mới của mình chưa gì đã thành ngày cũ của người ta.







20.9.13

wheels are turning

Dịp 1/6 năm 2012 có cuốn Chiến binh cầu vồng ( Andrea Hirata ). Đến từ Indonesia. Đây là cuốn văn học đầu tiên tôi đọc của đất nước này. Tôi thích nó ngay khi nhìn bìa sách, cười hạnh phúc vậy đâu có nhiều cậu bé đâu. Điều hạnh phúc nhất khi đọc cuốn sách này là nhận ra mình đã được cho nhiều hơn mình nghĩ. Và nhận ra được điều này thì cũng sẽ có mong muốn cho đi những điều mình nhận được.
Nếu để chọn một cuốn sách cho các bạn đang uể oải với việc đến trường ở bất kỳ lứa tuổi nào, tôi sẽ chọn cuốn này.
Tôi không hình dung được việc học với khung cảnh là tiếng xe ủi đang san bằng trường lớp, hay những giờ học bên đống gạch đá đổ nát. Cho đến sáng nay tôi nhìn được pic này. Những cuốn sách hữu ích đưa ta tới gần đời thực thay vì những mơ mộng hão huyền.



Tôi không nhớ chính xác nhưng một thầy giáo làng trong cuốn này đã nói việc học tập là cách tôn vinh và cảm ơn những sáng tạo của Thượng đế. Tôi rất thích quan niệm này.
Đôi khi đọc sách rồi được nhìn, xem những hình ảnh, thước phim có thật. Vượt qua lằn ranh trang sách, người ta sinh ra ham muốn được đi khắp nơi để nhìn ngắm quả đất mà mình đang sống, chạm tay, tận hưởng và hít thở cái không khí mà mình từng tưởng tượng. Nó như cách khẳng định mình đang sống, mình là một phần của thế giới và thế giới bao hàm mình.
Cứ trách sao mình hay có cái déjà vu

17.8.13

Let's face it: the world is twisted. And rotten

Đọc xong
1, Sói thảo nguyên ( Hermann Hesse ) - kẹc, shit thật
2, Khởi sinh của cô độc ( Paul Auster ) - aaaaa, mk cuộc đời
3, Xấu ( Natsuo Kirino ) - Chúa ơi, thế giới nhão nhoét
4, Hồi ức kẻ sát nhân ( Amélie Nothomb ) - đẹp một cách xấu xí
5, Nhà giả kim - Ngọn núi thứ năm ( Paulo Coelho ) - sặc, đời cứ phởn phơ te tởn, nhiều niềm tin là sẽ sống đến ngày về với Chúa
ps: pic này do cháu Nghé ọ chụp, cô Tú đọc được 1 chuỗi các quyển hay, sảng khoái quá nên đi tỉa tót cây


16.7.13

You know I'm not one to break promises - cứa một nhát vào thời gian và lịch sử


"Lịch sử là tính chắc chắn được sản sinh vào thời điểm những khiếm khuyết của trí nhớ gặp những thiếu sót của tư liệu"
Tuổi thiếu niên tôi thường nhìn mình trong gương ( ít ra là cái giai đoạn tôi vẫn còn nhìn mình trong gương ) và nhếch mày ngao ngán sao mình trông buồn quá đỗi! Rồi đến khi tôi từ chối gần như hoàn toàn việc phải nhìn mình trong gương thì cũng chính là lúc tôi ngán phải nhìn mặt mình và lại phải đối mặt với điều tôi luôn không hiểu nổi. Tôi có đúng là người mà tôi cho rằng mình đã, đang,(có thể sẽ) là hay không. Hoặc nhiều lúc tôi nghi ngờ chính mình trước cái bất ổn của thế giới tôi đang phải sống, mk, tôi có đúng như tôi vẫn nghĩ là mình không. Tôi hờn trách như một con điên cuộc hôn nhân của phụ huynh vì cho rằng, vì họ nên tôi bị đưa tới cuộc đời này, nó phức tạp và bất ổn hơn sự tưởng tượng của họ, của tôi, của chúng ta cộng lại, nhân lên nhiều lắm. Tôi có một cuộc tình trở đi trở lại như thể vết thương cứ khâu lại, đóng lại rồi lại bị mở phanh ra lần hồi. Tôi xem nó như một khối tài sản vì có quan hệ với người này mà tôi được nhìn nhận các câu hỏi về chính tôi từ những hướng khác nhau, chẳng phải đến địa ngục cũng là thiên đàng nhìn ở phía khác hay sao?? Rồi khi mối quan hệ không tốt được nữa, tôi từng nghĩ sẽ có riêng cho mình một đứa con để làm động lực sống. Nhưng rồi sao, rút cuộc tôi sợ một cái nôi em bé trong nhà với mọi trách nhiệm, tôi sợ rồi đứa bé lớn lên sẽ có lúc lại trách cứ tôi đưa nó vào cuộc đời này, một nơi điên đảo. My God!
Và điều an ủi là tôi có thể tự tử, tự giết chính mình vào lúc mà tôi không thể chịu nổi nó nữa. Vậy là thay vì việc suy nghĩ và cố gắng mình nên và phải sống như thế nào thì tôi lại suy nghĩ về cái chết. Suy nghĩ về cái chết để chuẩn bị cho việc sống tiếp. Rồi tôi tin/sa vào tôn giáo với Đức Phật, Chúa Jesus, việc ăn năn về những tội lỗi mắc phải khiến tôi luôn có mong muốn được chết, thoát khỏi những phán xét, tự vấn. Làm sao có thể sống mà luôn phải chịu đựng những ăn năn mình đang có, nó bùng nhùng như một mớ ung nhọt thì làm sao có thể chịu nổi? Nhưng tự tử là một trọng tội. Tôi bị ở giữa hai suy nghĩ, mình được phép từ chối nhận món quà mà mình đã không xin và mình không thể thoát khỏi nó. Tôi đã có hạn mức của mình ở tuổi 27, 2 lần thử nhưng rồi sao, tự tử cũng phải loại xuất sắc mới có thành công, còn tôi thì đến hạng 3 cũng chưa thấy có mặt. Tức là tôi không thành công trong việc rút lui khỏi cuộc đời. Và vì thế, tôi đào sâu suy nghĩ về cái chết sang những suy tư về tự tử. Tự tử là vấn đề triết học đích thực duy nhất :)))) tôi đùa thôi.
Khi tôi đọc đến đoạn Tony đọc lại bức thư của mình gửi Adrian sau ( hơn/gần?) 40 năm cũng chính là lúc tôi sống lại cảm giác cách đây chừng 2 tháng, tôi đọc lại bức thư gửi bố cách đây 13 năm và không khỏi rủa xả bản thân. Tôi đọc lại nó khi dọn dẹp két, và tôi choáng váng đến mức ngồi dựa lưng vào tường mất gần nguyên buổi chiều. Rồi lê xác lên tầng 5, chốt cửa toilet và đọc lại nó một lần nữa. Ôi thôi rồi, tôi đã có một lời hứa trước bình mình cuộc đời mà nếu không vì đọc được nó, có khi tôi đã quên hoàn toàn và cứ ung dung nghiên cứu cách này cách kia, ưu/nhược điểm của nó để chuẩn bị cho cái chết.
Thế nên tôi vẫn đang ngồi đây. Sống với mọi cái bất ổn đến điên rồ của cuộc đời.
"Và cuộc đời là như thế, chẳng phải sao? một vài thành tựu và một vài thất vọng". we're just ordinary people/ we don't know which way to go.

ps: 1, Kinh nghiệm cho thấy, khi tôi đọc được một quyển sách hay, tôi sẽ đọc được một chuỗi những quyển hay khác, hoàn toàn may rủi mà tôi chọn đọc nó trong những quyển hiện có tại nhà nhưng chưa kịp đọc. Sau một loạt các quyển thiếu nhi, tôi nghỉ đọc cũng 1 tuần gì đấy, rồi tôi đọc Tên của đóa hồng. Có hai trạng thái khi tôi tiếp cận một quyển sách đúng loại yêu thích, hoặc ngốn ngấu như kẻ bị bỏ đói hay tận hưởng khoái cảm của chờ đợi, tức là sẽ luôn và ngay hoặc sẽ gặm nhấm từng ít một như một đứa trẻ để dành đồ ăn ngon. Tôi đã tiếp cận Tên của đóa hồng ở trạng thái 2. Không phải tôi chọn mà chỉ là mình dừng, trang sau hay lắm, để dành mai đọc. Và ngay sau đó đến Nghe mùi kết thúc. Tôi sa vào những suy nghĩ, như nhiều người cho rằng, nó nhiều tiêu cực.
Nhưng làm sao mà có thể không tiếp tục suy nghĩ khi mà cuộc đời vốn như nó luôn là, rất nhiều cái mong manh và bất ổn??!
2, Tôi cứ hy vọng tên của sách sẽ là Thế thì, ví dụ, nếu Tony... và rồi cuối cùng nó rất chi "đích thị" the sense of an ending = nghe mùi kết thúc :))). Tôi thích hình ảnh quả trứng ốp la ở bìa sách và một nhận định ở bìa sau "văn chương bậc thầy thường xuyên có một sắc thái quỷ quyệt"

21.6.13

the story

All of these lines across my face
Tell you the story of who I am
So many stories of where I've been
And how I got to where I am
But these stories don't mean anything
When you've got no one to tell them to
It's true... I was made for you

I climbed across the mountain tops
Swam all across the ocean blue
I crossed all the lines and I broke all the rules
But baby I broke them all for you
Because even when I was flat broke
You made me feel like a million bucks
You do and I was made for you

You see the smile that's on my mouth
It's hiding the words that don't come out
And all of my friends who think that I'm blessed
They don't know my head is a mess
No, they don't know who I really am
And they don't know what I've been through like you do
And I was made for you...

All of these lines across my face
Tell you the story of who I am
So many stories of where I've been
And how I got to where I am
But these stories don't mean anything
When you've got no one to tell them to
It's true... I was made for you

Oh yeah, well it's true... that
I was made for you...

19.6.13

I'm a little drunk and I need you now

Nhân đọc một entry về việc đọc. Tôi cũng đú đởn thổ lộ tâm tình (nếu ai cũng đú đởn kể lể như tôi, sẽ có ối cái hay)
- Chốn đọc sách ưa thích của tôi là restroom. Có thể kết hợp với nhu cầu mà ngồi bệ toilet đọc. Hay nằm lăn quay ra sàn restroom để đọc, tất nhiên là chỉ nằm vào cái thời tiết oi nóng như này thôi. Và để nằm thì tất nhiên là không thể mặc đồ. Chỉ cần nghĩ đến thời khắc kết thúc công việc kiếm tiền và có mấy giờ ở trong đó thì ngay từ khi lên đến gác 4 tôi đã nhanh chóng lột bỏ đồng hồ, khoen, quần áo...cuồng nhiệt như thể lao ngay vào một cuộc làm tình :)))) (là tôi đang liên tưởng đến những thước phim so hot). Tôi chỉ có thể ngồi nếu là ngồi ở bệ toilet hoặc ngồi bệt ở một cái nền có cát và lưng được dựa vào cái tường phải hơn bẩn một tí. Còn không, nhất định là phải nằm bẻ cổ dựng đứng lên ít, nên tôi thường bị đau cổ, vai gáy, mức độ đau tùy thuộc vào độ cuốn hút của sách tôi đọc
- Tôi chỉ ghi nhớ cảm giác của mình với một quyển sách như là thích nhiều-nó đúng là kiểu khoái khẩu của mình, thích hay cũng tạm, dở tệ... Nếu ngay sau khi viết ngày tháng năm đọc nó (hay thêm một vài chữ nữa vào trang đầu) và gấp sách, tôi không type hay share nó với ai (tôi thích nói với M nhất ) thì chắc tôi chỉ nhớ được nó chừng mấy ngày. Tôi từng cảm thấy rất hoang mang với trí nhớ của mình, nên cách đây chừng 2 năm, khi tôi có thời gian làm nhân viên bán hàng cho hiệu sách, một vài khách có goût đọc giống tôi, chúng tôi thường giới thiệu sách cho nhau, tôi chỉ có thể đưa một quyển nào đó cho họ và nói thích, hay...chứ nếu họ hỏi về chi tiết là tôi potay. Thậm chí lần sau họ đến, chia sẻ một tình tiết nào đấy, mặt tôi cứ ngay đơ ít nhất là mấy phút. Và từng có lần, 2 ngày sau tôi mới nhớ ra cái tình tiết ấy, tôi lại rất cua bò ngang tôm bơi ngược, tôi nhất quyết để các bánh xe trong đầu mình chạy hết tốc lực để nhớ ra mà không chịu mở lại đọc lướt. Mà cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng thôi, càng cố càng không nhớ ra, chỉ đến khi một việc ngoài đời sống diễn ra hay đọc một quyển khác, nó gợi cảm giác hay một chi tiết rất rất nhỏ thì đầu tôi nó tự ráp nối vào A đến B đến C rồi đến Z và ra được cái muốn nhớ.
- Tôi có rất nhiều bookmarks như bao người đọc sách có, của nhà xuất bản, nhà sách, bạn bè tặng, đồ handmade, vẽ chibi... nhưng tôi hoàn toàn không dùng, tôi cũng đặc biệt khó chịu với thói quen gấp mép sách của nhiều người. Tôi dừng ở bất cứ trang nào nếu nó vừa kết thúc một tình tiết, chi tiết, mạch truyện và nhớ 1 hoặc 2 thậm chí 3 số đầu của trang sách. Với cách này, đầu giường của tôi luôn có chừng mấy chục quyển đọc dở, nhưng hiếm khi tôi không tìm đúng chỗ đang dở. Còn nếu gặp một cuốn buồn tẻ nhưng đã hạ quyết tâm là sẽ hết để xem ông/bà ấy muốn nói gì, dẫn đi đâu thì tôi sẽ dừng ở các trang tròn chục, trăm. Thế còn khi đang mạch hội thoại thì tôi từ chối đặt sách xuống, tôi đã từng bị rơi nguyên một điện thoại vào bồn rửa tay đầy nước, vì khi nó rung tôi cầm chắc nó sẽ rơi xuống nhưng tôi không thể ngừng khi đang là đối thoại của nhân vật, chết nỗi lại ở chính một cuốn văn học Nhật. Và tôi có năng khiếu trong việc nhớ văn bản bằng mắt, tôi đã nhớ từ vựng khi học ngoại ngữ bằng cách này, nhưng đôi khi sẽ là ca bệnh khó nếu tôi đi tìm một trang đang đọc dở. Yếu tố đầu tiên sẽ là có hình ảnh chữ trùng hợp với hình ảnh mắt tôi lưu, kết hợp với áng chừng nó khoảng trang bao nhiêu (nhưng cái này thường áp dụng với một cuốn không cuốn hút, không thể nhớ, biết  nổi mình đang dừng ở chỗ nào hay tác giả đang muốn nói cái khỉ gì)
- Tôi thường xuyên tìm người đóng vai nhân vật này kia trong sách tôi đọc, diễn viên, bạn bè, người quen, hàng xóm, thậm chí có thể thay người nếu một vài hôm sau nhìn thấy một gương mặt thích hợp hơn. Tai hại nhất là nếu xem phải phim chuyển thể mà diễn viên không trùng hợp hoặc hoàn toàn khác với ý muốn của tôi. Tôi sẽ xem phim với thái độ vô cùng uể oải.
- Tôi không thể đọc khi có người quan sát tôi hoặc khi cứ vừa đọc vừa phải trả lời hay cười nói với ai đó. Tức là khi đọc, tôi mở cánh cửa bước vào thế giới của trang sách, tôi cực ức chế với những kẻ nhòm ngó. Nó phải thực sự là trang sách bằng giấy, ngoại trừ giấy của sách lậu vì nó nhìn xuyên thấu (nhưng cũng có một vài quyển, tôi mua khi tiện đường và nó quá mê ly, tôi giữ nguyên không thay thế bằng sách đẹp hơn, hoặc nếu có thay thế bằng sách đẹp hơn, cổ hơn thì tôi vẫn giữ nguyên lựa chọn sách lậu để đọc lại vì tôi tin rằng cảm xúc của tôi đã bị trang sách ấy hút vào mất rồi), còn tôi không chê chất lượng giấy mấy khi, mối mọt, vàng ố hay quá sáng lóa...đều không vấn đề
- Mở mắt dậy bao giờ tôi cũng cầm lấy một cuốn đang dở đêm trước hoặc gần tay nhất để đọc. Nếu tôi không làm việc này ngay sau khi dụi mắt, thì tức là tôi sẽ tìm cái gì đấy cho tôi biết thời gian. Và thật đau đớn nếu nó là 7:10. Nó chính là con số chết chóc. Cả ngày tôi sẽ không đọc sách vì một nỗi tôi luôn cho rằng, nghĩ rằng, linh cảm rằng hôm nay tôi có vận rủi với mọi mong muốn. Ở vị trí kế 710 kia thì sẽ là thời gian vô cùng tròn trĩnh 1am, 3am, 4am. Cũng bs ngang với 710
- Khi nào nhớ ra tôi viết tiếp :p


Tôi cảm thấy vô cùng khoan khoái khi vừa ở bệnh viện về thì đọc được entry kia. Gần 10 ngày nay, tôi ở trạng thái ức chế thân phận chỉ muốn thốt lên "dường như trong hoang vắng bỗng thương cuộc đời, thiếu một người, không thấy vui"
Ah, sau phẫu thuật bố tôi có 8 cái vis ở cột sống cổ, nói tạm biệt với bóng bàn, vận động đang trở về bình thường. Tôi cảm thấy mình hơi ác khi mừng thầm với việc ông phải nói tạm biệt với bóng bàn. Chi phí phẫu thuật đã biến giấc mơ đi Nhật 1 tháng của tôi thành tro tàn, phượng hoàng có hồi sinh hay không thì không biết :)))

8.6.13

what if God was one of us

2 tháng trước bố tôi bị tê bì cả tay và chân, ở tuổi của phụ huynh tôi nghĩ nhiều đến thiếu canxi huyết, tiểu đường. Đưa bố đi khám, qua xét nghiệm máu, loại bỏ cả 2 nguyên nhân. Bác sĩ chẩn đoán rối loạn chức năng cục bộ. 1 tuần dùng thuốc không cải thiện, tái khám, qua hình ảnh chụp MRI, chẩn đoán thoát vị đĩa đệm cột sống cổ, dùng thuốc và tập phục hồi chức năng. 3 ngày sau bố tôi sa hậu môn-trực tràng. Phẫu thuật. Về nhà được 10 ngày chân tay gần như không nhúc nhích, không đau đớn, chỉ là nó không nhúc nhích. Đêm đó, tôi đọc một cuốn thiếu nhi Chuyện của Katy đến đoạn cô bé này bị tai nạn ngã xích đu, tổn thương tủy sống. Tôi rùng mình nghĩ điều trị thuốc và tập phục hồi chức năng không tiến triển, không đáp ứng thuốc, lẽ nào đã chèn vào tủy sống. Sáng sau lại chụp MRI, hình ảnh mới nhất cho thấy thoát vị đĩa đệm cột sống cổ, chèn vào tủy sống, đọc được kết luận này, tôi suýt nhếch mép cười bởi cái tréo ngoe của đời. Tiêm thuốc trực tiếp vào cột sống cổ, tiếp tục dùng thuốc và tập phục hồi chức năng. 1 tuần sau nếu không tiến triển thì sẽ phải phẫu thuật. Phẫu thuật hay không, đều có nguy cơ ( tương đối lớn ) đối mặt với liệt toàn thân. U50, bố tôi khóc nhiều ngày nay vì ân hận "giá như lúc nó tê tê bố nghe lời con không đi đánh bóng bàn thì có khi đĩa đệm nó không thoát hẳn ra ngoài". Tôi đã ngăn ông bằng mọi cách, nhưng ông cứ tiếp tục chơi bóng vì sợ ngừng chơi sẽ bị liệt, "tay trái đã teo rồi, bây giờ liệt thì làm phế nhân à".
Bữa tối, tôi có nói với ông rằng bố hãy xem tất cả những việc xảy ra với mình như một lời nhắc hay một cơ hội để mình biết đến một ai đó, một việc gì đó mà mình chưa từng trải nghiệm như Chúa hay Đức Phật chẳng hạn, vì việc này rất lạ, chèn ép vào tủy sống nhưng không bí đại/tiểu tiện, không đau đớn. Tôi kể nhiều câu chuyện cười liên quan đến việc mất cảm giác ở tay, chân. Ông cười và có vẻ tươi tỉnh hơn.
Việc này xảy đến, tôi nhìn ra một thực tế trong con người mình, không như ý nghĩ tôi luôn muốn chối bỏ việc mình đã từng thương ông ấy. Ta rất ngây thơ trước con tim của mình, đúng không?
Việc tôi gặp M, gắn bó với anh 5 năm khiến tôi chỉ "biết', để rồi khi việc xảy ra thì tôi thực sự cảm nhận những gì M cảm nhận. Trước, tôi thường nói với M, Chúa của anh kiểu gì để ta gặp nhau mà không được ở bên, rồi cả hai cùng khổ sở cỡ này. Những việc xảy ra càng nhiều, tôi cảm nhận rõ hơn những gì M cảm nhận, tôi học được cách chấp nhận nó một cách nhẹ nhàng hơn, như M đã từng. Tôi đang type những dòng này và nhìn vào gương lớn trước mặt, những cái sẹo ở cằm, tay, lưng của tôi làm tôi buồn cười. Tôi đã từng làm nó vì nó làm tôi thấy dễ chịu. Tôi đã từng nhỏ bé đến như thế, mãi chưa thể trưởng thành. Tôi đang lớn.
Giờ này đêm qua tôi đang xõa cùng mấy ông bạn. Chúng tôi đã say, không phải vì những việc khiến mình buồn, chỉ đơn giản là tụ tập xõa vui vẻ, và say thì mới nói những điều, nghĩ là mình sẽ không bao giờ nói. Vì chúng tôi đã khơi lại khai quật quá nhiều kỷ niệm, như những vết cắt nhanh và sâu nên thi nhau nói nhảm, và có một tay đã hùng hồn tuyên bố rất khó để có một người đàn ông nào đó khiến cái Tú mở lòng, chỉ là lúc ấy quá khoái vì thằng bạn đã nhầm to nên tôi tiết lộ tôi đã mở cửa với một người đàn ông và tôi đã đóng nó lại gần như là vĩnh viễn. Thế giới của tôi chỉ đơn giản là có hai đứa trẻ. Thế là các bên liên quan đã gân cổ cò thi nhau đặt câu hỏi ai, thế nào, già trẻ lớn bé ra sao...khiến chút nữa thì tôi phun ra hết. May mà phanh kịp ở chữ "à thì". Thế rồi tôi vươn mình đứng dậy hỏi cả lũ tò mò lắm sao? Thì bọn chúng gân cổ lên tại Tú toàn những lựa chọn khác biệt mà. Tôi gân cổ phun lại, ơ hay, ta lựa chọn những cái khiến ta vui vẻ thì vướng gì đến thiên hạ? Thế là cả lũ lại cạch cạn chén. Nửa đêm mò được về nhà, tôi ngủ ngay đơ đến 4am. Tỉnh dậy cứ ngỡ mình mặc quần nhỏ bao ngoài quần lớn và đang híp mắt cười nghe phần phật tiếng áo choàng trong gió. :p
If you were faced with Him in all His glory
What would you ask if you had just one question