Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

20.10.10

Thường quên những cái mình muốn nhớ và không quên những cái mình muốn quên

+/ Thông báo với các bác là để tưởng nhớ một tuổi xuân lại qua đi thì vào cái ngày ấy đấy, tôi đã đi nhuộm lại màu tóc đen sau gần 8 năm để tóc đủ các loại màu trừ mỗi màu đen. Tôi cứ nghĩ là trông tôi sẽ khá hơn cơ đấy. Vấn đề là chiều cao thì vẫn cứ 1500mm, cân nặng 42kg ( đã lên được 2 kg nhờ rất rất nhiều thuốc tăng trọng ) và tóc đen sì sì, song lại toàn bị gọi là bé con. Mà rõ là già phết rồi đấy :)))
Tôi không nghĩ là quà sinh nhật còn có thể có cho đến tận ngày hôm nay, tức là sau gần 2 tuần. Hô hô hô, vụ này tổng kết thấy nhớ nhất là sầu riêng. Anh ấy mang tặng nhiều nhiều sầu riêng. May mà tôi cũng khoái món ấy, không thì không biết trút đi đâu. :))
Bánh thì nhiều quá, đến hôm nay bánh kem vẫn còn trong tủ lạnh. Nhưng thấy bánh ngon nhất lại là của đồng chí nghiệp dư tự làm, hình vẽ cũng nhộn nữa.
+/ Có ai gợi ý cuốn gì để đọc không?
Lại chơi với lửa, Có được là người, Con gái người giữ ký ức, Cô gái đùa với lửa , Con lươn chép miệng... Tớ đọc rồi á. Nếu không có gợi ý gì thì quay lại với mấy cuốn photo của DTH thôi vậy :(
Mà dạo này thấy rất có hứng thú với trinh thám. Đọc thấy nhẹ đầu kinh khủng. Tiếc là xu dạo này không tốt :(
+/ Nhiều lúc ngỡ ngàng vì nhận ra là tình cảm với M có thể chạm được tới cả những điểm mù mà chính bản thân mình cũng không nhận biết được. Ngỡ ngàng vì tình cảm ấy làm mình tổn thương được tới mức như thế. Ngỡ ngàng vì một đứa sợ yêu cuối cùng cũng biết mùi đời. Ngỡ ngàng vì một cô đơn, một lẻ loi hóa ra đã tìm thấy một cô đơn và một lẻ loi khác để rồi đã từng không cô đơn, không lẻ loi. Nhưng sau tất cả lại lạc mất cô đơn của chính mình?!
Đã tự nhủ là cố gắng để không thương ai, cuối cùng thì cứ tanh bành như bão thế này đây. Bọn nó bảo mình là đứa yếu đuối, sợ chết nên mới có kiểu cố gắng như thế. Tóm lại là mình cũng hơi sợ các cú va đập, cú huých thậtttttt.
Đồ quái vật chết tiệt... where?

7.10.10

Ngày 7 tháng 10

+/ Sách gốm cổ, điêu khắc và...




+/ Gốm Trần Hợp và ...










+/ Gốm cổ

















------------------------
+/ Không mang máy ảnh, tất cả chụp bằng E72. Đang ngồi trên lớp có người rủ đi hội chợ Gốm thì phóng luôn. Nói dối cô là em gái ăn hỏi, dù nó đã lấy chồng gần 1 năm :))
Bạn đồng hành là một nàng hậu đậu vô cùng :P. Vào gian gốm cổ mà nàng ngã sấp ngã ngửa làm người quản lý phải nhắc khéo 2 lần rằng thì là một món đồ cổ ở đây có thể bằng cả gia tài của mình :))
+/ Bác Hợp nói là cái bình ấy đúng dáng phải là cổ thẳng, nhưng do lỗi kỹ thuật nên nó bị nghiêng, ban tổ chức lại chấm nó đi bày hội chợ vì nó khác biệt :))))
+/ Đêm Chile
Rừng thẳm
Đồi thỏ
Cô gái đùa với lửa
+/ Đang theo dõi một phim truyền hình VN, nói chung là coi được. Những tập đầu thì dễ thương con nít, giữa giữa thì tạm tạm, đến những tập gần đây-truyện phim là trước và sau thời điểm 30.04.1975 phản ánh chân thực ( thấy mấy tập này rất được ). Tên phim: Miền đất phúc.
+/ Lại già thêm rồi í.

3.10.10

Thường thì tôi gần như không thể hòa nhập được với các cuộc vui kiểu chào mừng . Và nơi tôi đang sinh sống thì rõ là một đất nước rất chuộng chào mừng.
Trong khi họ hú hét với nhạc, đèn, pháo hoa, hội nghị... thì tôi lại chẳng thể tìm thấy một ánh chớp vui.
Buồn buồn í.
Cảm giác trong mấy ngày gần đây khi ở gần khu vực hồ con rùa là đầu thì băn khoăn câu hỏi tại sao mình lại thấy không vui tí nào trong khi họ có thể vui thế kia? mặt thì cứ não nuột ra, đầu óc thì quay quay, nhiều pha váng vất đến mức đi còn không vững, tai thì ù đi vì nhạc nhẽo. Người ở đâu mà lắm thế? Và họ trống hoác.
Việc duy nhất thích thú là được ăn và nhìn trẻ con ăn kẹo bông, kẹo ngon như mây. Vì không có mấy người mua sách nên bỗng dưng trở thành vua của thời gian băn khoăn.
Mỗi khi đặt lưng nghỉ ngơi lại tạ ơn Chúa Trời vì đã về được tới nhà an toàn trong những ngày này. Phải ra đường là cả nguồn cơn bất an.
Đại lễ kiểu này thì chết mất. Chết mất!

29.9.10

QUỲNH

+/ Tôi không thể trâu bò chiến đấu, cũng không thể đạt tới cảnh giới cao nhất mà ngạo nghễ được, nhưng quả thật là luôn luôn rất thừa buồn. Vầng, cả buồn bã và buồn chán.
Hai ngày không ngủ được tới 7 tiếng. Chẳng nghĩ gì. Chỉ là không ngủ được. Lúc chạy xe trên đường thì rầu lắm!
Nay nhìn thấy một cô bé Down. Ngay lúc ấy thấy mình có nhận thức là cô bé xinh. Trong đầu hiện lên sau mấy giây một câu hỏi:"Sao mình lại thấy một cô bé Down là xinh?". Có phải tự nhiên thấy họ thiếu đi gì đó và từ đấy cho mình cảm giác an toàn không? Thật là bệnh hoạn.
Đúng là có những vẻ đẹp thiên thần. Có những chú nai ngơ ngác. Nhưng tất cả lại chỉ là rởm.
Tại sao tôi ít cười.
Tôi nói không tốt.
Bối rối trước đời.
Bay lên.
+/ Con lươn chép miệng có ý tưởng, giọng văn, và cái gì đấy rất lạ lạ mà không thể chỉ ra. Càm ràm. Khùng khùng. Chân chất.
- Lần đầu tiên (Nguyễn Nguyên Phước)
- Thời của những kẻ giết người (Henry Miller)
- Biên thành (Thẩm Tùng Văn)
- Ngân Thành cố sự (Lý Nhuệ)
- Schopenhauer Nhà giáo dục (Friedrich Nietzsche)
- Bốn thỏa ước (Don Miguel Ruiz)
+/ Sáng tác:QB
Tình ơi tình ơi
Trăm năm là bao ngày yêu?
Môi cứ tìm môi nụ hôn nóng giẫy
Vẫn có những trưa hồng đầu trong cánh tay
Run run run run vai trần
Êm êm êm êm tóc…

Tình tôi nhỏ nhoi
Xin cho bền thôi tình ơi!
Tim cháy cạnh tim nào ai nỡ tắt
Nắng vẫn nắng bên ngày
Và mây cứ trôi
Cho tôi ôm em không ngớt
Cho tôi yêu em!

Và tình đến như loài hoa quỳnh
Nở bừng trắng xóa trong màn đêm
Tình tôi hiền lắm
Có gió lốc sẽ lớn khôn thêm
Ngoài vườn tối riêng loài hoa quỳnh
Làm thành đốm sáng soi lòng tôi
Sao em lại sinh ra như cơ duyên biết trước

Quỳnh từ kiếp nao cùng tôi về
Cùng nhọc nhằn bên tôi
Tình tôi như nước trong
Chảy từ suối ngàn năm
Dứt mãi chẳng rời cắt mãi chẳng lìa
Vì là một thân thôi!


Ngoài vườn tối riêng loài hoa quỳnh...
+/ Họ ra đường làm gì mà hãi thế nhỉ?

23.9.10

NÀY THÌ TRUNG THU
















Mình nói là mình hết cái tuổi xì tin rồi nhưng ku Dũng ở lớp 02 vẫn cứ tặng cái tai thỏ hồng hồng kia ( vầng, lại đúng cái màu mình ít thích nhất ). Chủ nhân thì chẳng dám tự sướng, nhưng các cháu thì rất thích trò này. Ngay cả bà chị 83 vẫn cứ sướng như thường. Trong lúc ấy, cháu ngồi chơi viết chữ ngược. Hihi haha hôm nào QA mà cầm bài viết ngược ấy đứng trước gương sẽ ngất cho coi.
Và đồ chơi. Lần này thì nhiều cục gôm tẩy, có mỗi bạn đỏ đỏ là bút chì màu đỏ. Tranh ghép nhá!
Và món cuối cùng trong ngày là Cedric tương tư . Các nạn nhân đều nói rằng toàn đọc thể loại ma quỷ khó hiểu, chỉ riêng Titeuf và Cedric với Lão kẹo gôm là không bao giờ sai :))

Và cả món này nữa. Mọi người bảo là rất chướng mắt mỗi khi đứng đánh răng :))

TB1: Hôm qua đi làm về đúng là một chuyến đi bão táp. Họ ra đường làm gì mà khiếp thế nhỉ? Phải có thiên lý nhãn mới an toàn về tới nhà được, khi mà trong đường hầm Kim Liên họ cũng cứ thế mà tít tít đèn để tạt sang trái rồi sang phải, thậm chí còn đi ngược chiều đường.
TB2: Vẫn cố gắng ngoan như trẻ con trong giấc ngủ :(

21.9.10

If a picture paints a thousand words...

Có nhiều khi ta chạy trốn khỏi trách nhiệm với một ai đó.
Chạy trốn hèn nhát.
Tôi chạy trốn trách nhiệm với những đứa trẻ.
Chúng là sự phù hộ.
Và tôi chạy trốn khỏi thiên thần may mắn của mình.
Có thương. Nhưng không đủ cho hiện tại
và cuộc sống phía trước.
Ở tuổi của Nội, người ta đáng được quyền hưởng thụ. Đã sống được 80 năm khổ ải trên đời thì được phép hưởng thụ là một tất yếu.
Những người trẻ có 2 xu hướng để tịnh tiến vecto cuộc đời.
Tịnh tiến theo hướng hưởng thụ trước cho xứng với tuổi trẻ. Làm những điều mà chỉ tuổi trẻ mới có thể có.
Và không thấy tiếc về chúng, dù với phần lớn mọi người cho rằng đấy là viển vông. Tịnh tiến theo chiều hướng phấn đấu chạy chạy chạy theo một con đường danh vọng.
Và khi tất đạt rồi thì nhìn lại lại ao ước giá như tuổi ấy tuổi ấy được làm cái lọ cái chai.
Ở lớp hiện tại rất ghét một đứa con gái hầm bà lằng loa phóng thanh. Hôm nay nó bảo rằng bà Phan Thị Bích Hằng (?) nói rằng khi thề thốt mà có người âm đi qua nếu thề thốt điêu ngoa thì sẽ bị xyz gì đấy và nó tỏ vẻ rất tin nên cảnh báo mọi người.
Hằng ngày có bao nhiêu lời thề thốt, hứa hẹn.
Phần lớn là theo chiều hướng tích cực hơn.
Thế rồi xã hội này vẫn thối inh.
Khi nghe Daughtry
có một bài What about now.
Nhìn những hình ảnh trong clip ấy
có đôi lúc được an ủi một cách ích kỷ là ít ra mình vẫn được sống như một con người. Và đôi lúc lại nghĩ tại sao chúng ta lại buộc phải sống trong thế giới khổ ải này?
Tự tử vì muốn lưu lại quãng thời gian tốt đẹp đã từng có. Nghĩ tới phía trước và tưởng nhớ mùi hương đã mất bằng cắt lỗ, chốt lời?
Tự tử vì quá kiệt sức và mệt mỏi khi nghĩ đến những năm tháng phải tiếp tục sống?
Tự tử vì nghĩ rằng sẽ có một thế giới tốt đẹp hơn ở một nơi nào đó khác?
Ngày xưa khi chưa biết chơi thuốc. Tất cả hết sức ngây thơ.
Đặt ra những câu hỏi chỉ là trò chơi tại sao lại bị cuốn vào được? Mỗi lần như thế thì thường giải tỏa ức chế bản thân/ chiến thắng bản thân bằng một ghi dấu của chấm thuốc lá trên tay.
Đến bây giờ thì không còn cả đến ý nghĩ là sẽ có lúc mình cần vượt qua gì đấy trong mình. Cứ thế là buông. Chỉ còn khoảnh khắc khi được bay bay.
Nằm mộng.
Có những ngày cảm giác kiệt sức đến mức chạy xe trên đường, nghĩ về ngày mai, ngày kia, việc x, việc y, việc z sẽ đến mà nản đến mức buông thõng cả hai tay để xe bon bon. Húc vào đâu thì húc.
Cuối cùng lại chả húc vào đâu vì cũng tự an ủi bản thân rằng step by step. Thế nên lại co hai tay lên chạy xe về nhà.
Bệnh thì gặp bác sĩ. Bác sĩ đã đang và sẽ nói You should take it easy, don't think so much.
Có quá nhiều suy nghĩ nhưng mà nghĩ chẳng tới đâu cả. Chứ mà tới đâu rồi thì sẽ không thế này.
Giảm 9kg trong một thời gian quá ngắn quả là đáng ngại.
Đêm qua ngồi học tới 3h.
Sáng căng mắt ra để chạy xe tới trường.
Căng mắt căng tai để nghe đi nghe lại những điều đã được đọc trong giáo trình vào một tuần nảo tuần nào trước đấy.
Không còn nhuệ khí nữa nên vác ghế ra ban công ngồi đọc Màu xanh trong suốt. Nếu mà được tiếp nhận dưới ngôn ngữ điện ảnh thì sẽ thích hơn đấy.
Đọc xong thì tự nhiên tay muốn châm châm gảy gảy một điếu thuốc. Nhưng rồi mình lại vào lớp đợi tới chuông reo 11:30. Mình sẽ đi ra bãi xe để về nhà luôn thay vì gục mặt ngủ hoặc đọc sách trong hội trường thênh thang thế này.
Rồi mình sẽ cố gắng vừa cười vừa thốt lên một cách sảng khoái nhất câu cửa miệng wtf khi gặp tắc đường, những bon chen, những chửi bới, những thứ thổ tả.
Mình sẽ về nhà nấu nướng cơm nước.
Mình sẽ bon bon đến chỗ làm.
Mình sẽ vẫn cứ cười và mơ màng khi gặp bọn trẻ con đạp xe trên đường, khăn quàng đỏ nhét túi quần thòi lòi phất phơ trong gió.
Và hôm nay mình sẽ mua ít bỏng, bánh quế cho Bư vì vợ chồng nó về nhà ăn cơm.
Và ngày mai mình sẽ đi học môn Anh sau 4 tuần nghỉ
Và cuối tuần mình sẽ lên xin cô cho kiểm tra bù vì tuần trước mình nhất định không đi học một giáo viên quá nhàm chán
Và...
Và mình sẽ tốt nghiệp.
Đi làm.
Lấy chồng
Thôi thì đủ cả.
Yên bình. An phận.
Thấy khó đấy.
Nhưng step by step thôi.
Đêm qua lại mơ là lấy anh chàng đấy.
Có vẻ không đơn giản là việc bị tiên đoán/ việc đùa.

SOMETHING IN THE WAY

+/ Lúc còn bé (:)) được xem A home at the End of the world thì xốn xang lắm nhá!
Đến bây giờ được đọc dưới nhan đề Tổ ấm nơi tận cùng thế giới (Michael Cunningham) thì cũng được đấy nhá!
+/ Đã từng nói là thích những truyện tình mà kết thúc không hậu. Thế nên đã mong là Cưỡng cơn giớ bấc (Daniel Glattauer)chỉ có một phần. Ai dè là có hai. Và đã có hai thì cũng cố mà đọc xem thế nào, vì cũng mỏng mỏng thôi mà ( gần như bỏ cuộc với những cuốn dày dày ). Và đọc đến hết cuốn Con sóng thứ bảy xong thì mới nhận ra rằng mình đọc rất ít thể loại tình cảm anh anh em em. Dù đôi khi hành động sến rền rệt :))
+/ Đi làm về lúc 22:30. Ăn tối rồi rửa bát. Rồi chiến đấu với 6 phương pháp phân tích tài chính dự án đầu tư, gần 40 dự án, các loại máy bê tông tự hành... Đầu óc giờ cứ gọi là quay mòng mòng, nhưng mà nằm lại không ngủ được, đọc sách thì mắt rất mờ ( e chừng là sẽ phải mang kính khủng hơn ).
Tối nay ở chỗ làm, con nhận được tin nhắn của bố. Con buồn. Bố thật vô lý.
Bố biết con dễ bị suy nghĩ vì những điều như thế. Vâng, nên những câu hỏi ấy luôn là con phải nhận. Con có được phép trả lời bằng một tin nhắn không ký tự không?
+/ Sáng nay trên đường đi học. Bé vẫn gà gật ngủ. Áo trắng đồng phục vạt ở trong, vạt thò ra ngoài, miệng vẫn còn hoen vệt kem đánh răng trắng trắng. Tay thì ôm khư khư cốc mỳ ăn liền. Mẹ bé quàng tay ra sau đập đập. Bé bừng tình như một cái máy và tiếp tục nhai. Lúc ấy chị mới nhận ra rằng thật ra là bé ngủ gật trong khi nhai. Và rất phục bé vì có thể vừa ngồi sau xe mẹ vừa ăn mỳ.
Hôm nay bị bé dẫn dụ đi theo. Để rồi biết là đi học muộn chỉ vì cậu bé gà gật nhai mỳ.