Có 2 cuốn nên luôn và ngay
- Những nẻo đường đời và những bản tình ca khác ( Le Clézio )
- Chàng Sumo không thể béo ( Éric-Emmanuel Schmitt )
Cuốn Thị dân của Quốc Bảo thì mới ngó qua. Nên chưa biết nói gì. Mà rất tình cờ là thời gian này tớ thức dậy bằng Quỳnh, chìm vào giấc ngủ cũng bằng Quỳnh của Quốc Bảo
Hôm nay có tọa đàm về Le Clézio, 17h30 á.
Hôm nay click vào entry mới của bác NL mà chỉ sợ nó hiện cái thông báo quái quỷ. Hồi hộp phết nhé ! Nhưng mà nhớ ra là bác này cũng từng đóng cửa dạo ở 360 nên cũng rất đỗi bình thường mà.
Mấy hôm rồi tớ rất chuyên tâm học hành. Giờ, tớ lượn đây.
Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT
11.9.10
WABI/SABI- WASABI
Tôi đã nói rằng tôi thích những chuyện tình lãng mạn, đau đớn. Và thường thì mấy chuyện tình tôi thích hiếm khi trật được khỏi cái kết thúc không có hậu.
Hì, hôm nay đọc xong Những chuyển điệu ( Nguyễn Thiên Ngân ). Nói chung tôi vẫn thấy có hứng thú với cây bút này. Định bụng viết gì đấy nhưng online thì thấy ngay một nguồn cơn chia sẻ rồi nên đang vừa blog vừa chat.
Anh bạn tôi đang chat nói là rất thích tôi, thích từ lâu rồi. Tôi hỏi có phải vì tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn và ngu ngơ không? Anh bảo không tí nào. Tôi lại hỏi có phải tại anh nghĩ là em hiền không? Anh bảo không hiền. Em khôn và ngoan mà :))
Đến đây thì tôi cười như một con cáo già. Tôi nói là mình đang cười như một con cáo già, và cũng nói với anh rằng theo quan niệm của riêng mình thì cáo già là một loài khôn rất sổi. Và quả thực em đang cười như một loài khôn ngoan sổi, không muốn nói là ngù ngờ để rồi sẽ có một bầy ong bu vào đốt :)
Trước, có một anh bạn. Tôi yêu anh ấy. Còn anh ấy có yêu tôi không thì tôi không chắc, chỉ chắc là anh ấy thích tôi thôi. Nhiều khi cũng hơi anh ách tức khi anh bảo là thương tôi một tí bé ti ti ở cái móng ngón tay út, tôi bảo vậy thì em sẽ chuyển đổi yêu vô cùng của em về bằng ngang anh. Và anh ấy là một chàng trai láu cá nên cũng từ từ mà nói rằng được như vậy thì cũng không ít đâu.
Thật ra đó là những điều vui vui, buồn buồn, cũ kỹ. Nó mang hơi hướng của những chiều ảm đạm. Và bỗng dưng nó mà đã về thì sộc lên như thể mù tạc nguyên chất.
Những con người và những tình cảm tốt đẹp. Luôn coi tôi như thể bé tí, không biết gì. Rồi bỗng dưng một ngày thấy tôi kể chuyện đi vào sòng bạc, thấy toàn quan chức mang vali tiền vừa nhận ở chỗ nào đó đến chơi thì ồ, à thốt lên kêu rằng đôi khi em chẳng trẻ con tí nào, và không muốn tôi vào mấy nơi đó. Rốt cuộc họ chốt lại rằng tôi là đứa trẻ bị xã hội và gia đình đầu độc, một bé gái bị bắt phải lớn lên. Rồi thì tôi đúng là bé tí thật. Và ngậm ngùi nói là "Anh thương em". Hummm
Tôi hết gần như tất thảy sự ngây thơ khi gặp họ. Tôi xác định cuộc đời ngắn, không hề dài và tôi sống như những gì tôi thích. Tất nhiên tôi vẫn còn nhiều bức tường kiểu như cha tôi. Từ những bức tường như thế thì lập tức nảy sinh những bức tường kiểu trường học. Và đến thời điểm này thế giới trùm chăn và thế giới mà tôi phải tiếp tục sống vênh nhau nhiều ơi là nhiều.
Khi người ta trẻ người ta mong muốn nhất điều gì? Và ở giai đoạn middle crisis hay khi người ta ngồi lại nhìn quãng đường đã chạy được thì cái gì còn lại? Và còn cái gì?
PS: CHẲNG ĐÂU RA ĐÂU VÌ ĐANG BẬN CHAT. HÔM NAY LẠI BỎ HỌC, VÌ BIẾT ĐẾN LỚP THÌ CŨNG LẠI NGỦ HOẶC CỨ KHOANH TAY NHÌN NHÌN NHƯNG THẬT RA LÀ KHÔNG THẤY.
Hì, hôm nay đọc xong Những chuyển điệu ( Nguyễn Thiên Ngân ). Nói chung tôi vẫn thấy có hứng thú với cây bút này. Định bụng viết gì đấy nhưng online thì thấy ngay một nguồn cơn chia sẻ rồi nên đang vừa blog vừa chat.
Anh bạn tôi đang chat nói là rất thích tôi, thích từ lâu rồi. Tôi hỏi có phải vì tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn và ngu ngơ không? Anh bảo không tí nào. Tôi lại hỏi có phải tại anh nghĩ là em hiền không? Anh bảo không hiền. Em khôn và ngoan mà :))
Đến đây thì tôi cười như một con cáo già. Tôi nói là mình đang cười như một con cáo già, và cũng nói với anh rằng theo quan niệm của riêng mình thì cáo già là một loài khôn rất sổi. Và quả thực em đang cười như một loài khôn ngoan sổi, không muốn nói là ngù ngờ để rồi sẽ có một bầy ong bu vào đốt :)
Trước, có một anh bạn. Tôi yêu anh ấy. Còn anh ấy có yêu tôi không thì tôi không chắc, chỉ chắc là anh ấy thích tôi thôi. Nhiều khi cũng hơi anh ách tức khi anh bảo là thương tôi một tí bé ti ti ở cái móng ngón tay út, tôi bảo vậy thì em sẽ chuyển đổi yêu vô cùng của em về bằng ngang anh. Và anh ấy là một chàng trai láu cá nên cũng từ từ mà nói rằng được như vậy thì cũng không ít đâu.
Thật ra đó là những điều vui vui, buồn buồn, cũ kỹ. Nó mang hơi hướng của những chiều ảm đạm. Và bỗng dưng nó mà đã về thì sộc lên như thể mù tạc nguyên chất.
Những con người và những tình cảm tốt đẹp. Luôn coi tôi như thể bé tí, không biết gì. Rồi bỗng dưng một ngày thấy tôi kể chuyện đi vào sòng bạc, thấy toàn quan chức mang vali tiền vừa nhận ở chỗ nào đó đến chơi thì ồ, à thốt lên kêu rằng đôi khi em chẳng trẻ con tí nào, và không muốn tôi vào mấy nơi đó. Rốt cuộc họ chốt lại rằng tôi là đứa trẻ bị xã hội và gia đình đầu độc, một bé gái bị bắt phải lớn lên. Rồi thì tôi đúng là bé tí thật. Và ngậm ngùi nói là "Anh thương em". Hummm
Tôi hết gần như tất thảy sự ngây thơ khi gặp họ. Tôi xác định cuộc đời ngắn, không hề dài và tôi sống như những gì tôi thích. Tất nhiên tôi vẫn còn nhiều bức tường kiểu như cha tôi. Từ những bức tường như thế thì lập tức nảy sinh những bức tường kiểu trường học. Và đến thời điểm này thế giới trùm chăn và thế giới mà tôi phải tiếp tục sống vênh nhau nhiều ơi là nhiều.
Khi người ta trẻ người ta mong muốn nhất điều gì? Và ở giai đoạn middle crisis hay khi người ta ngồi lại nhìn quãng đường đã chạy được thì cái gì còn lại? Và còn cái gì?
PS: CHẲNG ĐÂU RA ĐÂU VÌ ĐANG BẬN CHAT. HÔM NAY LẠI BỎ HỌC, VÌ BIẾT ĐẾN LỚP THÌ CŨNG LẠI NGỦ HOẶC CỨ KHOANH TAY NHÌN NHÌN NHƯNG THẬT RA LÀ KHÔNG THẤY.
10.9.10
Hôm nay muốn ăn cơm bụi với Ú Oà
+/ Hôm nay có mấy cuốn:
1. Dưới bóng những cô gái tuổi hoa (Marcel Proust)
2. Thử vai (Ryu Murakami)
3. Di sản của Eszter (Márai Sándor)
4. Những chuyển điệu (Nguyễn Thiên Ngân)
5. Khu rừng tròn bốn cánh (Lázár Ervin)
6. Đứa trẻ mồ côi (Móricz Zsigmond)
7. Những người vay mượn tí hon (Mary Norton)
Từng cuốn một:
1. Cuốn này là nhờ sự giúp đỡ của bác Nga ngố, bác nói là "sẽ tìm được cho cháu" và đúng là tìm được thật. Mừng húm nhưng có lẽ sẽ không đọc trong tuần này được. Tuần này có rắc rối với môn thanh toán tiền tệ quốc tế, nghỉ 3 buổi nên giờ thấy cái gì cũng mới tinh tình tình í.
2. Cái này là thử và thử. Ơ hơ hơ, dù rất thích văn học Nhật nhưng không hiểu sao cứ lần chần mãi với cái bác Ryu này. Cũng như nhìn thấy bác Yoshimoto Banana là cũng hơi ngại ngại dù đã thử tới 2 cuốn.
3. Là thì hay trái khoáy vạy đuôi. Đọc Bốn mùa thấy có vẻ hợp nên mới đi mò cuốn này. Những ngọn nến cháy tàn thì mò đâu giờ?
4. Xét ra thì cũng chưa già nên khi đọc Đường còn dài, còn dài vẫn thấy hay hay. Bộ văn học tuổi 20 thấy có nhiều tập truyện ngắn quá, mà cũng chưa thấy có gì lưu tâm ngoài Nguyễn Thiên Ngân.
5,6,7: Thì đã nói là sẽ có nhiều thiếu nhi mà. :)
Mấy lựa chọn này ngoài các tiêu chí chính còn thêm 1 yếu tố nữa là không quá dày :)
Có một cuốn của Bách Việt là Tính khả tri của văn hóa (Francois Jullien). Rất muốn đọc nhưng quả thật đầu óc dạo này không được tốt nên tội nghiệp tôi quá!
Hôm đọc Hai hạt cacao (Évelyne Brisou-Pellen) thấy hay nên rất muốn mua, mà không biết tìm ở đâu. Search thì thấy rất tù mù. Hôm nay mang trả QA, hỏi nguồn gốc thì QA bảo "em lấy ở nhà cái P, bố cái P được tặng nhiều sách lắm, để hôm nào em đến xem còn quyển này không rồi em xin cho" :). Mà con bé QA này rõ là ki bo, năn nỉ ỉ ôi nhất quyết không cho mình.
Hình như hôm nay vô tình nhưng hơi nhiều Hungary :P
+/ Tại sao có những người mình gặp lần đầu tiên và mình rụt rè thì mình lại có thể nhìn thẳng, sâu vào trong mắt họ được nhỉ? Đấy là điều mình luôn luôn thắc mắc mỗi khi nghĩ tới lần gặp ấy. Dù nghĩ ra thì chẳng đứa nào rụt rè mà cứ thế nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Tại sao mình phát hiện ra họ cũng rất nhanh trong một đám đông lùm xùm dù mình cũng đang rất là tất bật. Và nghĩ kỹ ra thì họ có vẻ bề ngoài rất rất mờ nhạt theo lẽ thường mà phần lớn vẫn cho là như vậy?
Tại sao mình từ cái nơi tối như thế, nhìn ra họ thì mừng húm nhưng mình không biểu lộ gì, vừa đi vừa nhìn, còn họ đang ở nơi sáng lại phát hiện ra được là có ánh mắt đang nhìn nhỉ? Tức là họ rất có khả năng trong việc cảm nhận ánh mắt của kẻ khác?
Ờ đấy, mỗi khi nghĩ đến đồng chí này là mấy câu hỏi này lại được đặt ra.
Hôm nay mặc áo trắng quần short guốc bệt, đi từ ngõ số 5 Đinh Lễ ra thấy một đồng chí rất là hay tóc bù xù gương mặt không tươi tỉnh và có vẻ thiếu ngủ dù đồng chí ấy có cái giọng văn rất là hihi haha. Ờ, nhưng nhìn vẫn thấy hay hay hihi haha.
+/ Thôi, đi ngủ đây. Mai lại đánh vật với thầy kiểm toán. Lúc buồn ngủ nên nghe Coldplay. Một cách để thông các nơtron thần kinh dễ ì, hơn cả bạc hà.
1. In my place
2. The scientist
3. Yellow
4. The hardest part
5. Speed of sound
6. Fix you
7. God put a smile upon your face
Cũng dừng ở 7, còn mấy bài hay hay nữa cơ. Nhưng hôm nay là số 7- số may mắn của tớ :)
+/ À, còn chuyện này nữa. Hôm nay có một đồng chí chuyên chỉ đọc văn học VN. Chẳng hiểu ngô khoai sắn kiểu gì mà lại nhè mặt mình mà rằng:"Em bắt anh đọc cái gì thì anh xin đọc cái đấy". Thế là bắt 3 cuốn: Vắng mặt, Ngọt như cafe, Nước Mỹ Nước Mỹ ( 3 thể loại khác nhau nhé ). Trước lúc phóng xe đi, anh ta nói:"Anh muốn nói với em rằng anh thích ăn bánh rán, thích màu trắng và ghét sự giả dối".
Mọi người ở cửa hàng thì cứ cười sằng sặc. Con bé thì mặt cứ nghệt ra. Nhỡ họ không cùng gu đọc với mình thì sao? Từ ngày làm ở đây, chỉ có khách hàng là lôi kéo mình đi thêm vào thể loại trinh thám ( thể loại mà mình đọc in ít ) còn thì mình cứ đọc cuốn gì là y như rằng chị chủ cửa hàng bảo cuốn ấy bán sẽ không chạy như mấy đầu tình cảm của Bách Việt.
Tất nhiên là cũng có nhiều khách thành bạn vì gu đọc giống nhau, cứ í éo cho/ mượn/ trả sách suốt. Nhưng cái anh ghét sự giả dối này mà không cùng gu đọc thì chắc mình oan gia!
Hôm khác kể về mấy đồng chí khách quen nữa cơ. Hihi haha lắm!
1. Dưới bóng những cô gái tuổi hoa (Marcel Proust)
2. Thử vai (Ryu Murakami)
3. Di sản của Eszter (Márai Sándor)
4. Những chuyển điệu (Nguyễn Thiên Ngân)
5. Khu rừng tròn bốn cánh (Lázár Ervin)
6. Đứa trẻ mồ côi (Móricz Zsigmond)
7. Những người vay mượn tí hon (Mary Norton)
Từng cuốn một:
1. Cuốn này là nhờ sự giúp đỡ của bác Nga ngố, bác nói là "sẽ tìm được cho cháu" và đúng là tìm được thật. Mừng húm nhưng có lẽ sẽ không đọc trong tuần này được. Tuần này có rắc rối với môn thanh toán tiền tệ quốc tế, nghỉ 3 buổi nên giờ thấy cái gì cũng mới tinh tình tình í.
2. Cái này là thử và thử. Ơ hơ hơ, dù rất thích văn học Nhật nhưng không hiểu sao cứ lần chần mãi với cái bác Ryu này. Cũng như nhìn thấy bác Yoshimoto Banana là cũng hơi ngại ngại dù đã thử tới 2 cuốn.
3. Là thì hay trái khoáy vạy đuôi. Đọc Bốn mùa thấy có vẻ hợp nên mới đi mò cuốn này. Những ngọn nến cháy tàn thì mò đâu giờ?
4. Xét ra thì cũng chưa già nên khi đọc Đường còn dài, còn dài vẫn thấy hay hay. Bộ văn học tuổi 20 thấy có nhiều tập truyện ngắn quá, mà cũng chưa thấy có gì lưu tâm ngoài Nguyễn Thiên Ngân.
5,6,7: Thì đã nói là sẽ có nhiều thiếu nhi mà. :)
Mấy lựa chọn này ngoài các tiêu chí chính còn thêm 1 yếu tố nữa là không quá dày :)
Có một cuốn của Bách Việt là Tính khả tri của văn hóa (Francois Jullien). Rất muốn đọc nhưng quả thật đầu óc dạo này không được tốt nên tội nghiệp tôi quá!
Hôm đọc Hai hạt cacao (Évelyne Brisou-Pellen) thấy hay nên rất muốn mua, mà không biết tìm ở đâu. Search thì thấy rất tù mù. Hôm nay mang trả QA, hỏi nguồn gốc thì QA bảo "em lấy ở nhà cái P, bố cái P được tặng nhiều sách lắm, để hôm nào em đến xem còn quyển này không rồi em xin cho" :). Mà con bé QA này rõ là ki bo, năn nỉ ỉ ôi nhất quyết không cho mình.
Hình như hôm nay vô tình nhưng hơi nhiều Hungary :P
+/ Tại sao có những người mình gặp lần đầu tiên và mình rụt rè thì mình lại có thể nhìn thẳng, sâu vào trong mắt họ được nhỉ? Đấy là điều mình luôn luôn thắc mắc mỗi khi nghĩ tới lần gặp ấy. Dù nghĩ ra thì chẳng đứa nào rụt rè mà cứ thế nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Tại sao mình phát hiện ra họ cũng rất nhanh trong một đám đông lùm xùm dù mình cũng đang rất là tất bật. Và nghĩ kỹ ra thì họ có vẻ bề ngoài rất rất mờ nhạt theo lẽ thường mà phần lớn vẫn cho là như vậy?
Tại sao mình từ cái nơi tối như thế, nhìn ra họ thì mừng húm nhưng mình không biểu lộ gì, vừa đi vừa nhìn, còn họ đang ở nơi sáng lại phát hiện ra được là có ánh mắt đang nhìn nhỉ? Tức là họ rất có khả năng trong việc cảm nhận ánh mắt của kẻ khác?
Ờ đấy, mỗi khi nghĩ đến đồng chí này là mấy câu hỏi này lại được đặt ra.
Hôm nay mặc áo trắng quần short guốc bệt, đi từ ngõ số 5 Đinh Lễ ra thấy một đồng chí rất là hay tóc bù xù gương mặt không tươi tỉnh và có vẻ thiếu ngủ dù đồng chí ấy có cái giọng văn rất là hihi haha. Ờ, nhưng nhìn vẫn thấy hay hay hihi haha.
+/ Thôi, đi ngủ đây. Mai lại đánh vật với thầy kiểm toán. Lúc buồn ngủ nên nghe Coldplay. Một cách để thông các nơtron thần kinh dễ ì, hơn cả bạc hà.
1. In my place
2. The scientist
3. Yellow
4. The hardest part
5. Speed of sound
6. Fix you
7. God put a smile upon your face
Cũng dừng ở 7, còn mấy bài hay hay nữa cơ. Nhưng hôm nay là số 7- số may mắn của tớ :)
+/ À, còn chuyện này nữa. Hôm nay có một đồng chí chuyên chỉ đọc văn học VN. Chẳng hiểu ngô khoai sắn kiểu gì mà lại nhè mặt mình mà rằng:"Em bắt anh đọc cái gì thì anh xin đọc cái đấy". Thế là bắt 3 cuốn: Vắng mặt, Ngọt như cafe, Nước Mỹ Nước Mỹ ( 3 thể loại khác nhau nhé ). Trước lúc phóng xe đi, anh ta nói:"Anh muốn nói với em rằng anh thích ăn bánh rán, thích màu trắng và ghét sự giả dối".
Mọi người ở cửa hàng thì cứ cười sằng sặc. Con bé thì mặt cứ nghệt ra. Nhỡ họ không cùng gu đọc với mình thì sao? Từ ngày làm ở đây, chỉ có khách hàng là lôi kéo mình đi thêm vào thể loại trinh thám ( thể loại mà mình đọc in ít ) còn thì mình cứ đọc cuốn gì là y như rằng chị chủ cửa hàng bảo cuốn ấy bán sẽ không chạy như mấy đầu tình cảm của Bách Việt.
Tất nhiên là cũng có nhiều khách thành bạn vì gu đọc giống nhau, cứ í éo cho/ mượn/ trả sách suốt. Nhưng cái anh ghét sự giả dối này mà không cùng gu đọc thì chắc mình oan gia!
Hôm khác kể về mấy đồng chí khách quen nữa cơ. Hihi haha lắm!
7.9.10
nhìn theo bóng của những điều mà ta không thể quên được, ta sẽ thấy "nỗi nhớ" của mình
1. Chuyện đường phố
+/ Có những chuyện tưởng chừng rất buồn cười kiểu như thế này. Tôi đang đi đường thì thấy đồng chí Lead trước mặt phanh gấp, làm tôi cũng phanh hơi gấp. Nguyên nhân là đồng chí xe đạp bẻ tay lái đột ngột để sang phía bên kia đường mà không có bất cứ biểu hiện gì gọi là tớ rẽ đây. Vậy tức là tại thời điểm t đấy tôi có vận tốc Vt=0 hoặc gần như =0. Nhưng khổ một nỗi, chính cái lúc tôi đang thở phào vì không húc phải đồng chí Lead và cũng cười hihi haha vì nhận ra cậu học sinh kia rẽ bất ngờ rất kiểu VN quê hương chúng ta thì V(t+20") của tôi lại tăng đột ngột ngoài kiểm soát. Quãng đường cũng chừng gần 3m. Vì một nỗi, đồng chí bịt bọc khẩu trang rất kỹ phía sau, nàng đang vừa đi vừa nhắn tin và không kịp phanh nên đã húc thẳng vào đuôi xe của tôi. Làm con bé ối ối không hiểu gì, tích tắc sau mới hiểu mình bị người ta ủn đẩy :))
+/ Có những chuyện tưởng chừng phi lý kiểu thế này. Tại ngã tư Đại Cồ Việt, vào lúc đèn xanh còn 15" thì tôi thủng thẳng rẽ trái vào trục phố Huế. Nhưng mà rẽ được 2" thì thấy một làn rất đông xe cộ lại rẽ ngược hướng với mình. Chấm hỏi thật đấy. Đang lúc chấm hỏi thì 2 đồng chí CSGT ra yêu cầu tôi và 1 anh nữa ngay cạnh dắt xe vào lề đường, xuất trình giấy tờ. Vì sao ý à? Vì đi sai luật. Hôm ấy chán chẳng buồn nói gì, mang đủ giấy tờ xe ra rồi nói độc 1 câu cho em phiếu phạt về kho bạc. Và trong biên bản phạt họ ghi lỗi phạt : đội mũ bảo hiểm không cài quai :)))
Cái đèn xanh với mũi tên sang trái chẳng hiểu treo trên cao ấy để báo hiệu cho làn đường nào khi mà như tôi, mọi người nghĩ thì là sai luật? Về sau này, mỗi bận đi trục đường ấy tôi đều thấy mọi người đi dè dặt giống như tôi. Tức là cứ thấy đèn xanh còn khoảng 20" rẽ trái thì tất cả cùng dừng. Và cũng ngay sau hôm bị phạt thì phát hiện ra một cái đèn giao thông cho trục đường chính Đại Cồ Việt treo rất tẫm ta tẫm tỡ, tức là hôm có tín hiệu, hôm không. Và nếu chỉ cần một cái xe con chở hàng đỗ gần đèn thì các phương tiện khác sẽ không thấy đèn đâu nữa.
Và nếu vô tình trong lúc đợi mọi người rẽ thì mình cũng rẽ theo ấy, bạn có vô tình thấy xe máy bị bắt phạt thì sẽ thấy khoảng 2-3 đồng chí xe ôm ra chèo kéo dịch vụ đi nộp phạt thay với giá gần bằng phiếu phạt. Hoặc các đồng chí bước xuống từ ô tô mắt nhìn đèn, trán nhăn, tay chỉ chỉ ra chiều giải thích với CSGT rằng "em thấy đèn xanh còn những 13" nên em rẽ". "Đèn xanh mà, phạt cái gì?"
+/ Có những chuyện cũng chẳng biết đâu mà lần. Kiểu kiểu là ngày ngày bạn đi một trục đường nào đấy hết sức thong thả, chẳng ùn tắc, chẳng ngoắt ngoéo nhiều làn đường, bỗng một hôm thấy trục ấy có đèn giao thông. Bạn tự hỏi thành tiếng rằng đèn giao thông làm quái gì nhỉ? Thì một bác đỗ ngay cạnh bạn sẽ cười cười mà rằng "chắc đèn để nhường đường cho người đi bộ dưới lòng đường" :)). Hoặc vô duyên hơn nữa, nếu đèn đỏ mà bạn đỗ thì sẽ có vô thiên lủng tiếng còi xe yêu cầu bạn đừng cản đường/nhường đường như thể bạn mù màu. Hoặc nẫu hơn nữa bạn sẽ bị nói là "Mẹ, con dở hơi đỗ làm cả tắc đường". Hoặc đen đủi hơn nữa, vào một đêm không trăng, cũng cái đèn giao thông mà hôm vừa rồi bạn bị chửi vô cớ, nếu bạn thấy mọi người đi-mình cũng tặc lưỡi đi cho giống mọi người thì khoảng 10" sau đó sẽ có 2 xe ( ít nhất là 2 đồng chí ) cơ động "yêu cầu em dừng xe, tắt máy, tấp vào lề đường cho xem giấy tờ vì vượt đèn đỏ". Nếu mà sẵn tiền trong người thì nói đểu họ cũng cầm tiền, còn nếu vào một hôm cũng thích lý sự với đang nhẵn túi thì tức khắc vào đồn công an gần nhất để ngồi lập biên bản, rồi giữ xe, rồi phiếu phạt kho bạc, rồi mới được lấy xe về. Nhục chối chết! Cái trò cơ động xin tiền tôi dính không biết bao nhiêu phát, rạng sáng có, đêm hôm khuya khoắt cũng có, rồi cái trò kiểm tra bình xăng etc.
+/ Có những chuyện chẳng biết nên cười hay nên khóc. Nếu mà đang điều khiển xe với tốc độ siêu rùa trong một ngõ nhỏ phố nhỏ. Bỗng dưng một đồng chí phi ra đường, mặt vẫn còn quay vào trong vì đang dở câu chuyện, tay vung ra đằng trước, thế là đập tay vào tay lái của bạn. Vì vô tình nghĩ là người ta bị đau vì va vào xe bạn nên bạn "Ối, cháu xin lỗi ạ" thì khoảng tích tắc sau "Con mặt l. kia mày đi đứng thế à, gãy mẹ mày tay người ta rồi xin lỗi cái đm mày ý". Đấy, trưa qua bị một vụ như thế đấy. Nhưng không hiểu sao mình lại nhếch miệng cười được. Về tới nhà thì thấy nẫu quá cơ!
Sáng đi học có 6km thôi mà ra khỏi nhà lúc 7h, tới được trường lúc 8h25 khi mà gần hết tiết 1. Sau kỳ nghỉ lễ 4 ngày đường đông đột biến, mỗi bận xe bus tiến lên được 1 tí thì nó thải ra một luồng khói đen sì sì mà như có người đã nói "ô tô thở ra toàn khói đen". Tan học thì tắc 30' từ cổng trường ra đến trục đường chính, chưa kể 15' tắc ở bãi gửi xe. Về gần đến nhà thì dính vụ ngõ nhỏ phố nhỏ người dân làng đó :)))
+/ Mặc dù công việc bán sách dưới vỉa hè khá thoải mái nhưng tôi không mặc quần short. Hôm rồi đã đi làm muộn thì chớ lại còn dính luôn một xô nước của hàng ốc hắt thẳng vào chân. Thôi thì quần jeans ướt, vỏ ốc, ớt tươi, sả với gừng đủ cả. Đỗ xe chỉ biết há hốc mồm, cô bé kia thì xin lỗi ( lúc đến chỗ làm mọi người bảo sao không cho nó một trận. Cho một trận thì chắc mình có quần sạch mặc đi làm? ). Thế là phải vào một cửa hàng gần nhất mua quần. Quần jeans không đủ tiền, quần ngố không đủ tiền, chỉ còn đủ tiền mua 1 quần short và thừa ra 30k. Chưa kể phải vào wc của cửa hàng để tắm cho chân. Cả tối hôm ấy bán hàng thấy quanh mình một mùi kinh khủng :(
+/ Những cái nẫu này thì còn vô vàn vô vàn và vô vàn :)
2. Chuyện gia đình
Cha tôi thoát ly ra HN khi 14 tuổi. 3 chị em chúng tôi sinh ra và lớn lên tại đây. Quê hương là khái niệm gần mà cũng mông lung. Xấu hổ lắm khi đến lớp 8 có người hỏi quê ở đâu của Hà Tây thì phải lôi CMT ra nhìn ở mục nguyên quán để nói được đúng quê mình. Cách HN gần 18km, tôi quen với cảm giác mỗi lần về quê là được ngửi mùi lúa, mùi nắng đồng, mùi ngai ngái lẫn với mùi tanh tanh sắt. Và giờ thì giải tỏa hết. Không thể thống kê được hết các dự án đã đang và sẽ được thực hiện, cũng chẳng còn đồng lúa gì ráo. Từ 3 năm nay, đi về quê là đi về miền bão cát mù mịt. Hai người phụ nữ của tôi nối mi giả, khi về đến nhà, tháo kính ra thì nhìn như thể bạch mi đạo trưởng vì bụi bám dày ken trên hàng mi giả ấy. Trước khi sát nhập về HN, đường về quê tôi còn có 1 đoạn độ 400m đất đá lổn nhổn vì Hà Tây thì nghĩ thuộc địa phận HN nên HN sẽ làm. HN thì cho rằng nó thuộc địa phận Hà Tây, nằm trong dự án cải tạo quốc lộ 32 nên Hà Tây phải làm. Cuối cùng là 400m ấy thành hoang thai của 2 địa phận.
Nội của tôi là 1 trong 60 trường hợp phải nhận đền bù giải phóng mặt bằng. Nội chia chỗ tiền ấy cho các con, cháu, chắt. Bỗng dưng tôi thấy mọi người yêu quý Nội lạ thường. Bỗng dưng tôi thấy tôi lạc lõng. Tôi cầm tờ 100 định bụng về biếu Nội vì vừa có lương, cứ đứng ngoài vườn tần ngần. Thôi, coi như tháng này không thế.
Nội có máy điện thoại bàn cách đây 5 năm, nhưng chẳng mấy khi mọi người gọi về. Có khi Nội ngã cũng chẳng ai biết. Bỗng dưng Nội được con gái mua cho cái mobi. Mỗi lần con gái gọi là Nội nheo nheo mắt và hỏi tôi, bấm vào nút xanh hả con? Bỗng dưng chị mua cho Nội cái làn đi chợ mới và gọi về liên tục hỏi Nội ăn cơm chưa? Mời Nội ra nhà chơi, hỏi Nội có thích cái bình đựng trà xinh xinh không? etc
Cám thật! Bỗng dưng muốn không được điểm danh ở đời này. Bỗng dưng như thấy những kẻ vô sỉ đang giảng về đạo đức.
Hôm vừa rồi Nội động viên để đi lấy chồng. Nội bảo nếu lấy chồng vào năm nay, thậm chí năm sau thì Nội sẽ có thưởng. Nội nói năm nay Nội 80 rồi, muốn nhìn thấy con ổn định gia đình, đi lấy chồng để "bố mày đỡ gây khó dễ"."Ai cũng phải trải qua giai đoạn ấy của đời người, con lấy chồng xong thì con lại được tự do cơ mà. Sao mà con phải sợ". Nhưng Nội không biết đâu, con sợ điều khác.
Sáng mẹ ngồi bế đứa bé nhà hàng xóm. Mẹ gọi điện nói xuống mẹ nhờ tí việc. Xuống nhà thấy mẹ cứ việc nọ việc kia với thằng bé thì cũng định đi lên luôn. Mẹ bảo mai mọi người ở quê ra, mẹ định thế này thế này thế này. Bà cho bố mày từng này, cho mẹ từng này... Chung quy là lại tiền. Chán quá chỉ nói là cái gì cũng tiền tiền tiền tiền. Mẹ thấy nổi cáu với mẹ nên mẹ bảo, "thôi đi lên nhà đi. Mày muốn làm gì thì mày làm". Nẫu!
3. Ngày tôi học cấp 3. Tôi hay nghe Eminem. Mỗi lần cha thấy tôi bật Eminem to thì ông bảo nhạc nhẽo gì mà như chửi nhau. Thật ra hồi đấy nghe Eminem cũng chẳng vì lẽ gì ngoài lẽ là nghe một ai đó khác chửi một kiểu khác. Ông cấm không cho nghe những kiểu gì mà "như chửi nhau"
Nhưng thôi, nhân thời điểm nẫu này có vài bản-một thời bé dại của tôi
+/ You get what you give. Someday we'll know ( New Radicals )
+/ Cleanin' out my closet. Not Afraid- hit mới ( Eminem )
+/ Here without you ( 3 Doors Down )
+/ Sleeping Sun. The Phantom of the Opera ( Nightwish )
Không hiểu sao nhưng nếu tôi có mơ về việc nhìn thấy tôi đang làm gì đấy trong một ngôi nhà là y như rằng ngôi nhà ấy là cái nhà hai tầng cũ ngày xưa. Hôm vừa rồi mơ rằng mình đang băng lại cái hàng rào thép ở cửa sổ tầng 2 để không cho chuột vào, nhưng không hiểu sao con chuột ấy rất to và thông minh nữa, nó vẫn lách được vào ( dù cái cửa sổ ở tầng 2 nhà cũ ấy chưa bao giờ hàng rào thép bị hỏng ). Có thể tại hôm ấy đang đọc dở Hoa trên mộ Algernon.
Cả tuần vừa rồi ngủ rất ít, chẳng ngủ được thì đúng hơn. Người cứ ốm đau làm sao ấy, ho-sốt-xổ mũi. Và cũng đã biết đến lần thứ 3 đau đầu trong gần 25 năm qua. Cha mẹ người ta ơi!
Đầu óc rất không tập trung. Nghĩ là sẽ giảng bài tập ấy cho mấy đứa ở lớp với điều kiện doanh nghiệp dùng phương pháp khấu hao tuyến tính. Nhưng mà cứ giảng ra miệng là doanh nghiệp dùng khấu hao nhanh. Đến khi bọn nó thắc mắc thì gân cổ nói là chị bảo là tuyến tính mà. Còn bọn nó thì thi nhau nói chị giảng từ nãy tới giờ toàn nói là khấu hao nhanh??
Ngồi học đến 4 buổi ngày thứ 3 mà không thu được gì mới hơn từ thầy. Nên ngồi đọc giáo trình giết thời gian. Đọc 50 trang giáo trình nghĩ lại xem từ nãy mình đọc cái gì thì nghĩ mãi không ra. Nhục thật!
Hôm nay là buổi thứ 5 của môn học ngày thứ 3. Nghỉ học. Cha hỏi sao không đi học? Nói là con đi đến 4 buổi, chẳng thấy được kết quả gì từ thầy. Cha bảo người ta cũng như mình, người ta ngồi nghe được thì mình cũng phải ngồi nghe được. Con đừng nói những lời vô lý, không thể lọt tai như thế!
Vầng!
+/ Hôm trước Bư về chơi. Mấy đứa đi ăn món Hàn Quốc ( ầy, bọn nó xì teen thế đấy ). Mọi lần mình đâu có gọi rượu Soju, thế mà hôm ấy ấm ớ lại gọi. Giờ, thì trong những thứ ghét phải ăn/uống của mình có thêm rượu soju. Rượu gì mà nhạt toèn toẹt.
Ăn xong thì 3 chị em đi lượn đường mua sắm vòng vèo, giày dép, quần áo. Đi đến đường nào Bư nó cũng hỏi "Tú có nhớ đường này không hả Tú"."Tú thấy quen quen, để Tú nhìn biển đường"."Thủy bó tay với Tú, Thủy chở Tú đi đường này rất nhiều lần rồi ý, đi làm tiểu phẫu mắt phải đến 5 lần này, rồi quần áo của Tú toàn mua ở Boo trên này còn gì. Tú chỉ thấy quen quen thôi à? Sao Tú lại nhớ đường kém thế nhỉ?"."Tú có muốn đâu, Tú đi học suốt, nghỉ hè có 1 tháng mà hôm vừa rồi Tú còn rẽ nhầm ngõ vào trường đấy"."Tôi bó tay với bà. Bệnh thật"
Ăn xong về thì Bư bị đau bụng. Bư bảo hai đứa mình cứ như sinh đôi í nhỉ. Cứ bị sao là bị cả hai chỉ là Tú trước hay Thủy trước thôi. Đêm hôm ấy Bư vẫn đau quằn quại nhưng Bư cảm ơn Chúa vì để Bư đau bụng, vì Bư đau bụng nên chồng mới ở nhà trông. Chứ nếu không, hôm ấy ông Phước sẽ đi sàn, hôm đấy hội bạn bị công an ập vào bắt. Bư nói Chúa có nhiều phương cách để cứu chuộc con của Người.
+/ OH! Boy
Mùi hương
Hoa trên mộ Algernon
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Một thiên nằm mộng
Nếu không có bài trên Nhã Nam chắc mình quên luôn cuốn Algernon đấy mình cho mượn mà chưa kịp đọc :)
Đang chờ Con gái người giữ ký ức
+/ Có những chuyện tưởng chừng rất buồn cười kiểu như thế này. Tôi đang đi đường thì thấy đồng chí Lead trước mặt phanh gấp, làm tôi cũng phanh hơi gấp. Nguyên nhân là đồng chí xe đạp bẻ tay lái đột ngột để sang phía bên kia đường mà không có bất cứ biểu hiện gì gọi là tớ rẽ đây. Vậy tức là tại thời điểm t đấy tôi có vận tốc Vt=0 hoặc gần như =0. Nhưng khổ một nỗi, chính cái lúc tôi đang thở phào vì không húc phải đồng chí Lead và cũng cười hihi haha vì nhận ra cậu học sinh kia rẽ bất ngờ rất kiểu VN quê hương chúng ta thì V(t+20") của tôi lại tăng đột ngột ngoài kiểm soát. Quãng đường cũng chừng gần 3m. Vì một nỗi, đồng chí bịt bọc khẩu trang rất kỹ phía sau, nàng đang vừa đi vừa nhắn tin và không kịp phanh nên đã húc thẳng vào đuôi xe của tôi. Làm con bé ối ối không hiểu gì, tích tắc sau mới hiểu mình bị người ta ủn đẩy :))
+/ Có những chuyện tưởng chừng phi lý kiểu thế này. Tại ngã tư Đại Cồ Việt, vào lúc đèn xanh còn 15" thì tôi thủng thẳng rẽ trái vào trục phố Huế. Nhưng mà rẽ được 2" thì thấy một làn rất đông xe cộ lại rẽ ngược hướng với mình. Chấm hỏi thật đấy. Đang lúc chấm hỏi thì 2 đồng chí CSGT ra yêu cầu tôi và 1 anh nữa ngay cạnh dắt xe vào lề đường, xuất trình giấy tờ. Vì sao ý à? Vì đi sai luật. Hôm ấy chán chẳng buồn nói gì, mang đủ giấy tờ xe ra rồi nói độc 1 câu cho em phiếu phạt về kho bạc. Và trong biên bản phạt họ ghi lỗi phạt : đội mũ bảo hiểm không cài quai :)))
Cái đèn xanh với mũi tên sang trái chẳng hiểu treo trên cao ấy để báo hiệu cho làn đường nào khi mà như tôi, mọi người nghĩ thì là sai luật? Về sau này, mỗi bận đi trục đường ấy tôi đều thấy mọi người đi dè dặt giống như tôi. Tức là cứ thấy đèn xanh còn khoảng 20" rẽ trái thì tất cả cùng dừng. Và cũng ngay sau hôm bị phạt thì phát hiện ra một cái đèn giao thông cho trục đường chính Đại Cồ Việt treo rất tẫm ta tẫm tỡ, tức là hôm có tín hiệu, hôm không. Và nếu chỉ cần một cái xe con chở hàng đỗ gần đèn thì các phương tiện khác sẽ không thấy đèn đâu nữa.
Và nếu vô tình trong lúc đợi mọi người rẽ thì mình cũng rẽ theo ấy, bạn có vô tình thấy xe máy bị bắt phạt thì sẽ thấy khoảng 2-3 đồng chí xe ôm ra chèo kéo dịch vụ đi nộp phạt thay với giá gần bằng phiếu phạt. Hoặc các đồng chí bước xuống từ ô tô mắt nhìn đèn, trán nhăn, tay chỉ chỉ ra chiều giải thích với CSGT rằng "em thấy đèn xanh còn những 13" nên em rẽ". "Đèn xanh mà, phạt cái gì?"
+/ Có những chuyện cũng chẳng biết đâu mà lần. Kiểu kiểu là ngày ngày bạn đi một trục đường nào đấy hết sức thong thả, chẳng ùn tắc, chẳng ngoắt ngoéo nhiều làn đường, bỗng một hôm thấy trục ấy có đèn giao thông. Bạn tự hỏi thành tiếng rằng đèn giao thông làm quái gì nhỉ? Thì một bác đỗ ngay cạnh bạn sẽ cười cười mà rằng "chắc đèn để nhường đường cho người đi bộ dưới lòng đường" :)). Hoặc vô duyên hơn nữa, nếu đèn đỏ mà bạn đỗ thì sẽ có vô thiên lủng tiếng còi xe yêu cầu bạn đừng cản đường/nhường đường như thể bạn mù màu. Hoặc nẫu hơn nữa bạn sẽ bị nói là "Mẹ, con dở hơi đỗ làm cả tắc đường". Hoặc đen đủi hơn nữa, vào một đêm không trăng, cũng cái đèn giao thông mà hôm vừa rồi bạn bị chửi vô cớ, nếu bạn thấy mọi người đi-mình cũng tặc lưỡi đi cho giống mọi người thì khoảng 10" sau đó sẽ có 2 xe ( ít nhất là 2 đồng chí ) cơ động "yêu cầu em dừng xe, tắt máy, tấp vào lề đường cho xem giấy tờ vì vượt đèn đỏ". Nếu mà sẵn tiền trong người thì nói đểu họ cũng cầm tiền, còn nếu vào một hôm cũng thích lý sự với đang nhẵn túi thì tức khắc vào đồn công an gần nhất để ngồi lập biên bản, rồi giữ xe, rồi phiếu phạt kho bạc, rồi mới được lấy xe về. Nhục chối chết! Cái trò cơ động xin tiền tôi dính không biết bao nhiêu phát, rạng sáng có, đêm hôm khuya khoắt cũng có, rồi cái trò kiểm tra bình xăng etc.
+/ Có những chuyện chẳng biết nên cười hay nên khóc. Nếu mà đang điều khiển xe với tốc độ siêu rùa trong một ngõ nhỏ phố nhỏ. Bỗng dưng một đồng chí phi ra đường, mặt vẫn còn quay vào trong vì đang dở câu chuyện, tay vung ra đằng trước, thế là đập tay vào tay lái của bạn. Vì vô tình nghĩ là người ta bị đau vì va vào xe bạn nên bạn "Ối, cháu xin lỗi ạ" thì khoảng tích tắc sau "Con mặt l. kia mày đi đứng thế à, gãy mẹ mày tay người ta rồi xin lỗi cái đm mày ý". Đấy, trưa qua bị một vụ như thế đấy. Nhưng không hiểu sao mình lại nhếch miệng cười được. Về tới nhà thì thấy nẫu quá cơ!
Sáng đi học có 6km thôi mà ra khỏi nhà lúc 7h, tới được trường lúc 8h25 khi mà gần hết tiết 1. Sau kỳ nghỉ lễ 4 ngày đường đông đột biến, mỗi bận xe bus tiến lên được 1 tí thì nó thải ra một luồng khói đen sì sì mà như có người đã nói "ô tô thở ra toàn khói đen". Tan học thì tắc 30' từ cổng trường ra đến trục đường chính, chưa kể 15' tắc ở bãi gửi xe. Về gần đến nhà thì dính vụ ngõ nhỏ phố nhỏ người dân làng đó :)))
+/ Mặc dù công việc bán sách dưới vỉa hè khá thoải mái nhưng tôi không mặc quần short. Hôm rồi đã đi làm muộn thì chớ lại còn dính luôn một xô nước của hàng ốc hắt thẳng vào chân. Thôi thì quần jeans ướt, vỏ ốc, ớt tươi, sả với gừng đủ cả. Đỗ xe chỉ biết há hốc mồm, cô bé kia thì xin lỗi ( lúc đến chỗ làm mọi người bảo sao không cho nó một trận. Cho một trận thì chắc mình có quần sạch mặc đi làm? ). Thế là phải vào một cửa hàng gần nhất mua quần. Quần jeans không đủ tiền, quần ngố không đủ tiền, chỉ còn đủ tiền mua 1 quần short và thừa ra 30k. Chưa kể phải vào wc của cửa hàng để tắm cho chân. Cả tối hôm ấy bán hàng thấy quanh mình một mùi kinh khủng :(
+/ Những cái nẫu này thì còn vô vàn vô vàn và vô vàn :)
2. Chuyện gia đình
Cha tôi thoát ly ra HN khi 14 tuổi. 3 chị em chúng tôi sinh ra và lớn lên tại đây. Quê hương là khái niệm gần mà cũng mông lung. Xấu hổ lắm khi đến lớp 8 có người hỏi quê ở đâu của Hà Tây thì phải lôi CMT ra nhìn ở mục nguyên quán để nói được đúng quê mình. Cách HN gần 18km, tôi quen với cảm giác mỗi lần về quê là được ngửi mùi lúa, mùi nắng đồng, mùi ngai ngái lẫn với mùi tanh tanh sắt. Và giờ thì giải tỏa hết. Không thể thống kê được hết các dự án đã đang và sẽ được thực hiện, cũng chẳng còn đồng lúa gì ráo. Từ 3 năm nay, đi về quê là đi về miền bão cát mù mịt. Hai người phụ nữ của tôi nối mi giả, khi về đến nhà, tháo kính ra thì nhìn như thể bạch mi đạo trưởng vì bụi bám dày ken trên hàng mi giả ấy. Trước khi sát nhập về HN, đường về quê tôi còn có 1 đoạn độ 400m đất đá lổn nhổn vì Hà Tây thì nghĩ thuộc địa phận HN nên HN sẽ làm. HN thì cho rằng nó thuộc địa phận Hà Tây, nằm trong dự án cải tạo quốc lộ 32 nên Hà Tây phải làm. Cuối cùng là 400m ấy thành hoang thai của 2 địa phận.
Nội của tôi là 1 trong 60 trường hợp phải nhận đền bù giải phóng mặt bằng. Nội chia chỗ tiền ấy cho các con, cháu, chắt. Bỗng dưng tôi thấy mọi người yêu quý Nội lạ thường. Bỗng dưng tôi thấy tôi lạc lõng. Tôi cầm tờ 100 định bụng về biếu Nội vì vừa có lương, cứ đứng ngoài vườn tần ngần. Thôi, coi như tháng này không thế.
Nội có máy điện thoại bàn cách đây 5 năm, nhưng chẳng mấy khi mọi người gọi về. Có khi Nội ngã cũng chẳng ai biết. Bỗng dưng Nội được con gái mua cho cái mobi. Mỗi lần con gái gọi là Nội nheo nheo mắt và hỏi tôi, bấm vào nút xanh hả con? Bỗng dưng chị mua cho Nội cái làn đi chợ mới và gọi về liên tục hỏi Nội ăn cơm chưa? Mời Nội ra nhà chơi, hỏi Nội có thích cái bình đựng trà xinh xinh không? etc
Cám thật! Bỗng dưng muốn không được điểm danh ở đời này. Bỗng dưng như thấy những kẻ vô sỉ đang giảng về đạo đức.
Hôm vừa rồi Nội động viên để đi lấy chồng. Nội bảo nếu lấy chồng vào năm nay, thậm chí năm sau thì Nội sẽ có thưởng. Nội nói năm nay Nội 80 rồi, muốn nhìn thấy con ổn định gia đình, đi lấy chồng để "bố mày đỡ gây khó dễ"."Ai cũng phải trải qua giai đoạn ấy của đời người, con lấy chồng xong thì con lại được tự do cơ mà. Sao mà con phải sợ". Nhưng Nội không biết đâu, con sợ điều khác.
Sáng mẹ ngồi bế đứa bé nhà hàng xóm. Mẹ gọi điện nói xuống mẹ nhờ tí việc. Xuống nhà thấy mẹ cứ việc nọ việc kia với thằng bé thì cũng định đi lên luôn. Mẹ bảo mai mọi người ở quê ra, mẹ định thế này thế này thế này. Bà cho bố mày từng này, cho mẹ từng này... Chung quy là lại tiền. Chán quá chỉ nói là cái gì cũng tiền tiền tiền tiền. Mẹ thấy nổi cáu với mẹ nên mẹ bảo, "thôi đi lên nhà đi. Mày muốn làm gì thì mày làm". Nẫu!
3. Ngày tôi học cấp 3. Tôi hay nghe Eminem. Mỗi lần cha thấy tôi bật Eminem to thì ông bảo nhạc nhẽo gì mà như chửi nhau. Thật ra hồi đấy nghe Eminem cũng chẳng vì lẽ gì ngoài lẽ là nghe một ai đó khác chửi một kiểu khác. Ông cấm không cho nghe những kiểu gì mà "như chửi nhau"
Nhưng thôi, nhân thời điểm nẫu này có vài bản-một thời bé dại của tôi
+/ You get what you give. Someday we'll know ( New Radicals )
+/ Cleanin' out my closet. Not Afraid- hit mới ( Eminem )
+/ Here without you ( 3 Doors Down )
+/ Sleeping Sun. The Phantom of the Opera ( Nightwish )
Không hiểu sao nhưng nếu tôi có mơ về việc nhìn thấy tôi đang làm gì đấy trong một ngôi nhà là y như rằng ngôi nhà ấy là cái nhà hai tầng cũ ngày xưa. Hôm vừa rồi mơ rằng mình đang băng lại cái hàng rào thép ở cửa sổ tầng 2 để không cho chuột vào, nhưng không hiểu sao con chuột ấy rất to và thông minh nữa, nó vẫn lách được vào ( dù cái cửa sổ ở tầng 2 nhà cũ ấy chưa bao giờ hàng rào thép bị hỏng ). Có thể tại hôm ấy đang đọc dở Hoa trên mộ Algernon.
Cả tuần vừa rồi ngủ rất ít, chẳng ngủ được thì đúng hơn. Người cứ ốm đau làm sao ấy, ho-sốt-xổ mũi. Và cũng đã biết đến lần thứ 3 đau đầu trong gần 25 năm qua. Cha mẹ người ta ơi!
Đầu óc rất không tập trung. Nghĩ là sẽ giảng bài tập ấy cho mấy đứa ở lớp với điều kiện doanh nghiệp dùng phương pháp khấu hao tuyến tính. Nhưng mà cứ giảng ra miệng là doanh nghiệp dùng khấu hao nhanh. Đến khi bọn nó thắc mắc thì gân cổ nói là chị bảo là tuyến tính mà. Còn bọn nó thì thi nhau nói chị giảng từ nãy tới giờ toàn nói là khấu hao nhanh??
Ngồi học đến 4 buổi ngày thứ 3 mà không thu được gì mới hơn từ thầy. Nên ngồi đọc giáo trình giết thời gian. Đọc 50 trang giáo trình nghĩ lại xem từ nãy mình đọc cái gì thì nghĩ mãi không ra. Nhục thật!
Hôm nay là buổi thứ 5 của môn học ngày thứ 3. Nghỉ học. Cha hỏi sao không đi học? Nói là con đi đến 4 buổi, chẳng thấy được kết quả gì từ thầy. Cha bảo người ta cũng như mình, người ta ngồi nghe được thì mình cũng phải ngồi nghe được. Con đừng nói những lời vô lý, không thể lọt tai như thế!
Vầng!
+/ Hôm trước Bư về chơi. Mấy đứa đi ăn món Hàn Quốc ( ầy, bọn nó xì teen thế đấy ). Mọi lần mình đâu có gọi rượu Soju, thế mà hôm ấy ấm ớ lại gọi. Giờ, thì trong những thứ ghét phải ăn/uống của mình có thêm rượu soju. Rượu gì mà nhạt toèn toẹt.
Ăn xong thì 3 chị em đi lượn đường mua sắm vòng vèo, giày dép, quần áo. Đi đến đường nào Bư nó cũng hỏi "Tú có nhớ đường này không hả Tú"."Tú thấy quen quen, để Tú nhìn biển đường"."Thủy bó tay với Tú, Thủy chở Tú đi đường này rất nhiều lần rồi ý, đi làm tiểu phẫu mắt phải đến 5 lần này, rồi quần áo của Tú toàn mua ở Boo trên này còn gì. Tú chỉ thấy quen quen thôi à? Sao Tú lại nhớ đường kém thế nhỉ?"."Tú có muốn đâu, Tú đi học suốt, nghỉ hè có 1 tháng mà hôm vừa rồi Tú còn rẽ nhầm ngõ vào trường đấy"."Tôi bó tay với bà. Bệnh thật"
Ăn xong về thì Bư bị đau bụng. Bư bảo hai đứa mình cứ như sinh đôi í nhỉ. Cứ bị sao là bị cả hai chỉ là Tú trước hay Thủy trước thôi. Đêm hôm ấy Bư vẫn đau quằn quại nhưng Bư cảm ơn Chúa vì để Bư đau bụng, vì Bư đau bụng nên chồng mới ở nhà trông. Chứ nếu không, hôm ấy ông Phước sẽ đi sàn, hôm đấy hội bạn bị công an ập vào bắt. Bư nói Chúa có nhiều phương cách để cứu chuộc con của Người.
+/ OH! Boy
Mùi hương
Hoa trên mộ Algernon
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Một thiên nằm mộng
Nếu không có bài trên Nhã Nam chắc mình quên luôn cuốn Algernon đấy mình cho mượn mà chưa kịp đọc :)
Đang chờ Con gái người giữ ký ức
31.8.10
28.8.10
LAMENTOS
"Mưa rả rích đêm ngày. Mưa tối tăm mặt mũi. Mưa thối đất thối cát."
Dọn từ tầng 5 xuống 4 mà buồn rưng rức. Đã thế lúc bỏ sách từ trên giá tầng 4 xuống để xếp lại còn bị đổ giá, suýt chết bẹp. Một cách bài trí xuẩn ngốc của bà chị cả. Haizzz.
Đã dọn trống trơn cái tầng 5. Bỗng nhiên thấy nó vang vang lạ lùng, đúng thể một cái phòng trống. Vấn đề phát sinh lúc này là để đâu bây giờ? Ở tầng 5 có 2 cái giá, thời gian gần đây vì giá chật nên đã có ý định đóng thêm cái nữa. Rồi thì cứ thi thoảng cho quyển gì lên giá thì lại phải vứt bớt tập photo tài liệu học đi chỗ khác. Giờ thì tất cả phải chất chồng vào 1 cái giá. Nóc giá chất thêm 7 chồng sách kịch trần luôn. Nói gở chứ mèo con ngu ngốc của mẹ mà có nhảy lên nghịch, nhỡ rơi vào đầu mẹ thì dễ chừng mẹ biêng luôn quá.
Bư nhắn tin bảo đang dọn ah? Đừng chán gì nhá!
Trả lời Ừ. Ko chán gì.
Thời tiết thế này. Tâm trạng thế này. Có gợi ý 3 bản cho các bác. Đều của X-Japan. Không hit đỉnh. Nhưng hợp cảnh hợp tình hợp lý; Crucify my love. Endless rain. Forever love ( Nhục quá thể, TV thì bật mãi mới lên-mà hàng ngon đấy. Laptop thì chắc phải cài lại. Điện thoại thì vừa được uống nước nho cách đây 2' xong )
Vừa rồi vác đàn guitar xuống tầng, thay và lên lại dây. Ngập ngừng. Ngập ngừng. Mới thấy tay mình ngượng ngùng làm sao. Cái đàn này của Nguyên. Nguyên người Sài Gòn. Chưa từng biết mặt. Nguyên là bạn thân Phước. Phước nói Nguyên thường mang đàn ra chơi vào những ngày mưa. Nguyên hát giọng khàn rất hay. (Tự nhiên nhớ lại những lời Phước kể, mình hình dung cái giọng của Bob Dylan trong A hard rain's a-gonna fall ). Nguyên mê Doom, thi thoảng phê rock phê thuốc thì lắc đến mức ngã lăn quay vì chóng mặt. Vào một ngày mưa gợi cho lũ bạn hình ảnh thằng Nguyên đang ngồi ôm đàn hát như Kurt thì Nguyên nhảy lầu. Đàn của Nguyên được Phước vác ra Bắc. Giờ, nó ở nơi mà Tú chưa từng nghĩ Nguyên ạ.
Xõa đi. Hôm nay cả ngày Uaral. Trừ khi có gợi ý gì hay hơn!
27.8.10
CƯỠNG CƠN GIÓ BẤC
1/ Tớ thông báo thôi. Là tớ vừa trải qua gần 10 ngày ốm đau bết xác. Dạ dày, đại tràng. Nguyên nhân chủ yếu là hội chứng thần kinh kích thích. Rất là nhục nhã!
Tớ không đi học ( vì bệnh thì ít mà vì thích nghỉ học thì nhiều ). Tớ nghỉ làm 1 tuần ( không ai đồng ý cho đi, ngay cả bác sĩ :)). Tớ không được đọc sách/ xem phim/ nghe nhạc khuya. Đúng là bí bách vô cùng.
Vì thế phải nằm chơi với con. Cũng xin thông báo luôn là tới đầu tháng 10 này cháu sẽ tròn 2 tuổi. Mà như ta đã biết, 1 năm của mèo tương đương với 7 năm của người. Tức là cháu sẽ ở tuổi dậy thì vào tháng 10 tới. Tiếc thay, bà Ngoại đã cho người làm cháu trở thành hoạn quan :((. Nhắc tới nữa, nếu Thủy đọc được tới đây thì Tú muốn thông báo là Thủy lại quên không mang máy ảnh vể trả Tú. Tú đã nói là muốn làm album ảnh cho con mà. Haizzzz
2/ Đây mới là vấn đề nẫu ruột tiếp theo. Đáng ra sẽ chỉ ốm đau khoảng 6 hôm thôi. Nhưng thêm vụ này làm cháu chán chết mất. Đành chui vào nhà tắm khóc và nhắn tin cho Bư. Linh này, dạo cậu ra HN chơi ấy, cậu ở phòng tớ có thấy tuyệt không? Thế mà sắp tới tớ phải cắp đít ( cắp sách + đĩa nhạc + đàn ...) rời khỏi phòng đấy. Nguyên nhân là em Bư đi lấy chồng, tớ thấy căn phòng trống quá. Tớ chỉ vào ngồi khi tớ mang sách cất lên phòng/ khi tớ muốn 1 mình. Vậy là nó bụi kinh khủng ( dù tận tầng 5 và cửa chớp + kính đóng 24/24 ). Và cha tớ bảo nó như cái phòng hoang. Cha không hiểu nó là cái phòng tớ thuộc về nhiều nhất. Và cha cho người ta thuê rồi. Mai họ sẽ chuyển tới. Tớ chưa dọn được sách xuống giá ở tầng 4 và cũng chưa kiếm được thùng để đóng sách vào nữa. Nhục quá cơ!
Tự nhiên nhớ hồi còn ở nhà 2 tầng. Cứ 9h tối, cha mẹ khóa cửa ngoài về nhà bên kia. 3 chị em ở trong nhà chỉ lo học học và học. Có cái con điên thứ 2, tức là tớ hay đi chơi. Cứ thế nhảy cửa sổ sang mái ngói nhà bên cạnh ( tức UBND phường ), rồi tụt xuống để đi chơi/ đi dạo. Thế rồi đúng sinh nhật lần thứ 19, cha đập nhà cũ xây nhà mới 6 tầng. Hết nhảy cửa sổ đi chơi, hết luôn cả những vụ mái ngói vỡ làm cháu hú hồn. Thế rồi con bé út ở tầng 3-một tầng bừa bộn kinh khủng. Và con bé thứ 2 ở tầng 5. Hai con dở hơi này rất hay chạy lên chạy xuống tầng của nhau chơi. Chúng cũng thường ném, thòng các thứ xuống hù ma nhau ( nghĩ đến đây mũi cay cay ). Thế rồi thì thảm họa ập xuống-mẹ bị bạn lừa. Khó khăn, cho thuê tầng 1. Phòng khách chuyển lên tầng 2. Phòng bếp chuyển lên 3. Phòng Bư chuyển lên cùng Tú. Giờ thì đến cha phá phách, gàn dở, tầng 5 làm phòng riêng của Tú cũng cho thuê. Và đến ngày mai thì nó là phòng của một ai đấy, chẳng biết là ai.
Thế mà bà chị cả của chúng ta chỉ thốt được 1 câu "Cho thuê á? Ôi, đồ lót mới của tao". Shit thật!
3/ Chuyển sang cái khác cho đỡ nẫu.
Bọn làm bạc giả
Giữa miền đất ấy
Bên kia bờ ảo vọng
Hai hạt Cacao
Đường về nhà
Cưỡng cơn gió bấc
Bốn mùa, Trời và đất
Đấy là những cuốn cho thời gian này. Có Bốn mùa, Trời và đất là đang dở. Đường về nhà thì đang dè dặt, vì thấy giấy sách mỏng quá, nhòe nhòe nữa. Tự nhiên thấy bất an. Và có lẽ cũng tại dạo này không có khả năng với những cuốn dày dày.
Mấy hôm nữa có lương, sẽ lựa toàn sách truyện thiếu nhi để sống sót qua cơn nẫu này.
Quái quỷ thế nào mà mèo nhảy vỡ mất kính. Mắt đang tăng số. Không mang kính đúng là như mù dở ấy.
4/ Em Bư bảo thứ 7 này sẽ có nhóm các thanh niên tầm tuổi Tú chưa tin Chúa. Và hỏi Tú có thể sang đuợc không? Phải đến gần nửa năm nay, tôi cảm thấy an bình vì ý nghĩ có Chúa bên mình. Tôi chỉ đơn giản nghĩ là mình tin và có niềm tin là được Chúa che chở. Giờ, nếu để vào một nhóm anh em yêu Chúa hay Hội Thánh thì lại là vấn đề khác. Tại sao con người ta không đơn giản chỉ là tin yêu. Một cách đúng nghĩa nhất của từ đơn giản.
Nếu vào Hội Thánh thì sẽ có rất nhiều thứ thay đổi. Họ phủ định tính quy tắc. Họ khẳng định đấy là vì tin, vì yêu nên ta phải như thế. Tôi thì không cho là vậy. Tôi biết phần lớn họ không mạnh mẽ, họ sống bằng con người thiên nhiên-không phải con người có Chúa và bằng những quy tắc của Hội Thánh thay vì niềm tin yêu.
5/ Denzel Washington được thêm vào danh sách những diễn viên mình thích. Vi cách diễn hết sức không diễn. Hoặc cũng có thể vì mình thích 2 vai gần đây mà mình xem The book of Eli và The taking of Pelham 123. Đặc biệt là The taking of Pelham 123, các đoạn đối thoại giữa Gaber và Ryder và cái đoạn Gaber là người hùng của Ryder ở cuối phim.
6/ Gửi đến J. Anh mãi sẽ vẫn là M. Đơn giản vì hơn 1 năm ta gắn bó, với em anh là người VN. Anh không thừa nhận cũng chẳng sao. Em thừa nhận là đủ.
Hôm qua đọc Cưỡng cơn gió bấc nhớ M đến... đau dạ dày. Chính vì thế, giá mà cuốn ấy đừng có phần 2. Vốn dĩ em là gái già mê đọc truyện tình mà phải yêu đau đớn, kết thúc không có hậu cơ. Hahahaha, có biết vì sao không? Vì có hậu chúng ta để dành cho đời thực. Và sau này, sau này... liệu đời thực có mây trắng mây hồng bồng bềnh mây xanh không? Thôi thì coi như những cái kết không hậu ấy là liều vacxin đi.
Thôi, em sẽ quên anh. Quên thiệt. Hoặc có thể cất nó đi đâu đấy.
Em là EMi.
Tớ không đi học ( vì bệnh thì ít mà vì thích nghỉ học thì nhiều ). Tớ nghỉ làm 1 tuần ( không ai đồng ý cho đi, ngay cả bác sĩ :)). Tớ không được đọc sách/ xem phim/ nghe nhạc khuya. Đúng là bí bách vô cùng.
Vì thế phải nằm chơi với con. Cũng xin thông báo luôn là tới đầu tháng 10 này cháu sẽ tròn 2 tuổi. Mà như ta đã biết, 1 năm của mèo tương đương với 7 năm của người. Tức là cháu sẽ ở tuổi dậy thì vào tháng 10 tới. Tiếc thay, bà Ngoại đã cho người làm cháu trở thành hoạn quan :((. Nhắc tới nữa, nếu Thủy đọc được tới đây thì Tú muốn thông báo là Thủy lại quên không mang máy ảnh vể trả Tú. Tú đã nói là muốn làm album ảnh cho con mà. Haizzzz
2/ Đây mới là vấn đề nẫu ruột tiếp theo. Đáng ra sẽ chỉ ốm đau khoảng 6 hôm thôi. Nhưng thêm vụ này làm cháu chán chết mất. Đành chui vào nhà tắm khóc và nhắn tin cho Bư. Linh này, dạo cậu ra HN chơi ấy, cậu ở phòng tớ có thấy tuyệt không? Thế mà sắp tới tớ phải cắp đít ( cắp sách + đĩa nhạc + đàn ...) rời khỏi phòng đấy. Nguyên nhân là em Bư đi lấy chồng, tớ thấy căn phòng trống quá. Tớ chỉ vào ngồi khi tớ mang sách cất lên phòng/ khi tớ muốn 1 mình. Vậy là nó bụi kinh khủng ( dù tận tầng 5 và cửa chớp + kính đóng 24/24 ). Và cha tớ bảo nó như cái phòng hoang. Cha không hiểu nó là cái phòng tớ thuộc về nhiều nhất. Và cha cho người ta thuê rồi. Mai họ sẽ chuyển tới. Tớ chưa dọn được sách xuống giá ở tầng 4 và cũng chưa kiếm được thùng để đóng sách vào nữa. Nhục quá cơ!
Tự nhiên nhớ hồi còn ở nhà 2 tầng. Cứ 9h tối, cha mẹ khóa cửa ngoài về nhà bên kia. 3 chị em ở trong nhà chỉ lo học học và học. Có cái con điên thứ 2, tức là tớ hay đi chơi. Cứ thế nhảy cửa sổ sang mái ngói nhà bên cạnh ( tức UBND phường ), rồi tụt xuống để đi chơi/ đi dạo. Thế rồi đúng sinh nhật lần thứ 19, cha đập nhà cũ xây nhà mới 6 tầng. Hết nhảy cửa sổ đi chơi, hết luôn cả những vụ mái ngói vỡ làm cháu hú hồn. Thế rồi con bé út ở tầng 3-một tầng bừa bộn kinh khủng. Và con bé thứ 2 ở tầng 5. Hai con dở hơi này rất hay chạy lên chạy xuống tầng của nhau chơi. Chúng cũng thường ném, thòng các thứ xuống hù ma nhau ( nghĩ đến đây mũi cay cay ). Thế rồi thì thảm họa ập xuống-mẹ bị bạn lừa. Khó khăn, cho thuê tầng 1. Phòng khách chuyển lên tầng 2. Phòng bếp chuyển lên 3. Phòng Bư chuyển lên cùng Tú. Giờ thì đến cha phá phách, gàn dở, tầng 5 làm phòng riêng của Tú cũng cho thuê. Và đến ngày mai thì nó là phòng của một ai đấy, chẳng biết là ai.
Thế mà bà chị cả của chúng ta chỉ thốt được 1 câu "Cho thuê á? Ôi, đồ lót mới của tao". Shit thật!
3/ Chuyển sang cái khác cho đỡ nẫu.
Bọn làm bạc giả
Giữa miền đất ấy
Bên kia bờ ảo vọng
Hai hạt Cacao
Đường về nhà
Cưỡng cơn gió bấc
Bốn mùa, Trời và đất
Đấy là những cuốn cho thời gian này. Có Bốn mùa, Trời và đất là đang dở. Đường về nhà thì đang dè dặt, vì thấy giấy sách mỏng quá, nhòe nhòe nữa. Tự nhiên thấy bất an. Và có lẽ cũng tại dạo này không có khả năng với những cuốn dày dày.
Mấy hôm nữa có lương, sẽ lựa toàn sách truyện thiếu nhi để sống sót qua cơn nẫu này.
Quái quỷ thế nào mà mèo nhảy vỡ mất kính. Mắt đang tăng số. Không mang kính đúng là như mù dở ấy.
4/ Em Bư bảo thứ 7 này sẽ có nhóm các thanh niên tầm tuổi Tú chưa tin Chúa. Và hỏi Tú có thể sang đuợc không? Phải đến gần nửa năm nay, tôi cảm thấy an bình vì ý nghĩ có Chúa bên mình. Tôi chỉ đơn giản nghĩ là mình tin và có niềm tin là được Chúa che chở. Giờ, nếu để vào một nhóm anh em yêu Chúa hay Hội Thánh thì lại là vấn đề khác. Tại sao con người ta không đơn giản chỉ là tin yêu. Một cách đúng nghĩa nhất của từ đơn giản.
Nếu vào Hội Thánh thì sẽ có rất nhiều thứ thay đổi. Họ phủ định tính quy tắc. Họ khẳng định đấy là vì tin, vì yêu nên ta phải như thế. Tôi thì không cho là vậy. Tôi biết phần lớn họ không mạnh mẽ, họ sống bằng con người thiên nhiên-không phải con người có Chúa và bằng những quy tắc của Hội Thánh thay vì niềm tin yêu.
5/ Denzel Washington được thêm vào danh sách những diễn viên mình thích. Vi cách diễn hết sức không diễn. Hoặc cũng có thể vì mình thích 2 vai gần đây mà mình xem The book of Eli và The taking of Pelham 123. Đặc biệt là The taking of Pelham 123, các đoạn đối thoại giữa Gaber và Ryder và cái đoạn Gaber là người hùng của Ryder ở cuối phim.
6/ Gửi đến J. Anh mãi sẽ vẫn là M. Đơn giản vì hơn 1 năm ta gắn bó, với em anh là người VN. Anh không thừa nhận cũng chẳng sao. Em thừa nhận là đủ.
Hôm qua đọc Cưỡng cơn gió bấc nhớ M đến... đau dạ dày. Chính vì thế, giá mà cuốn ấy đừng có phần 2. Vốn dĩ em là gái già mê đọc truyện tình mà phải yêu đau đớn, kết thúc không có hậu cơ. Hahahaha, có biết vì sao không? Vì có hậu chúng ta để dành cho đời thực. Và sau này, sau này... liệu đời thực có mây trắng mây hồng bồng bềnh mây xanh không? Thôi thì coi như những cái kết không hậu ấy là liều vacxin đi.
Thôi, em sẽ quên anh. Quên thiệt. Hoặc có thể cất nó đi đâu đấy.
Em là EMi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



