Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

16.2.10

CÁI TẾT CỦA MÈO CON

+/ Tết là dịp nghỉ ngơi xả láng. Cái BB đang báo 67 cuộc nhỡ và 82 tin nhắn. Nào, hãy cùng chờ xem :). Ai dại gì mà mang máy thứ 2 ấy theo người vào tết nhất thế này.
Tại sao lại có cái title thế kia ý à?
Chiều tối ngày 1 Tết, mèo thân yêu nhảy lên ban thờ hít hít con gà thắp hương. Làm đổ cái đèn trên ban. Tất nhiên là đèn đã được thổi tắt. Nhưng tất cả chỗ dầu trong đèn đã đổ ụp lên người mèo. Mèo bị bố cầm dép, chổi, thanh gỗ. Tất tật là 3 lần với 3 loại vũ khí. Chạy từ tầng 2 lên 6. Chạy lên rồi chạy xuống. Trong cơn điên rồ ấy đã làm mèo con bị thương. Tóm lại là từ chiều tối ngày 1 tới hiện giờ, mèo không ăn tí gì. Nằm một chỗ vì chân sau phải bị sưng to. Hễ nghe tiếng động là hoảng sợ. Nên cháu đang nằm trong tủ áo jacket ở tầng 6.
Ngày xưa học tới "Cái Tết của mèo con", cô giáo gọi thằng Khánh "trắng" lên bảng tra bài với câu hỏi "Em hãy tóm tắt tác phẩm Cái Tết của mèo con của tác giả...". Thằng này không biết thế nào, chắc trong lớp chẳng nghe gì ráo mà mở đầu thế này :"Thưa cô, tác phẩm Cái chết của mèo con kể về". Và lập tức cả lớp hôhô haha hihi... Em Bư nhắn tin ra hỏi thăm và nói "Nhỡ nó chết thì sao? Tú thương nó như con mà..."

Đây là hình ảnh của cháu sau khi bị mẹ đè ra tắm 4 lần sữa tắm đủ các thể loại cho người và cho mèo. Nhiệt độ tối ngày 1 Tết thì rét ra sao chắc không phải nói. Nhưng nếu không tắm thì nguy cơ bị ông Ngoại đánh đến die chắc cũng không xa. Vì với vụ rượt đuổi kia, số dầu trên người mèo đã ở khắp các bậc thang, sàn phòng, tủ quần áo. Và ngay mẹ cháu tối hôm ấy cũng ngã trong nhà tắm vì trượt chân. Mẹ cháu vừa tắm cho cháu vừa khóc huhu vì chân cháu sưng to trông thấy. Giờ, thì mắt cháu đã hết lờ đờ nhưng cháu không đi lại. Ngày mấy thì thú y ở Trường Chinh làm việc? :(
+/ Mùa xuân là Tết trồng cây

Cái này vặt trộm ở Thiên Ngân Hotel trên Sapa. Lúc vặt thì ít nhánh, giờ đã thế này :)



Chanh leo đã hồi phục. Rồng nhả ngọc đang lớn lên. Còn cái kia không biết tên. Thấy hay hay nên cứ trồng thôi.
Ngày 1 vừa rồi về quê ra mang theo 4 loại cây mới. Trồng hết rồi nhưng đang ở giai đoạn chờ đợi kết quả.
Có 1 tin vui là cây cà chua đang có vẻ lớn nhanh nhanh.

13.2.10

NAM TƯỚC TRÊN CÂY/ NAM TƯỚC TRÊN CAO/ NAM TƯỚC TÍT TRÊN CAO

Cái này coi như kết kết của một năm. Sau đó thì...Nào, ta cùng lãng quên (hình như mình có đọc một truyện ngắn tựa như thế). Cũng rất xin lỗi vì blog này đúng tính chất của quyển nhật ký. Tức là tớ thích nói sao thì nói, nhớ gì nói đấy. Trí nhớ có vấn đề nên khi nói chuyện bao giờ cũng mở đầu bằng câu: mà cái gì ý nhỉ, ahhh Tú định nói... :))
+/ Hôm qua vừa đi viếng đám ma. Cô gái này sinh năm 90, sau một lần rối loạn kinh nguyệt thì đi Viện khám. Qua các xét nghiệm thì được chẩn đoán Lơxemi. Chạy từ khoa huyết học rồi lại sang y học hạt nhân&ung bướu. Em sống trong Viện mất 1 kỳ của Đại học. Chỉ ngây thơ mà rằng mọi người ở đây cứ thay nhau rụng tóc và trọc đầu. Em sống tương đối ổn định với tình trạng bệnh trong 5 tháng. Hồi hôm bị vomit và tiêu chảy. Tối đi chơi về đến nhà thì vomit và ngủ thật là sâu.
Đôi khi cứ tưởng sự sống nó bướng bỉnh lắm. Người ta ngủ. Thế thôi! Nhưng cũng có lúc giấc ngủ ấy là cả sự giận dữ vì nó kéo dài mãi. Mãi!
Có lần thân yêu nằm Viện về. Anh nói là anh mừng vì đã có tình cảm với một cô gái VN, nhưng cái mừng nhất là cô gái ấy chỉ "đã từng" làm ở Viện. Cô ấy không lạnh lùng.
Mình chưa bao giờ nói với ai lý do tại sao bỏ Viện, thậm chí còn chẳng thèm nhận bằng tốt nghiệp cho đến khi thầy hiệu phó gọi điện. Nói đơn giản thì chỉ là lý do hoàn cảnh kinh tế gia đình không cho phép.
Hôm qua đi đến nhà tang lễ thì có đi vào cái nhà Tròn, đi qua hội trường ngày xưa học. Ngày xưa đi học ở đây khó khăn trong người lắm, vì phải đi qua nhà tang lễ. Cứ buồn buồn mỗi lúc tan học, không dám ngồi trên xe, cứ cắm mặt xuống dắt xe qua đám ma nhà người ta. Hôm đi học muộn thì cảm thấy mất vui cả ngày.
Chỉ thấy tiếc là không đủ mạnh mẽ để đi tiếp con đường đã chọn. Đấy quả là một nghề mạnh mẽ
+/ Hôm nay tay Lâm nghiện đi từ đâu về. Đỗ xe trước cửa và nói độc một câu:"Kiều nó về quê rồi". Mặt buồn hiu hiu rồi phóng xe đi tiếp. Qủa tình chẳng hiểu sao lại rất thích cái câu nói ấy. Ít nhất là cả ngày nay thích câu đấy. Như là chứng kiến một trong số những tình cảm tốt đẹp. Một thằng nghiện ba ngáo nói một câu rất hay. Mình nhớ cái ngày mình đi làm về muộn, thấy hắn nằm lăn lộn ở dưới ngõ. Chỉ biết cho 50k. Chứ thật lòng nếu đi mua được thuốc cho hắn thì mình cũng chẳng ngại. Một con nghiện nhưng nhiều khi rất buồn cười. Ngày mình đứng trên Đê La Thành đợi người tới đưa tiền ứng trước cho công trình. Tai quái thế nào mà lại đứng gần cái cột điện đầy kim tiêm. Lúc nghiện đi qua, không biết vì sợ một hoàn cảnh kiểu như cầm cái kim tiêm và "xin đểu" hay sao mà mình lại chủ động gọi thằng bé ấy lại. Cho 50k, nó xin rồi trả lại cho tờ 20k "em chỉ xin 30 thôi" :) Nghe thì ngu nhưng đúng là mình thấy nó là tình cảm tốt đẹp.
+/ Hôm qua là giỗ cha Nghĩa. Nói thật từng ấy năm nhưng mình không hề có ý định động vào góc ấy. Mình nhớ ở cái tuổi học sinh cấp 3, Nghĩa nói cha Nghĩa mất sớm vì uống rượu, tự nhiên mình nghĩ sẽ có lúc Nghĩa đi lại con đường ấy. Hôm qua mình không sang nhà Nghĩa. Em Hiền người yêu Nghĩa trong lần gặp gần nhất nói rằng em ghen với mình là đúng đối tượng. Em nói em không hiểu khi người ta thừa nhận ai đó có ý nghĩa trong cuộc đời mình mà lại có thể bàng quan như hai người. Và không tin chị khi chị nói "Hai đứa chị chỉ đơn giản là phải im lặng với nhau. Thế thôi". Ngoài tiền bạc thì không giúp gì được cho Nghĩa :(
Nói thật chị cũng không biết. Một năm có khi chị gặp Nghĩa không đủ số ngón tay chị có. Dù ngày nào chị cũng đi qua nhà Nghĩa. Bọn chị không nói gì nhiều mỗi lần gặp. Nói chung là hay ngồi ở cái cửa sổ đầy mạng nhện gần giường ngủ.
Chị không thực sự biết Nghĩa chán nản điều gì. Hoặc Nghĩa chỉ vô tình mất hướng. Chị thích xoa đầu Nghĩa. Nghĩa thì thích hít hít chị khi chị đến cửa.
Nghĩa không hay thừa nhận. Thậm chí là thừa nhận Nghĩa mất cha khi nào. Có thể vì thế mà chị thấy an toàn.
Em đừng ảnh hưởng gì từ chị. Một chút điên trong tình cảm đủ làm người ta đi những dặm đường dài cưng ạ :). Nếu vì mấy lần gặp chị cho em tự tin để có chút điên ấy thì quả tình là chị ân hận.
+/ Hai ngày liên tiếp ngồi bị cha chửi. Mỗi lần gần 2 tiếng. Mình cảm thấy lúc này mình thật lạ. Nghe mà cứ như không. Lúc một mình thì chẳng hề có tí gì gọi là buồn mà lại chảy được 2 giọt nước. Ở tầng 6 muốn nhắn tin xuống tầng 1 cho chị là "Em buồn" và chẳng hiểu sao lại không thể send đến chị. Nó xa cách đúng theo nghĩa của địa lý. Không nghĩ gì về cha nữa. Tất cả giống như tấm kính ở cái tủ phòng ăn ấy. Khi mình đấm vỡ nó, mình không hề nghĩ là nó giống như một khoang trống mà ngày ngày sẽ đập vào mắt mỗi khi bước vào phòng ăn. Những ngày sau hôm ấy, mình cần cất gì vào tủ thì cứ đưa thẳng tay qua cái khoang ấy, không cần tay nắm tủ. Và không có ý định ra đầu đường cắt một miếng kính bổ sung. Mình muốn vậy.
Lúc ấy quá thơ ngây để nhận thức một người phụ nữ khác chen chân với cuộc sống làm vợ của mẹ. Chỉ đơn giản nghĩ cha không hạnh phúc với mẹ, cha có người khác là cuộc sống của cha. Cuộc sống của cha do cha vận hành và nó vui buồn theo cha. Lúc ấy cũng không làm gì được vì khi tiếp nhận thì đã có một cặp song sinh. Đúng là trêu ngươi con người khi bỗng dưng nhận ra mọi bất hạnh đến từ một phụ nữ dở hơi, điên rồ và đần độn.
Mình nghĩ nếu lúc ấy mình phản ứng mạnh hay rất mạnh với cô ta và hai đứa nhỏ thì giờ mình có bị vào hoàn cảnh này không? Có phải là sai một thái độ và sai gần như cả cuộc đời không?
Có cha mẹ không tốt. Không biết cha mẹ. Mất cha mẹ. Những nỗi đau kiểu vậy có thể cho vào cùng loại không? Đau nỗi bất hạnh nào hơn?
Hôm qua có đồng chí rủ đi chợ hoa + ngắm HN vào 2h sáng. Bạn nói hơn 12h đêm rồi mà cha mẹ bạn còn mang búa, gỗ ra để đóng khuôn gói bánh. Thực sự ghen tị.
+/ Từ ngày biết nhớ gì đó thì hôm nay là lần thứ 2 mẹ ôm mà không bị rùng mình, dù chỉ là ôm đùa như hôm nay. Nếu không có thân yêu thì mình có nhận ra mình ngu ngốc trong các mối quan hệ huyết thống không?
Anh thường nói em chưa lớn, em bé tí.
Và em nhận thấy mình không đủ tự tin để nhìn những gì trước mắt.
+/ Hôm nay tự nhiên ngồi nhớ tới Quỳnh Anh bên răng-hàm-mặt. Nó là đứa duy nhất gặp mình một lần hôm khám sức khỏe vào Điều dưỡng và khiến mình nhớ. Rất buồn cười là mình không nhớ nó vì nó là đứa có tim bên phải. Nhớ nó vì chỉ kè kè đi khám sức khỏe có một buổi sáng mà cả mình và nó có thể kể tất tật về nhau. Về đủ mọi thứ. Về việc đột ngột mất cha của nó. Về nỗi buồn trong mình. Và mình không hiểu sao lại sợ gặp lại nó. Vì ngay sau hôm khám sức khỏe, gia đình bắt nó học răng-hàm-mặt vì bên ấy kiếm tiền ác hơn bên đa khoa. Nó có gọi cho mình một lần, nhờ mình dạy gia sư cho đứa em họ. Mình từ chối vì sợ sự gặp lại. Sau đấy thì mình bị mất mobi, mất số của nó. Mà nếu có số của nó thì chắc chắn mình sẽ không bao giờ liên lạc. Không rõ tại sao.
+/ Điều buồn nhất của năm nay chính là sự mất tích của thân yêu, theo đúng nghĩa của từ này.
+/ Điều trọng đại nhất của năm có lẽ là việc em Bư đi lấy chồng. 20 tuổi là sớm. Có lẽ vậy. Nhưng như Nội nói là "đi khỏi đây". Nên mừng chăng? Vậy mà có lúc Tú định gật đầu cái rụp để lấy con của bà chủ nợ đấy. Ít ra là vẫn lãi to vì được đi khỏi đây mà có một lý do hết sức chính đáng. Dù biết như vậy là đang vày nát cuộc sống trước mắt.
+/ Điều tiếc nhất là đã bị đi cấp cứu sớm. (Nhưng delete ý nghĩ này đi. Cải lương thía mồ). Có một lần em vào Viện thăm chị, em hỏi:"Ông ấy đánh chị có đau không?". Chị không nói gì chỉ cười. Giờ, chị muốn nói là chị chết cõi lòng. Của cải vật chất mất đi, hao hụt thì có thể làm lại. Nhưng những tình cảm tốt đẹp bị mất đi, giá trị tình cảm mất đi thì quả đúng là một cõi bị hoại tử. Giống như em trồng một cái cây và quyết định vứt đi một nhánh bằng cách đốt khô nó ấy. Mà chúng ta lại không thể chọn lựa huyết thống.
+/ Điều thấy vui vui có lẽ là vụ đi Sapa
+/ Điều thú vị là vụ ở 25 Tôn Đản. Chẳng hiểu sao lại có thể nói được một câu trong lúc vu vơ rằng "nhìn chung, cuộc sống thật dễ chịu". Hình như mình nhớ mình chưa từng đủ ý thức để phát ngôn một câu quá anh hùng ca như thế. Chắc hôm đấy mình khùng. Mình phục mình thật :D
+/ Điều an ủi là có nhiều người tốt quanh đây. Có người còn thậm chí chưa gặp mặt. Không như những phụ nữ khác bị buồn phiền vì đàn ông thì những người quanh mình đều tốt với mình một cách chân xác.
Và năm nay cũng có vẻ kiếm được nhiều tiền hơn mọi năm. Dù lúc này vẫn nợ nhiều nhiều. Tất cả số tiền kiếm được chi trả cho mọi thứ phần lớn nằm trong một công việc mà vô tình làm. Hít hơi nhiều khói thuốc lá nhưng nói chung là cũng chấp nhận được
+/ Điều đáng lo ngại nhất là ở năm 2008 bằng tất cả tình cảm đã có một lời hứa với một người chưa từng gặp mặt. Nói chung là cứ đến con số 27 thì quyết tiếp là sống hay dừng sống. Chứ giờ thì lo ngại thật sự vì sợ thất hứa.
+/ Tớ áy náy. Mà tại sao cậu lại gửi tiền cho tớ? Và có phải lúc ấy tớ cần tiền tới mức mất trí nên cậu hỏi là tớ cứ cho số tài khoản một cách vui mừng? Và tại sao khi tớ nói là cậu chỉ đọc tin nhắn, không được nhắn hay gọi ra cho tớ thì cậu vẫn reply. Có biết tớ sợ đối diện với việc áy náy này không? Mình thậm chí còn chưa có cơ hội nhìn thấy nhau trực tiếp.
+/ Gần Tết ở nơi này có nhiều gà gáy quá. Lũ gà ấy gáy mọi lúc có thể. Nửa đêm qua tự nhiên bật dậy vì nghe tiếng gà gáy. Như hồi bé về nghỉ hè với Nội. Giờ, lũ gà ấy lại bắt đầu.
+/ Thủy nói Tú chỉ cần gật đầu đồng ý trang điểm thì Thủy sẽ đầu tư hoàn toàn cho Tú vụ này. Nhưng Tú chưa nói CÓ và càng chưa GẬT GẬT. Qùa năm mới cho Tú là bộ mỹ phẩm Chanel hàng xách tay. Nhưng giờ Tú không biết làm gì với đống đồ ấy. Tất nhiên là cũng thích điên lên. Chỉ thích chứ chưa rõ mình sẽ phải làm gì với chúng. Ngất xỉu!
Vậy là năm nay Thủy bỏ Tú, không ăn Tết với Tú. Theo chồng đi hội Thánh. Lại đi ngay ngày 1 Tết. Chán!



NĂM MỚI VUI VẺ HA :D

10.2.10

NGỒI VỈA HÈ

Thông báo là đã chính thức hoàn tất chung cư 7 tầng. Thợ đã được về từ chiều hôm qua. Thằng cu Kha chào mình thế này:"Chị, em ghét chị vì cho nghỉ Tết muộn"-"Ừ, cảm ơn em ha". Mà ông bạn vàng đang kêu la là 29 mới được nghỉ Tết, ngày 6 đã đi làm. Trong những ngày nghỉ thì vẫn phải trực, chưa kể các chị ở khoa cứ nằn nì nhờ hắn trực hộ.
Điệp khúc cuối năm vẫn là:"Dạ, em chào anh(chị). Em ở bên công ty X ạ.Cuối năm bên em có chút quà gửi biếu anh(chị). Anh(chị) vui lòng xyz...etc. Tua đi tua lại đến chết mất vì cái bài này :(
Công trình này mặt bằng có hơn 100m2. Xây 7 tầng. Tầng 1 để xe kiêm 1 số hoạt động. Các tầng còn lại được chia làm 3 căn hộ riêng biệt. Tất nhiên là 7 tầng nên có thang máy. Bị rắc rối lằng nhằng dây điện vì những vụ kiểu như "nhà chị có cháu nhỏ, em giúp chị cho thêm mấy cái đố cửa ở chỗ này" etc. Mà chẳng hiểu tiêu chí quy hoạch thế nào mà đường vào chung cư bé như mắt muỗi. Ấy thế mà ngay khi chưa treo khuôn thì các hộ đã có chủ hết lượt, thậm chí để mua được phải qua 3-4 chủ khác.
Từ nhà đi bộ thì mất 5', đi xe máy thì mất độ 2' nên toàn vạ vật ngồi quán nước vỉa hè uống trà đấm. Nhân tiện có ai chịu được cái nóng vào dịp Tết đến kiểu này không? Mai trắng ở phòng khách nở tung xòe rồi, nhìn rất tuyệt(phải cái không biết mấy ngày Tết có còn cái nụ nào không?). Đào thì cũng tình trạng ấy luôn.
Vì công trình gần nhà. Lại thêm khoản cứ nhẵn mặt ở chỗ này đến 5 tháng rồi nên cứ gọi là lê la đủ chuyện. Hoặc cũng có thể mang tâm trạng không gặp lại sau khi hoàn tất công việc và họ cũng vậy nên cứ như ruột ngựa ấy.
- Gặp lại em Như (em này chắc chắn hơn tuổi mình nhưng vì quen gọi các cô gái như vậy là em rồi nên cũng khó sửa). Ngày trước em Như thuê trọ bên nhà Ngoại. Em không xinh nhưng cũng trắng trẻo. Nói chung là đông khách(vì thấy đi suốt mà). Em ở với một tay trông lúc nào cũng đầu bù tóc rối nhưng có đôi mắt trông rất thông minh. Tay này tên Văn. Như em Như nói thì "suốt ngày đọc sách chữ Tàu, rồi có thể chơi cờ thâu 2-3 đêm liền. Viết bút lông lên giấy cũng đẹp phết". Sau này mới hay tay này học KHXH&NV. Sau rồi cũng có 1 bé gái, bé con tên Nhi thì phải(không nhớ lắm). Hôm nay gặp hỏi thăm thì Như bảo "nó mới lấy vợ cách đây mấy tháng, hỏi có đến thăm con không thì nó còn chẳng thèm nói gì cơ"
Em Như này là 1 trong 2 người làm mình nhớ mãi cái câu "Ô tô thở ra khói kinh chết". Lần ấy đèo Như đi mua váy bầu.
- Em Kiểu này mình gặp cách đây phải đến 15 năm. Ngày đấy tay Lâm hình như cũng nghiện rồi, nhưng chưa biêng biêng vì thuốc như giờ. Em Kiều này xinh. Nhìn như kiểu xinh của mấy nàng diễn viên Trung Quốc vào năm 19hồi đó ấy. Dạo đấy vấn tóc cao, cài cài trâm trên tóc. Giờ, tay Lâm nghiện chết khiếp. Hồi tối lúc ngồi trà đá vừa chứng kiến hắn 1 mình 1 đường mà tông hẳn vào ô tô. Chủ ô tô chẳng dám hò hét chi vì hình như tay này có kinh nghiệm với mấy ông nghiện. Nghe dân tình nói 1 tép bây h giao cho bán lẻ là 70k, đến tay người dùng là 100k. Vậy là gấp đôi rồi, ngày xưa mình thấy có 30, rồi lên 50.
Em Kiều kể nhiều về thằng út năm 88. Án gần 10 năm. Đi cắt trộm dây điện, chưa xong thì đánh người gây thương tích, cuối cùng là cướp giật điện thoại (mà cái điện thoại giật xong mang bán lấy 200k). Thử nghĩ xem, khi đi thì mới 20 tuổi, khi về cháu ít nhất là gần 30. Gần 10 năm ấy giết người. Ta bỏ mất những gì của đời ta?
Đôi này không có con. Nghe đâu từ phía em Kiều. Em này tối nào cũng lắc và bay. "nhạc nào em cũng nhảy, nhảy cho nó vui"
- Hồi tối ngồi vỉa hè. Nhìn thấy thằng bé đi qua cắp nách 2 con lợn nhựa. Mình nhớ Thủy gớm lắm. Mà hôm nay vợ chồng nàng mới mang lễ về nhà đẻ xong đấy. Vậy mà nhớ nó kinh lên được. Mấy năm trước khó khăn, 2 đứa tinh thần có chết cũng không rời nhau. Xe thì lúc nào cũng gần hết xăng, vậy mà cứ sáng sáng đưa chị tới Viện rồi về. Chị nháy máy là lại phi tới Viện đón chị. Mặt thì non choẹt, áo trắng mác đồng phục. Thế đấy!
Hai đứa năm ấy Tết đến tự thưởng bằng 2 con lợn nhựa hồng và vàng (tất nhiên, hồng không bao giờ là của mình). Mua xong lợn thì cũng hết tiền. Hai đứa mang lên tầng 5, nhặt tất cả xu ra để cho vào. Tóm lại là lợn ăn toàn xu 200đ, 500đ. Qua Tết năm ấy, lợn đã suy dinh dưỡng thì chớ lại bị mở mõm để đổ cho sạch ruột thì thôi. Ngày ấy đi luân khoa lần 1, mình nhớ là mình đang ở khoa Sản. Nhìn nó đến đón mình mà không hiểu sao lại vui thế (mặc dù vừa bị cô Thu bác sĩ cho một trận tơi bời hoa lá vì bỏ trực phòng đẻ). Có những hôm sau 1 đêm chiến đấu với 15 cháu sơ sinh, cả lồng kính cả giường thường, nhìn thấy nó gọi từ xa xa "con chóe" mà cũng thấy te tởn được.
Tiền trực hồi luân khoa là 5600đ/ca. Nhiều hôm ở Viện nhận trực 2 đêm liền. Ăn 1 bữa/ngày. Suất 5000đ (giờ, chẳng thấy đâu bán cơm bụi 5000 cả, hôm trước ăn với thợ, thợ ăn không no mà đã toi hơn 100k). Thế mà vẫn te tởn cái bài đưa đi đón về đến là tốn xăng.
Chị gái ngồi nghe mình kể, thì nói là dạo ấy bỏ ra ngoài cũng thiếu thốn nhiều. Nhiều khi thèm cả mùi sữa. Nhưng sao lại bỏ đi đúng lúc khó khăn thế? Em và Thủy còn thèm mùi mì tôm cơ. Mà hai đứa còn có cái trò ăn chung gói Hảo Hảo rồi uống nước máy cho mì nó trương lên đầy dạ dày :))
Dạo ấy chẳng sợ gì hết. Đến Viện muộn nên xuyên ngõ nhỏ rồi băng qua cả đường ray để vào cửa phụ của trường. Lúc băng qua, tàu hòa cứ tu tu bên tai phải. Nghĩ lại còn thấy buồn cười. Dạo ấy chẳng sợ bố con thằng nào, đi dọn phòng nhà nghỉ mặt cứ trâng trâng ra, cứ như thể nhân viên dọn phòng chuyên nghiệp đây :))
Giờ, thấy mình nhát chết khiếp. Ra đường thì toàn quên nên chẳng dám đi đâu xa. Cứ thấy ngõ vắt chỗ này chỗ khác là chịu chết. Thằng cu thợ phụ nó bảo "đi quyết toán tiền nên chị vui quá mà quên đường đấy"
- Những lúc chán chán ấy. Thì thích nhìn ngắm người. Ghi nhận những đặc điểm. Mà thường ngắm người hơi lôi thôi, nhếch nhác và cẩu thả chút thì thấy thích hơn. Thỉnh thoảng có ngắm gái đẹp chân dài nhưng thường chỉ thấy họ xinh và hết. Ngắm trẻ con nghịch là không bao giờ chán mắt, phải cái bị dị ứng với trẻ con quấy khóc (chắc do cái dạo trực phòng sơ sinh nhiều quá. Đến là sợ)
- Hình như thói quen ngồi quán nước vỉa hè nó không bỏ được. Như thân yêu nói thì là không sang trọng và ngốc nghếch. Nhưng biết sao được, ngồi mấy quán kia đến ăn cũng còn khổ sở. Nào là dao dĩa để mấy h thì là dọn bàn, rồi phải thế này thế kia mới đúng cách etc. Vậy, chứ ngồi tu ừng ực trà đá thì chắc nó chóe ngoe lắm hay sao?
Mà tính thì hay hỏi vu vơ. Hỏi vậy nó rất hay. Cái người bị hỏi ấy, họ bất ngờ hoặc sẽ bị phân vân sao lại hỏi như thế etc, nên họ sẽ trả lời rất bị động. Mà thường thì thiệt tình. Cũng hay hay à. Có khi mình hỏi xong còn thấy mình vô duyên và dở hơi sao ấy. Nhưng thấy ngồi quán vỉa hè rất rôm.
- Ngồi quán nước vỉa hè, còi xe, cười nói tá hỏa luôn mà lại được nghe Tuyết rơi mùa hè của một người khác giới hơn mình tới hơn 20 tuổi hát qua mobi. Cảm giác nó thế nào?
- Đã dọn được tầng 2. Ngày mai là tầng 6 và 5. Vì tự thỏa mãn với thành quả dọn xong tầng 2 nên cả tối ngồi trà đá vỉa hè, bị mẹ quạt tơi bời vì mẹ kêu về bán hàng cho mẹ mà cứ tắt máy không chịu alo
PS: Hôm nay tớ bị kính cứa vào bắp chân bên trái. Máu chảy hết hồn luôn. Trong lúc đi kiếm cồn của thợ phun thì đập cả đùi vào cái xe của nhân viên vệ sinh. Tóm lại là bắp chân rách sâu sâu và đùi bị tím. Nhưng giờ thì ngon lành cành đào rồi. Ngu ở chỗ, hôm nay nóng quá nên tớ cứ dép tông và quần ngố vào công trình nên mới xảy ra vụ oan gia này.
Mà căm xe Lào thì tốt hơn nhá! Nghĩ đi nghĩ lại thì giá ấy là có thể ok được. Vậy cậu đã được kết thúc vụ lạp xưởng chưa?
Hôm nay tớ nhớ nhiều chuyện cũ quá. Nên cứ sao ấy :(. Nhớ gì như nhớ... TT&NT

8.2.10

Thế còn những ngày cuối năm?

+/ Khoảnh khắc ( Trương Qúy Hải - Ngọc Tân )
Cả giờ nghỉ trưa chỉ có nghe bài này. Mọi thứ đều rất phù hợp.
Ngày xửa ngày xưa, có một con bé hay len lén đứng ngoài cửa sổ nghe anh sinh viên xây dựng đàn ca bài này. Ôi, guitar buồn!
Đã hết buồn về vụ tranh chức mà không thành chưa? Khi nào uống rượu chén đầu tiên mà lại có thể đỏ mặt thì alo em nhá! Cũng phải có vụ tất niên chứ :))
+/ Thế này ạ. Ngày xưa ấy, tớ với cậu là bạn thân thân. Tớ gọi cậu là anh xưng em. Còn bây giờ ấy, cậu là em rể của tớ rồi! Cậu nên đổi tên tớ thành một cái gì khác thay vì Sweet.
Mà chẳng ai lại nhắn tin kiểu này: Panadol thì uống mấy viên hả em? ...Uhm. Vợ anh ốm lòi mồm, huhu.
Chết mất!
+/ Vẫn cái vụ tin nhắn. Có người nhắn tin mà không có ký tự nào. Hỏi tại sao thì rằng "Tình yêu không nói lên lời". Chết mất với dân kỹ thuật :))
+/ Cùng chuẩn GPP, cùng 1 loại kháng sinh, cùng biệt dược lại có kiểu 7k/viên (70k/vỉ) và 12k/viên (120k/hộp)? Hết hồn chim cú ở chỗ, cái nơi 12k/viên kia chính là 1 chuỗi các quầy thuốc ở Thái Thịnh. Nói thật, ngày xưa hồi chưa biết gì về y, dược. Được bác sĩ Qúy trên Hàng Gà kê cho cái đơn thuốc Mopral uống kèm Prednisolon. Nói thật đi mãi, đi mãi không mua được đúng hàm lượng, xuất xứ cần thiết. Khám phá ra chỗ Thái Thịnh này thì khoái lắm. Tuy không có thuốc mình cần nhưng cũng có vẻ chuyên nghiệp chút. Giờ, thì ngoài vấn đề giá cả, lại thêm cả vấn đề chuyên môn của các bác dược trung. Cô gái ấy chỉ biết tên biệt dược, còn tên thuốc (hoạt chất chính thì mắt nai ngơ ngác), hỏi về kháng sinh thế hệ thì còn vô tư hơn "chị không biết".
Akay chưa??
+/ Hôn nhân là sự đụng độ văn hóa. Thế giữa người sáng tác và nhà nghiên cứu, phê bình thì sao?
+/ Nếu nói rằng chỉ cần cứ gọi điện là phải bắt máy nghe rồi nói huyên thuyên, tóm lại thích nói gì thì nói hay phải tiếp chuyện... mà được hoãn vô thời hạn một khoản nợ tương đối lớn thì rốt cuộc mình đang phải hứng chịu cái quái gì đây? Lúc không làm sao thì không làm sao, mà lúc làm sao thì lắm cái làm sao :(( Chẳng biết thế nào mà lần. Nếu thì nhưng nhị bỏ qua tuốt!
+/ Đừng hỏi con nên hay không nên. Theo con là thế này hay thế kia. Con không phải con lớn. Sao cứ bắt con oằn người ra như thế? Chẳng ai chịu hiểu cho con cả. Con muốn thay tên. Nếu được nữa con muốn...hummm. Thôi,không nói nữa. Con không được quyền chọn. Mặc khải đã là vậy rồi.
Bán tuốt, bán hết, tất tần tật. Con không chạm vào. Con không care. Lừa con quá nhiều cú ngoạn mục rồi. Và con vẫn sợ đi cấp cứu.
+/ Giá đâu đó có người xung phong dọn nhà hộ tôi :((.
PS: Trồng 13 chậu cây tặng bạn bè năm mới. Con trai EMi thân yêu của tớ nhảy huỳnh huỵch làm vỡ hết rồi. Chỉ còn 2 chậu nguyên lành và 3 cây có thể cứu vớt. Chỗ kia chỉ là các mảnh chậu vỡ và đất bị bới tung xòe. Và hàng đêm, mẹ cháu mất ngủ lại phải gánh thêm quả nghe chậu vỡ ở ngay trên đầu. Sầu ơi là buồn!

7.2.10

Con buồn. Và không muốn nói gì.
Đêm qua con tức quá. Sập cửa phòng xong thì quăng khóa đi đâu mất rồi. Lúc muốn ra ngoài thì không biết mở cửa cách nào. Đã làm những 13 cái chìa, sau mỗi lần thì lại quăng mất 1 chiếc. Chỉ còn duy nhất chiếc dự phòng trong hộc đàn. Chán thế chứ!
Mẹ mất ngủ. Con thương. Nhưng không biết phải thế nào. Mặt cứ lì lì vậy. Không biết con nên làm gì?
Bạn bảo con mỗi khi hết khả năng chịu đựng là tay chân cuống cuồng bật cái gì có âm thanh và mặt thì cứ ngay đơ. Chứ con biết biểu lộ sao bây giờ?
Con nghe nhạc cả đêm . Nghe Coldplay. Damien Rice. Sau đó thấy ổn hơn thì Keane. Đến sáng thì Secret Garden. Đến lúc ra ngoài con mới biết là con bật nhạc hơi to. Không biết dưới nhà có bị ồn không?
Chú nói con nóng tính. Con cũng biết vậy. Nhiều khi con nghĩ con dùng an thần là chính đáng. Con ngồi đọc Haroun và Biển truyện. Rồi gấp sách, rồi nghịch mấy thứ vớ vẩn. Lát con post hình. Lúc nào đó chú xem. Con chán chán à :(
Con ho nhiều. Nhất là lúc tâm trạng không tốt. Chắc yếu tố kích thích bị tăng cường. Hộp ice shock cuối cùng hình như con bỏ quên ở cafe hôm trước rồi. Con mở cặp không thấy, trong ngăn cũng hết. Giờ, họng đang rất tệ. Nhưng có không tệ thì con cũng không có nhu cầu gì nhiều (ít ra là lúc này).
PS:Cuối năm mà đủ thứ chuyện vui như pháo ấy... WTF!


Họ nói cái này dành cho trẻ trên 5 tuổi. Số tuổi của con gấp 5 lần thế rồi. Lắp cũng hơi hơi sai sai chỗ nào ấy. Con sợ lơ là lúc làm việc nên cất nó ở mũ áo. Lúc tối ngồi nghịch thì mất 1 chi tiết. Mãi sau đi thay đồ mới thấy. Nên nó mới khác nhau vậy. Tóm lại là hết đồ chơi rồi :(


Mà con chẳng biết con làm gì. Hôm qua con mặc áo cam nên nó vậy :(

5.2.10


Hôm nay, lúc này, tọa đàm về Romain Gary Con người cá nhân đối diện với thế giới
Vụ này làm tớ muốn huhu quá!

4.2.10






Chẳng có gì.