quyển sách vào nhà gần 20 năm, nhờ nó mà lần thứ 2 trong đời tôi bị móc mất ví ở cùng một đoạn đường chỉ vì mải xem sách. Thời ấy như nhiều người, tôi vẹo người sa vào đọc văn học TQ, không may cho tôi là tôi vớ ngay phải Mạc Ngôn; giai đoạn đọc TQ của tôi cũng rất nhanh chóng kết thúc, không để lại mặn mà gì nhiều [yếu tố sex trong văn học TQ là cái tôi ngán nhất, mỗi lúc thấy có mùi hương xa đưa tới là tôi lại nghĩ "lại nữa à" "lại nữa"; tôi gọi sex này là sex lồ lộ, sex thô; tôi đã đọc rất nhiều người, viết về sex trần tục, tả nó như đúng những gì nó là, không tránh né nhưng màu sắc điềm nhiên ấy lại khiến việc đọc, đọc mà không bị rơi vào cái hũ nút thô thiển, hiện tôi đang đọc một quyển vh Pháp như thế, đang phải đọc dè (ăn dè)], giờ có lẽ tôi chỉ có thể đọc lại một số ít, như Lý Nhuệ, chẳng hạn. Sau khi gập Tổ tiên có màng chân lại, tôi nghĩ tôi và Mạc Ngôn dừng lại ở đây; lấy tên Mạc Ngôn là "không nói" mà sao nói [viết] cơ man là lan man, nói lắm. Tổ tiên có màng chân định danh là tiểu thuyết, cấu trúc gồm 6 giấc mộng, trong đó chỉ cần qua 2 giấc mộng: giấc mộng thứ nhất Châu chấu đỏ và giấc mộng thứ năm Cô Hai đến ngay sau đó, có thể biết ngay, nhắc đến Mạc Ngôn là nghĩ đến Cao Mật [làng Đông Bắc]; cả 6 giấc mộng có thể xem là 6 truyện dài, duy nhất có giấc mộng thứ ba Tổ tiên có màng chân và giấc mộng thứ tư Báo thù là có sự liền mạch với nhau
[...]
hôm trước có bạn fb vào ib lấy quyển Tổ tiên có màng chân mà tôi đăng pass; rồi chị ấy hỏi Mạc Ngôn nhà em còn gì; bảo: đây là quyển Mạc Ngôn duy nhất lạc vào nhà [lúc í tôi quên mất, tôi còn có Người tỉnh nói chuyện mộng du, nhưng lâu lắm rồi chả thấy nó đâu, hay tôi sút đi rồi mà không hay biết; ngay cái quyển Tổ tiên cũng là tỉnh nói chuyện mộng du mà], ngay cả khi Mạc Ngôn nobel thì tôi chỉ càng thêm khẳng định mình đã chí lý không đọc Mạc Ngôn từ lâu; rồi nghe bạn fb nói, đại ý, không phải ai cũng đọc được, cũng thích Mạc Ngôn; tôi đâm tò mò, người đọc Mạc Ngôn hùng hậu lắm à, sao lại thích được văn chương này chứ, tò mò nên tôi tìm kiếm trường người đọc Mạc Ngôn ở vn, nhất là Tổ tiên có màng chân, vì tôi đọc nó mà không thấy có chút hưởng thụ nào, phải cụ thể cho chắc ăn, sợ mình vịt nghe sấm. Thì chính cái tôi cần tìm lại thấy rất ít thông tin, bài viết nào cũng chỉ lướt qua đúng tiểu thuyết tôi băn khoăn; thậm chí tôi đọc cả 2 luận án tiến sĩ [1 của đh Huế đh sư phạm, dùng lý thuyết liên văn bản nhìn tiểu thuyết của Mạc Ngôn; 1 thì được hoàn thành tại Viện Văn học, Học viện KHXH, Viện KHXH Vn về Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết Mạc Ngôn] thì đều nhắc đến nhiều tác phẩm khác của Mạc Ngôn, Tổ tiên chỉ được nhắc cho có tên, ngay cả khi trong luận văn phân tích yếu tố giấc mơ/giấc mộng, ảo mộng và hiện thực trong tiểu thuyết Mạc Ngôn [đặc biệt có một bài đăng báo lấy chủ đề giấc mơ/giấc mộng trong văn chương Mạc Ngôn cũng chỉ viết có 2 câu về Tổ tiên] trong khi Tổ tiên có màng chân là tiểu thuyết tỉnh nói chuyện mộng, tảng băng trôi trên mặt nước và tảng băng ngầm, cấu trúc rõ ràng đánh số giấc mộng từ một đến sáu
không có ai viết cho tôi đọc về cái tôi tò mò. Tôi nhìn quyển Mạc Ngôn Tổ tiên có màng chân, trong nhà hết sức ái ngại. Tôi sút nó đi thật là chí lý 🙂