2.1.26

quên đi



"có tin là Bảo Ninh đã viết xong cuốn tiểu thuyết thứ hai cũng về chiến tranh với tên gọi Thảo nguyên, nhưng ông ngần ngại xuất bản nó, thậm chí miễn cưỡng nói về nó [...] Cuốn tiểu thuyết nghe nói lấy bối cảnh Nam Việt Nam năm 1974 kể về một gia đình chạy dần về phía nam khi quân đội Bắc Việt tràn tới và sau đó di tản [...] 

Bảo Ninh từ chối nói gì nữa về cuốn sách thứ hai của mình, xóa nó đi bằng thái độ im lặng cố ý. "Tốt nhất là anh nên gặp các nhà văn khác, họ có nhiều mà. Chứ đừng gặp tôi", ông nói. "Tôi đã không nghĩ đến cuốn sách ấy nữa - ý nói Nỗi buồn chiến tranh - lâu nay rồi." Tất cả các nhà văn, ông nói thêm, đều viết những cuốn sách để quên đi. "Muốn viết gì về cuốn đó thì cứ việc, nhưng xin đừng bắt tôi nói về nó"



trích trong bài của Rohit Inani, 2018, Ngân Xuyên dịch từ tiếng Anh in trong viết & đọc - chuyên đề mùa xuân 2019. Bài gốc đây https://dvan.org/2018/12/the-long-silence-of-bao-ninh/. Với tôi, bài này có nhiều chi tiết, dẫu tôi không đọc Bảo Ninh lâu lắm rồi, sau Gió dại tôi không đọc thêm gì, như thế thì cũng phải 15-16 năm rồi, nhưng sau bài này thì sẵn có Mùa đông bão tố của Bảo Ninh in trong viết & đọc - chuyên đề mùa thu 2019, tôi đọc luôn, cũng chỉ bởi mở màn nhắc lại tiếp tục mốc nhập ngũ 1969 ["500 thanh niên ra trận năm 1969, Ninh là một trong số mười người sống sót trở về, sau đó sáu người trong số đó đã tự tử..."] - như một ghi chép/tản văn về không khí chiến tranh biên giới 1979 trong lòng một bộ phận con người, thanh niên Hà Nội 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét