tôi chưa bao giờ thích đọc Nguyễn Huy Thiệp, vì viết quá lạm dụng sự kiện, chi tiết... nhiều quá làm cho truyện nào cũng thành ồn ào, huyên náo như một nồi lẩu ngồn ngộn các thứ thêm vào
Delicate! why so xờ tiu pít? "Ngốc, nghếch, cáu, quên, nghịch, ngang, ngổ ngáo" / "Ăn khi thấy đói, ngủ khi thấy buồn ngủ. Và nếu ôm vào lòng thì cũng nồng ấm như bao người".
2.1.26
quên đi
"có tin là Bảo Ninh đã viết xong cuốn tiểu thuyết thứ hai cũng về chiến tranh với tên gọi Thảo nguyên, nhưng ông ngần ngại xuất bản nó, thậm chí miễn cưỡng nói về nó [...] Cuốn tiểu thuyết nghe nói lấy bối cảnh Nam Việt Nam năm 1974 kể về một gia đình chạy dần về phía nam khi quân đội Bắc Việt tràn tới và sau đó di tản [...]
Bảo Ninh từ chối nói gì nữa về cuốn sách thứ hai của mình, xóa nó đi bằng thái độ im lặng cố ý. "Tốt nhất là anh nên gặp các nhà văn khác, họ có nhiều mà. Chứ đừng gặp tôi", ông nói. "Tôi đã không nghĩ đến cuốn sách ấy nữa - ý nói Nỗi buồn chiến tranh - lâu nay rồi." Tất cả các nhà văn, ông nói thêm, đều viết những cuốn sách để quên đi. "Muốn viết gì về cuốn đó thì cứ việc, nhưng xin đừng bắt tôi nói về nó"
trích trong bài của Rohit Inani, 2018, Ngân Xuyên dịch từ tiếng Anh in trong viết & đọc - chuyên đề mùa xuân 2019. Bài gốc đây https://dvan.org/2018/12/the-long-silence-of-bao-ninh/. Với tôi, bài này có nhiều chi tiết, dẫu tôi không đọc Bảo Ninh lâu lắm rồi, sau Gió dại tôi không đọc thêm gì, như thế thì cũng phải 15-16 năm rồi, nhưng sau bài này thì sẵn có Mùa đông bão tố của Bảo Ninh in trong viết & đọc - chuyên đề mùa thu 2019, tôi đọc luôn, cũng chỉ bởi mở màn nhắc lại tiếp tục mốc nhập ngũ 1969 ["500 thanh niên ra trận năm 1969, Ninh là một trong số mười người sống sót trở về, sau đó sáu người trong số đó đã tự tử..."] - như một ghi chép/tản văn về không khí chiến tranh biên giới 1979 trong lòng một bộ phận con người, thanh niên Hà Nội
1.1.26
queer reading
hôm nay pass quyển Frankenstein bản nhà KĐ cho một bạn trên nhóm hội trao đổi sách cũ; nhắn tin qua lại mới hay, bạn mua đọc phục vụ cho bài luận giữa kỳ; tò mò hỏi thì biết chủ đề được giao. Bây giờ hay ra đề bài liên quan đến giới, nữ quyền nhỉ; nếu để đối phó thì, chủ đề này có bài đăng rồi, ngồi ném văn bản tiếng Anh cho phần mềm hay gì đó dịch cũng xong :))); thời này AI nó xâm lược đời sống như chốn không người
mỗi khi nghĩ đến Frankenstein, tôi hay nghĩ đến Paradise Lost - Địa đàng đã mất [Mary Shelley đã lược bỏ phần đề từ mở màn bằng mấy câu Paradise Lost, X của John Milton ở ấn bản 1831]. Bản NN tôi đọc dịp tết 2010, thấy tờ lót quyển sách tôi ký tên ngày í, thì là chuẩn mốc thời gian rồi; còn bản KĐ tôi vừa ngó qua, cũng như bản NN, đều dịch theo bản 1831 mà Mary Shelley đã sửa đổi so với bản đầu 1818 tên tác giả vô danh [căn cứ ngay chi tiết Elizabeth đã được sửa thành đứa trẻ mồ côi là biết thôi]; nhưng bản NN tôi thích hơn hẳn, đây là một trong những quyển chú thích được làm tốt
không có câu trả lời
Chúa chỉ đang ngủ và thế giới này thực ra được dựng lên trong giấc mơ của Chúa [...]
Chúa đang ốm nặng [...]
Thế giới là một lò mổ và một nhà thổ [...]
không, không có câu trả lời đâu
bài viết Hiện sinh Do Thái của Nguyễn Chí Hoan về Shosha của Isaac Bashevis Singer, bây giờ tôi mới đọc trên giấy. Đọc đúng là luôn phải diễn ra trên giấy, đọc qua cái màn hình máy tính, điện thoại etc. thường chẳng đọng lại gì. Hồi ấy đọc xong Shosha, không hiểu tại sao đã mấy giờ sáng rồi, tôi còn nhắn hỏi một anh bạn sách, sao bố anh lại đặt tên anh như tên anh hiện nay etc. ông đã luôn chọn không đi, không phải trung trinh giữa đi hay không đi, mà đã luôn chọn không đi vì đi, có lẽ, theo cách nói của Nguyễn Chí Hoan, "triển hạn, một lần nữa, cái thân phận lưu vong". Hơn 6 năm, kể từ lúc hỏi anh bạn sách đêm ấy cho đến tận lúc này, tôi cũng không hiểu tại sao tự nhiên tôi hỏi như thế ngay khi gấp Shosha lại, mà lại phải hỏi tức thì. Tôi kì cục




