Over and over I whisper your name. Over and over I kiss you again
TT&NT

14.6.11

CÕI MƠ

Tôi có một ham thích trong việc ngắm nhìn cơ thể Người. Chẳng thế mà ngay từ khi mẫu giáo, tôi đã phải trả giá về ham thích này. Chuyện chẳng có gì to tát, hồi bé tôi có một cái rốn lồi, nó không lõm vào trong như mẹ, bố, ông Nội và thậm chí cũng chẳng nông toèn toèn như chị gái. Tôi ghét ngủ trưa cay đắng, vì đấy là giờ đi chơi vui nhất, và để ngủ được thì nhất định là phải nghịch rốn của chị gái nằm bên cạnh :). Nên khi học mẫu giáo, được ngủ cạnh một thằng bé rốn lồi giống mình thì thích lắm, cứ xoa xoa rồi tóm lấy mà giựt :)). Kết quả là mẹ thằng bé làm chu chéo lên. Mẹ tôi xấu hổ quá mà cho con bé nghỉ mẫu giáo ở nhà tự chơi, tự ăn. Buồn nhất là quanh cả khu chẳng có đứa bé nào rốn lồi giống thằng bé ở lớp. Tôi nhớ lại chuyện cái rốn lồi này vào một ngày mưa cách đây mấy hôm. Cái cảm giác đọc lại Totto-chan bên cửa sổ làm tôi không khỏi nhớ cái con bé của ngày hôm qua. Cái mong ước có một thằng con nghịch như William cũng từ những trò nghịch dại thủa bé thơ của bản thân mà thôi. Đến tận ngày hôm nay, tôi chưa nhận ra được một đứa trẻ nào nghịch dại và nghịch bẩn kiểu thích sên, giun đất, sâu bọ...như con bé tôi. Tại sao không thấy có đứa trẻ nào đi hớt kiến lửa rồi để vào cùng lá khô và đốt để xem kiến lửa có làm lửa cháy to hơn? Hay không có đứa trẻ nào nhận ra là cầm 2 đầu của một con giun đất để cho nó tự xoắn vặn thì cũng đến lúc con giun tự bị "đứt từng đoạn"? Hay cái trò cứ nướng con sâu thật to thật béo lên ăn? Hay để biết thịt tươi là thế nào thì cứ cầm cái đuôi vừa đứt của thạch sùng mà đi khoe người thân. Mọi người tá hỏa cả lên :))
Hummm, kể ra nghịch cũng hơi ngu.
1. Ngày xưa đọc Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi (García Márquez) đã tự nghĩ tại sao ông này lại thích những cô gái trẻ đến thế? Hồi đấy thích những ông già tâm tư vần vũ này lắm rồi. Hôm qua sự đọc mới đến ngược, tức là lúc này mới đọc Người đẹp ngủ mê (Yasunari Kawabata), một cuốn sách đẹp mịn màng tựa làn da xuân thì. Để là điều khiến một ông già 67 tuổi rúng động ngóc ngách khúc khuỷu đến như thế thì tớ cũng muốn được làm người đẹp ngủ mê, tiếc là mình không có vốn :)). Với tôi, văn học Nhật có gì đấy rất thanh, cái vị thanh thanh của khắc khổ và u sầu. Tôi mê lắm!
2. Vầng, vẫn là nhà văn Nhật. Mắt trần (Tawada Yoko). Nó khiến tôi cứ nửa tỉnh nửa mê trong cơn mộng mị, như một giấc ngủ bị ngắt quãng nhiều lần. Không biết vì tôi đọc không đúng cách, cảm không tới hay sao mà không có cảm giác của cái thanh, cái u hoài của Nhật. Hay tại nó được xoay quanh một cô gái Việt mộng mị? Chắc phải đọc nhiều hơn 1 lần :(
3. Tôi đọc Đỗ Phấn cách đây cũng chừng 1 năm. Vắng mặt cho tôi một giọng văn nuột, kết cấu lại vụn vụn. Nhưng tôi khoái cái cách ấy. Đời thì không kinh nghiệm gì đâu, nhưng phải nói là văn chương thể xác của Đỗ Phấn thì đẹp miên man và mê mải. Nó gợi lắm. Nhiều khi tôi tự hỏi, có phải tại cách nhìn cái đẹp của một họa sĩ thổi hồn cho những dòng thăng hoa ấy hay sao mà thoát đến như thế? Gần đây tôi đã tìm mua được Kiến đi đằng kiến và những truyện khác, nhưng tôi không khoái như dạo đọc Vắng mặt. Có lẽ tôi nên đóng đinh người này với Vắng mặt mà thôi :)
4. Cây hợp hoan ( Trương Hiền Lượng ). Không thích nhiều như hồi xưa đọc Một nửa đàn ông là đàn bà. Phải nói Trương Hiền Lượng là một trong những bác Trung Quốc mà tôi thích, dù tôi đọc Trung Quốc vô cùng hẻo lánh. Thế nên tôi mới chọn đọc ngay Cây hợp hoan trong đợt nghỉ này, hơi thất vọng tí.
* Nếu chiến tranh đến, tôi sẽ làm y tá phục vụ quân đội
* Nếu hòa bình như kiểu hiện nay, tôi sẽ chọn đọc André Gide trong tuần tới, vì tôi đang nhìn loáng thoáng thấy nhiều André Gide trên bàn. Kẻ vô luân, Trường học đờn bà, Hòa âm điền dã, Vỡ mộng.
Và tất nhiên, không biết làm gì để thay đổi tình hình, tôi chỉ biết theo làn sóng bài Trung Quốc.

5.6.11

Một gợi ý cho cuối tuần Chú bé mang pyjama sọc (John Boyne)
Định là mai mới đọc. Nhưng lỡ mở ra và không thể đừng đến mai. Không phải tiếc vì sự lỡ kia.
Thế nhé. Đi tắm đây. 1h đêm rồi.

2.6.11

Tớ nói luôn là thời gian vừa qua lặn không sủi tăm là do thi cử. Chuyện một kỳ thi quan trọng mà lại được treo thưởng ( giải thưởng mua sách tẹt ga trong 2 tháng ) thì ai dám bỏ qua :))
Vì trước kỳ thi đọc vớ vẩn Thiên Môn công tử, nên thi xong tớ đang luyện lại Thiên Long bát bộ.
Hic, luyện bộ này mới nhớ ngơ ngác cái hồi cấp 3 Kim Liên bỏ tiết ngồi quán, ngồi hàng cho thuê truyện. Hôm rồi đi qua trường, không còn hàng cho thuê truyện nữa. Giờ, nó là hàng cầm đồ. Một kiểu hàng quán ngày cấp 3 những đứa như tớ cũng hay ghé vào :))
Ngày đấy ở sân sau của trường, ông giáo chủ nhiệm đốt phải đến 6 bộ kiếm hiệp của mình. Nghĩ mà cay. Cứ đứng nhìn từng tập từng tập bị ném vào chỗ lá khô. Shit thật!!
Hôm qua tớ đã tự thưởng cho mình Lại là William, Siêu nhân Manolito và Viết như gà bới hehe, nói chung cuộc đời lại vui vẻ kóc chịu được :))
Đi xem phim đây :)